Tuyệt Thế Võ Hồn

Lượt đọc: 13823 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2045
Chim sẻ rình sau

❊ ❊ ❊

Có rất nhiều thế lực, trên mặt đều lộ ra vẻ không cam lòng, thế nhưng lại chẳng hề có cách nào khác. Rốt cuộc thì thực lực họ không bằng người!

Lăng Huyết Sát và Đường Võ Minh hai người, ai cũng không nhường ai, đều quyết tâm phải giành được.

Không khí giữa hai người ngày càng căng thẳng, đến cuối cùng, ánh mắt hai người chạm nhau, tràn ngập sát khí!

Rất nhanh, giá cả đã leo thang đến ba mươi chín vạn khối, không khí tại hiện trường vô cùng căng thẳng.

Ngay lúc này, Lăng Huyết Sát đột nhiên vỗ mạnh vào chiếc ghế trước mặt, đứng phắt dậy, quát lớn: "Năm mươi vạn khối Huyền Hoàng thạch!"

Đám đông nghe vậy, đều xôn xao. Năm mươi vạn khối Huyền Hoàng thạch, số này gần như tương đương với gia sản của vài siêu phẩm gia tộc cộng lại, cho dù Phệ Huyết phái có vạn năm tích lũy, tài lực cực kỳ hùng hậu, nhưng muốn lấy ra năm mươi vạn khối Huyền Hoàng thạch này, e rằng cũng vô cùng gian nan. Quả thật là đã dốc hết vốn liếng rồi!

Sau đó, Lăng Huyết Sát đột nhiên tháo chiếc mũ trùm đầu xuống, lộ ra cái đầu của hắn. Mọi người vừa nhìn thấy đều phát ra tiếng kinh hô. Hóa ra, đầu của hắn đã biến dạng cực độ, vừa nhọn vừa dài vừa hẹp, hơn nữa da trên bề mặt đã biến thành một màu đen, dáng vẻ như vảy rắn vậy.

Đôi mắt hắn cũng trở nên cực kỳ hẹp dài, thậm chí cái miệng kia cũng biến thành như của độc xà, lúc nói chuyện, lưỡi vươn ra ngoài, tựa như lưỡi rắn vậy. Đây đâu còn giống đầu người nữa? Rõ ràng là một cái đầu rắn!

Hắn trừng mắt nhìn Đường Võ Minh, lạnh giọng nói: "Họ Đường kia, hôm nay nếu ngươi còn dám tăng giá, thì Phệ Huyết phái ta và ngươi không chết không thôi!"

Mà Đường Võ Minh đối mặt với sự đe dọa của hắn, căn bản chẳng hề để tâm, khẽ cười: "Vậy sao? Ta lại muốn xem thử, các ngươi làm thế nào mà không chết không thôi!"

Vừa nói, hắn vừa giơ tấm thẻ trong tay lên, mỉm cười nói: "Sáu mươi vạn khối Huyền Hoàng thạch!"

Mọi người đều xôn xao: "Hắn thế mà lại tăng một lúc mười vạn khối Huyền Hoàng thạch!" "Trời ơi, Đường Võ Minh này đúng là điên rồi, hắn căn bản không sợ đắc tội Phệ Huyết phái, tăng nhiều như vậy, rõ ràng là muốn cắt đứt hy vọng của Phệ Huyết phái!" "Lần này có trò hay để xem rồi, sáu mươi vạn khối, thật là kinh khủng!"

Mọi người lần lượt phát ra tiếng kinh hô, còn phía Phệ Huyết phái phản ứng càng dữ dội hơn, trong khoảnh khắc, khí thế trên người họ trở nên cực kỳ âm hiểm tàn độc.

Lăng Huyết Sát không nói gì, chỉ gật đầu một cái đầy âm lãnh, sau đó ngồi xuống, không nói nửa lời, cũng không tiếp tục ra giá nữa!

"Sáu mươi vạn khối Huyền Hoàng thạch, lần thứ nhất! Sáu mươi vạn khối Huyền Hoàng thạch, lần thứ hai! Sáu mươi vạn khối Huyền Hoàng thạch, lần thứ ba!"

Sau đó, Già Nam Tinh mỉm cười, chiếc búa trong tay gõ xuống, cao giọng tuyên bố: "Cổ Phật Ca Sa, hiện thuộc về gia tộc Sa Mạc Kinh Cức."

Nhưng người của gia tộc Sa Mạc Kinh Cức lại chẳng hề vui mừng chút nào, họ biết, bây giờ mới chỉ là bắt đầu mà thôi.

Người của gia tộc Sa Mạc Kinh Cức sau khi lấy ra sáu mươi vạn Huyền Hoàng thạch, không hề dừng lại, trực tiếp rời đi, mà Phệ Huyết phái thì bám sát theo sau.

Trần Phong đứng dậy, cũng muốn đuổi theo.

Đúng lúc này, Đao Thúc đột nhiên mỉm cười, nhìn về phía Trần Phong, nói: "Tiểu thiếu gia, cậu nhất định phải giành được món đồ này, đúng không?"

Trần Phong gật đầu trịnh trọng: "Không sai, Cổ Phật Ca Sa này, con nhất định phải lấy được."

"Tốt, vậy lão nô xin giúp tiểu thiếu gia một tay!" Đao Thúc cười nói: "Tiểu thiếu gia, cậu không cần vội vàng."

Trần Phong ngẩn người: "Tại sao ạ?"

"Cũng đừng hỏi tại sao, đến lúc đó cứ nhìn thủ đoạn của Đao Thúc là được!"

Mấy người họ thong thả bước ra khỏi Thần Ưng đại đấu giá trường, lúc này, những người khác tham gia buổi đấu giá cũng đã lần lượt giải tán. Còn về phía Phệ Huyết phái và gia tộc Sa Mạc Kinh Cức thì đã đi mất dạng. Nghĩ cũng phải, gia tộc Sa Mạc Kinh Cức biết nguy cơ thực sự mới chỉ bắt đầu nên họ đã nhanh chóng rời đi. Phệ Huyết phái chắc hẳn là đã đuổi theo rồi!

Trần Phong khẽ thở dài, so với hai thế lực này, thực lực của mình vẫn còn kém quá xa, nếu tự mình đuổi theo, e là căn bản không theo kịp.

Nhìn thấy thần sắc của Trần Phong, Đao Thúc cười nói: "Tiểu thiếu gia, ta đã nói thế thì tất có cách của mình."

Ông dẫn Trần Phong cùng người kia đi một cách thong dong, lắc lư ra khỏi Thần Ưng cổ thành, rồi cứ thế đi thẳng về hướng Bắc.

Tốc độ của họ không nhanh, chỉ ngang với tốc độ người bình thường đi đường mà thôi, nhưng mỗi khi đi được vài chục dặm, Đao Thúc lại đặt chân lên mặt đất, khẽ dùng lực là có thể khiến đôi chân mình chìm vào lòng đất, lún sâu xuống vài mét.

Sau đó, ông đứng tại chỗ, nán lại chừng một chén trà, dường như đang cảm nhận điều gì đó. Kế đó, lập tức sải bước rời đi, dẫn Trần Phong đi theo một hướng mới.

Trong khoảng thời gian đó, ông đổi mấy lần hướng đi, lần nào cũng là đang điều chỉnh phương vị truy kích của mình. Mặc dù chỉ là điều chỉnh nhỏ, ví dụ như tổng thể vẫn là đi về hướng Bắc, nhưng trong sa mạc này, đôi khi một chút sai lệch nhỏ về phương hướng thôi cũng sẽ dẫn đến việc cách xa đích đến cuối cùng hàng ngàn hàng vạn dặm.

Cuộc truy đuổi này kéo dài suốt cả một ngày trời. Đến chiều tối ngày thứ hai, Trần Phong cũng phát hiện ra dấu vết trên mặt đất. Hắn kinh ngạc phát hiện một vệt máu, nơi này đã cách xa Thần Ưng cổ thành, là một vùng đất cực kỳ hoang vu, không hề bóng dáng người qua lại, chỉ có từng mảng lớn rừng kinh cức đã chết khô. Ở đây, vậy mà lại có một vệt máu.

Trần Phong bước nhanh đến chỗ vệt máu, đưa tay miết thử, đưa lên mũi ngửi ngửi, rồi mừng rỡ reo lên: "Vệt máu này, tuyệt đối không quá hai canh giờ." "Nghĩa là, tối đa hai canh giờ trước, nơi này đã từng xảy ra một trận chiến."

Sau đó, lại tiếp tục đi về phía trước. Trần Phong tìm kiếm một chút thì phát hiện thêm nhiều vệt máu hơn, rõ ràng ở đây, người tham chiến không chỉ có một! Tuy nhiên, Trần Phong không tìm thấy thi thể nào, hiển nhiên là người của hai thế lực kia không có ai tử vong, tất nhiên cũng có khả năng đồng bọn đã mang thi thể của người chết đi rồi.

Trần Phong hồi tưởng lại hai thế lực này, hắn nhớ rất rõ ràng, tổng số người cộng lại là mười bảy người, một bên tám người một bên chín người, thực lực hẳn là ngang ngửa! Nếu không có Đao Thúc, Trần Phong biết rằng, mình tuyệt đối không thể đuổi tới đây, chắc chắn sẽ mất dấu.

Hắn không nhịn được tò mò hỏi: "Đao Thúc, chuyện này rốt cuộc là sao vậy ạ? Sao chú có thể cảm nhận được phương vị họ di chuyển chứ?"

Đao Thúc mỉm cười, nói: "Cậu nhìn thể hình của ta xem, khác xa người thường."

Trần Phong gật đầu nói: "Lúc đầu con cứ tưởng chú sở hữu Cự Nhân huyết mạch."

"Không trách cậu nghĩ vậy, hầu như tất cả mọi người đều sẽ nghĩ như thế, cứ thấy thể hình to lớn dị biến là tưởng Cự Nhân huyết mạch, thật ra không phải vậy."

Đao Thúc thở dài: "Bởi vì, có một chủng tộc, gần như đã bị người ta lãng quên rồi." "Cái ta sở hữu không phải Cự Nhân huyết mạch, mà là Sa Dân huyết mạch."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2039
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.