Tuyệt Thế Võ Hồn

Lượt đọc: 13353 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1817
Một mình ta, đi diệt một nước

❊ ❊ ❊

Thái giám thống lĩnh không hề nói thêm lời nào, tay phải trực tiếp làm động tác cắt đứt cánh tay trái của mình, sau đó bất chấp máu tươi phun trào, đưa cánh tay trái tới trước mặt Trần Phong, mỉm cười nói: "Trần Phong công tử. Đây là lễ tạ tội gửi tới ngài, vừa rồi ta đã mạo phạm ngài, đây là tội của ta đáng phải chịu!"

Trần Phong chậm rãi gật đầu, không nói thêm gì nữa.

Đúng lúc này, bỗng nhiên từ xa truyền đến tiếng vó ngựa dồn dập, mặt đất cũng vì thế mà rung chuyển.

Ầm ầm ầm ầm, tiếng những ngôi nhà xung quanh bị xô đổ không dứt bên tai.

Trong chớp mắt, trăm dặm xung quanh Đúc Kiếm Hồng Lư này vậy mà biến thành một vùng đất trống trải.

Mà kẻ xô đổ nhà cửa, không ngờ lại chính là Hoàng gia cấm quân.

Những Hoàng gia cấm quân này đều mặc hắc huyền giáp, trong nháy mắt, trăm vạn cấm quân đã tới nơi này, bao vây chỗ này đến mức nước chảy không lọt.

Đám người Trần Phong cảm thấy như vừa trải qua một giấc mộng, một trận bàng hoàng, xung quanh vốn là những công trình kiến trúc san sát, bây giờ chỉ còn lại bóng người đông nghịt.

Trăm vạn cấm quân, ánh mắt đều nhìn chằm chằm vào đám người Trần Phong!

Tiếp theo, cấm quân đột nhiên nhường đường, có đến hơn một trăm người chậm rãi đi tới trong đám người này.

Người đứng đầu, đầu đội Thông Thiên quan, mặc hoàng bào màu đen thêu rồng năm móng, chính là Đại Tần Hoàng đế bệ hạ.

Mà phía sau ngài ta, có tới cả trăm người, đều là gia chủ của các đại thế gia, cùng với văn võ bá quan trong triều.

Trong đó, Long Thần Hầu hiển nhiên có mặt trong hàng ngũ!

Tất cả mọi người đều nhìn Trần Phong với ánh mắt phức tạp.

Bọn họ hiện tại đều đã biết tin Trần Phong đăng đỉnh đứng đầu Tuấn Kiệt Bảng, ánh mắt nhìn hắn tràn đầy kính sợ, chỉ có Long Thần Hầu là nét mặt đầy vẻ vui mừng!

Nhìn thấy Đại thống lĩnh và Đại hoàng tử thê thảm trên sân, trong mắt Đại Tần Hoàng đế hiện lên một tia sát cơ lạnh lẽo, nhưng ngay sau đó lại ẩn đi.

Ngài ta nhìn Trần Phong, chậm rãi nói: "Trần Phong, ta không quản Đại hoàng tử và Đại thống lĩnh đã làm những gì, ta chỉ biết, bốn người phía sau ngươi, là gian tế nước Sở."

"Mà ngươi, là con dân nước Tần, chịu ơn sâu của quốc gia, ngươi bao che cho bọn họ, ngươi thấy có thỏa đáng không?"

Ngài ta bây giờ cũng đã học khôn, biết rằng cứ cố chấp tỏ vẻ hung hăng với Trần Phong là không có ích gì, hoặc có thể nói là ngài ta không dám hung hăng với Trần Phong nữa.

Cho nên, ngài ta vừa lên tiếng liền dùng đại nghĩa quốc gia để áp chế Trần Phong.

Trần Phong sớm đã nghĩ tới vấn đề này, hắn thản nhiên nói: "Bệ hạ, ta và bọn họ là giao tình cá nhân, còn bọn họ là gian tế nước Sở, với nước Tần đây là quốc thù."

"Quốc thù và giao tình cá nhân, ta sẽ không trộn lẫn vào nhau!"

"Vậy thì tốt." Đại Tần Hoàng đế chậm rãi gật đầu: "Vậy ngươi hãy giao bốn người bọn họ ra đây đi!"

"Không!" Trần Phong kiên quyết nói: "Hôm nay có ta ở đây, bốn người bọn họ không chết được."

Ánh mắt Đại Tần Hoàng đế trở nên càng lúc càng lạnh lẽo, Trần Phong không nể mặt ngài ta trước mặt mọi người, rõ ràng, Trần Phong căn bản không coi vị Hoàng đế này ra gì.

Mà Trần Phong cũng quả thực nghĩ như vậy.

Hắn thản nhiên nói: "Hôm nay, bốn người bọn họ ta muốn thả đi, nhưng, quốc thù với nước Sở, sẽ không dứt!"

"Ngày khác, ta sẽ đích thân chinh phạt nước Sở, không tiêu diệt nước Sở, thề không làm người!"

Nghe thấy lời này, tất cả mọi người đều xôn xao.

Thế nhưng, không một ai dám lên tiếng chất vấn, bởi vì, đây chính là thực lực mạnh mẽ kia của Trần Phong.

Trần Phong một người, có thể diệt trăm vạn đại quân!

Hắn nói hắn có thể diệt trừ nước Sở, không một ai dám nghi ngờ!

Mà bốn người Tuân Tranh, sắc mặt trong nháy mắt đều trắng bệch!

"Được, diệt trừ nước Sở đúng không? Có câu nói này của ngươi, trẫm liền yên tâm rồi."

Đại Tần Hoàng đế bệ hạ cao giọng nói: "Đợi đến ngày ngươi khải hoàn, trẫm sẽ thiết yến trong cung, ăn mừng cho ngươi!"

Nói xong, xoay người rời đi, dứt khoát gọn gàng, không chút do dự.

Ngài ta rất rõ ràng, ngài ta không làm gì được Trần Phong, kết cục này đã là kết cục tốt nhất rồi.

Hoàng đế rời đi, văn võ bá quan, gia chủ các đại thế gia cũng đều rời đi, trăm vạn cấm quân trong nháy mắt đã đi sạch sẽ.

Đại hoàng tử cũng nhờ thái giám tổng quản dìu đi, nhanh chóng rời khỏi nơi này.

Trong chớp mắt, Đúc Kiếm Hồng Lư lại khôi phục sự tĩnh lặng, chỉ còn lại Trần Phong và bốn người Tuân Tranh.

Trần Phong quay đầu lại, nhìn bọn họ, Tuân Tranh há miệng, dường như muốn nói gì đó.

Trần Phong xua tay, nói: "Cái gì cũng đừng nói, các ngươi rõ, ta cũng hiểu, hôm nay là sinh nhật ta, chúng ta uống rượu ăn cơm, không bàn chuyện khác."

Trên mặt Tuân Tranh thoáng qua một vẻ nhẹ nhõm, dường như đã buông bỏ được điều gì đó, cười lớn: "Được, hôm nay chúng ta không bàn chuyện khác!"

Trần Phong lần lượt trị thương cho bốn người họ, lấy ra vô số linh đan diệu dược cho bọn họ uống, tuy không thể chữa khỏi ngay lập tức, nhưng ít nhất sẽ không để thương thế tiếp tục xấu đi.

Dược liệu chỗ Trần Phong cũng chẳng còn lại bao nhiêu.

Bốn người trở lại trong lều, thay rửa một phen, đều mặc vào y phục sạch sẽ, sau đó Trần Phong bê tới một tảng đá lớn, đặt rượu thịt lên trên đó.

Sáu người ngồi vây quanh, Trần Phong giới thiệu với bọn họ: "Các vị, đây là Hàn Ngọc Nhi, sư tỷ của ta, cũng là... người trong tương lai của ta."

Trần Phong nói đến đây, dừng lại một chút, sau đó kiên định vô cùng thốt ra hai chữ đó: "Thê tử!"

Nghe thấy lời này, Tuân Tranh và những người khác đều ngẩn ra, sau đó Tuân Tranh liền nở nụ cười, nói: "Chúc mừng, chúc mừng."

Những người khác cũng đều lần lượt chúc mừng, chỉ có Lão Thất, trong khoảnh khắc này, nàng dường như chết lặng, đôi mắt nhìn chằm chằm hai người không chớp, hốc mắt trong nháy mắt đỏ hoe, có nước mắt từ trong đó trào ra.

Bỗng nhiên, nàng quay người, bước nhanh vào trong lều.

Tuân Tranh ngẩn người, mà bên cạnh, Sở Từ thì khẽ thở dài một tiếng, đối với tâm tư của Lão Thất, hắn là người hiểu rõ nhất.

Tên thanh niên ngốc nghếch Trình Dương Hạ kia, thì chậm rãi lắc đầu.

Thực ra Trần Phong đối với chút tâm tư nhỏ bé kia của Lão Thất, cũng sớm đã có nhận ra, cho nên hôm nay hắn mới dứt khoát nói ra hai chữ "thê tử" như vậy.

Hắn chính là muốn cắt đứt niệm tưởng của Lão Thất.

Điều này rất tàn nhẫn, nhưng lại là điều bắt buộc phải làm, tình nợ của hắn quá nhiều, đã không dám trêu chọc thêm nữa.

Trong mắt hắn, tâm tư nhi nữ nhỏ bé của Lão Thất, chỉ là nhất thời bốc đồng, rồi sẽ rất nhanh bình phục thôi.

Hàn Ngọc Nhi ngồi cạnh Trần Phong, mỉm cười ôn nhu, không nói một lời nào.

Tuân Tranh đứng dậy: "Ta đi xem muội ấy."

Kết quả hắn vừa đứng dậy, Lão Thất liền từ bên trong đi ra, vết nước mắt nơi khóe mắt nàng đã lau khô, nhưng đôi mắt vẫn đỏ hoe.

Nàng bước tới, trên mặt lộ ra một nụ cười, đột nhiên đưa thứ trong tay về phía trước mặt Trần Phong, nói: "Trần Phong, đây là quà chúc mừng của ta dành cho huynh và Hàn tỷ tỷ."

Trần Phong nhận lấy hộp gỗ nhỏ kia, mở ra, chỉ thấy bên trong là một thanh đoản kiếm dài một thước, chế tác vô cùng vụng về, xiêu xiêu vẹo vẹo, cũng chỉ là đại khái có hình dạng của một thanh kiếm mà thôi, thực ra gọi là thanh sắt thì phù hợp hơn.

Lão Thất cười nói: "Trần Phong, đây là vũ khí đầu tiên ta chế tạo, tặng cho huynh, hai người đừng chê nhé."

Lòng Trần Phong chấn động, dường như có thể cảm nhận được tình cảm nồng đượm trong đó.

Hắn trang trọng nói: "Lão Thất, đây là lễ vật tốt nhất mà ta từng nhận được, ta nhất định sẽ trân trọng nó!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1726
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.