Tuyệt Thế Võ Hồn

Lượt đọc: 12025 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1346
Ung Tử Nguyên

❊ ❊ ❊

Sau đó hắn lại giới thiệu với Tiêu Vũ Tình: "Vị này chính là..."

Tiêu Vũ Tình nhàn nhạt mở lời: "Không cần giới thiệu, bây giờ toàn bộ Thanh Châu ai mà không biết hắn? Trần Phong! Ta biết, đệ nhất nhân thế hệ trẻ!"

Khí chất nàng vừa rồi còn vô cùng lạnh lùng kiêu sa, lúc này lại đột nhiên trở nên vô cùng ôn hòa.

Trần Phong cười nói: "Quá khen."

Mấy người hàn huyên vài câu, Nhạc Viễn Sơn liền phóng xuất yêu thú của mình, yêu thú của hắn thế mà lại là một con cự ưng to lớn.

Thông thường mà nói, cự ưng cùng một số loài phi cầm yêu thú khác đều rất nhẹ nhàng thanh thoát, nhưng cự ưng của Nhạc Viễn Sơn này lại có thân hình như núi, uy vũ hùng tráng.

Giống như một con tê giác được gắn thêm hai cái cánh vậy, trông vô cùng quái dị.

Trần Phong ha ha cười: "Nhạc sư huynh, khí chất của yêu thú này của huynh quả nhiên rất hợp với huynh."

Nhạc Viễn Sơn nghe vậy, không khỏi ngẩn ra, sờ sờ mũi cười khổ nói: "Ngươi nói như vậy, quả thật là có chút giống, nhưng ta không biết ngươi đang khen ta hay là chê ta."

Trần Phong cười nói: "Đương nhiên là khen huynh!"

Một đoàn người cưỡi lên cự ưng, bay về phía xa, rất nhanh đã rời khỏi Cuồng Chiến Học Viện.

Tốc độ bay của cự ưng cực nhanh, mỗi canh giờ đều có thể bay xa tới mấy ngàn dặm.

Sáng sớm hôm sau, phá tan màn đêm dày đặc, Trần Phong và những người khác đã đến một thị trấn nhỏ dưới chân Đồ Long Sơn Mạch, lúc này đã rời khỏi phạm vi Thanh Châu, đến Ung Châu.

Lúc này, mặt trời vừa mới mọc, hào quang vạn trượng.

Thị trấn kia vô cùng tĩnh mịch, cự ưng không bay vào trong trấn mà đáp xuống bên ngoài một khu rừng rậm cạnh thị trấn.

Trần Phong nhìn thấy trong rừng rậm có ánh bạc nhấp nháy, trong lòng hắn liền hiểu rõ, chắc hẳn đây là tín hiệu ước hẹn của Nhạc Viễn Sơn và bạn hữu.

Cự ưng không kinh động người trong thị trấn, mà chậm rãi đáp xuống bên ngoài.

Trong rừng cây, có hai người đi ra.

Người đi trước, khí chất trầm ổn, khá giống với Nhạc Viễn Sơn.

Còn người kia là một quý công tử hơn hai mươi tuổi, y phục trên người hắn vô cùng hoa mỹ, phía trên có khí thế chấn động rất mạnh.

Trần Phong nhìn thấy, trong lòng không khỏi giật thót.

Cỗ khí thế này còn bàng bạc hơn bất kỳ pháp bào, linh khí nào mà hắn từng thấy, thậm chí không kém Đồ Long Đao là bao.

Trần Phong chấn động: "Người này rốt cuộc có lai lịch gì? Trên người mặc một món y phục mà lại mạnh mẽ đến mức này."

Mà thực lực của hắn lại không mạnh lắm, chỉ mới là sơ nhập Ngưng Hồn cửu trọng mà thôi.

Nhưng trên mặt hắn lại mang dáng vẻ vô cùng cao ngạo.

Ba người Trần Phong từ trên cự ưng bước xuống, quý công tử này liếc mắt một cái liền nhìn thấy Tiêu Vũ Tình, vẻ mặt tham lam dường như muốn ngưng tụ thành thực chất, ánh mắt hung hăng quét qua ngực và mông Tiêu Vũ Tình hai cái, hận không thể lột sạch nàng ra vậy.

Tiêu Vũ Tình hừ lạnh một tiếng, trong mắt hiện lên một tia giận dữ.

Trần Phong cũng nhướng mày, sao lại tìm một kẻ như thế này tới?

Vị quý công tử kia ho khan một tiếng, dường như muốn che giấu dâm niệm vừa rồi của mình, sau đó hắn lại ném ánh mắt về phía Trần Phong.

Hắn dùng một ánh mắt vô cùng cao ngạo đánh giá Trần Phong từ trên xuống dưới, sau đó khinh bỉ hừ lạnh một tiếng: "Sao lại mang một tên phế vật Ngưng Hồn lục trọng tới đây? Đây chẳng phải là kéo chân chúng ta sao?"

Trần Phong nghe vậy, giữa hàng chân mày, sát khí ngưng tụ.

Nhạc Viễn Sơn cũng vô cùng bất mãn, kéo đồng bạn của mình sang bên cạnh, hạ thấp giọng nói: "Chuyện này là sao? Không phải chỉ có một mình huynh tới thôi sao?"

"Huynh không đi một mình cũng được, nhưng sao lại mang một kẻ như vậy tới, vừa tới nơi đã đắc tội với hai người bạn mà ta khó khăn lắm mới mời được rồi!"

Đồng bạn của hắn là Tiết Cuồng Nhân cười khổ một tiếng, hạ thấp giọng nói: "Lão Nhạc à, huynh không biết nỗi khó xử của ta đâu!"

"Tên này tên là Ung Tử Nguyên, lai lịch của hắn lớn lắm đấy!"

"Ung Tử Nguyên?" Nhạc Viễn Sơn nhướng mày: "Hắn mang họ này, vậy chẳng lẽ hắn là người Ung Châu?"

"Đúng vậy." Tiết Cuồng Nhân vẻ mặt bất đắc dĩ nói: "Hắn chính là con trai của thái thú Ung Châu, đồng thời cũng là viện trưởng của Cuồng Võ Học Viện."

"Lần này, ta vốn dĩ không hề nghĩ tới việc dẫn theo ai, nhưng không hiểu sao hắn lại biết được tin tức này, sau đó cứ bám riết lấy ta, còn uy hiếp nói nếu ta không dẫn hắn theo thì sau này đừng hòng quay lại Cuồng Võ Học Viện nữa."

"Ta không còn cách nào khác, thế lực của hắn quá lớn, ta đắc tội không nổi, đành phải mang hắn theo thôi!"

Nhạc Viễn Sơn nhíu mày lại: "Lão Tiết, huynh đúng là mang tới cho ta một rắc rối lớn rồi."

Nói rồi, hắn quay lại kể cho Trần Phong và Tiêu Vũ Tình nghe lai lịch của Ung Tử Nguyên.

Sau khi nghe xong, trên mặt Tiêu Vũ Tình lộ ra vẻ kiêng dè, còn Trần Phong thì lại chẳng chút sợ hãi.

Những kẻ địch mà hắn từng gặp còn mạnh hơn nhiều, kẻ mạnh hơn Ung Tử Nguyên cũng không biết là bao nhiêu, hắn chưa bao giờ biết viết hai chữ "sợ hãi" như thế nào!

Trần Phong mỉm cười nhẹ, nói: "Yên tâm, ta sẽ nể mặt huynh, chỉ cần hắn không quá đáng, ta cũng sẽ không chấp nhặt với hắn."

Nhạc Viễn Sơn vô cùng cảm kích nói: "Thật sự đa tạ."

Trần Phong không muốn gây chuyện, nhưng Ung Tử Nguyên lại không biết điều.

Hắn thấy Trần Phong không phản bác lại lời mình thì càng thêm kiêu ngạo, cho rằng Trần Phong sợ hãi rồi.

Thế là, Ung Tử Nguyên cố ý lớn tiếng nói với Tiết Cuồng Nhân: "Tiết Cuồng Nhân? Chuyện này là sao?"

"Không phải nói lần này có vài cao thủ cùng nhau đi thực hiện một nhiệm vụ cực kỳ khó khăn, săn giết một con huyền thú mạnh mẽ sao, tại sao lại cho thêm một tên phế vật như vậy vào?"

Hắn chỉ vào Trần Phong, khinh bỉ nói: "Có sự tồn tại của tên phế vật này, chỉ tổ làm vướng chân chúng ta, không chừng vì hắn mà dẫn đến thất bại của nhiệm vụ!"

Nói xong, hắn nhìn Trần Phong, cười lạnh: "Phế vật, biết điều thì tự mình cút đi."

"Trong đội ngũ của chúng ta toàn là cao thủ, ngươi có tư cách gì mà đòi gia nhập?"

Sắc mặt Trần Phong vẫn bình thản, nhưng trong mắt đã có lửa giận bốc lên.

Hắn không muốn chấp nhặt với Ung Tử Nguyên, nhưng tên Ung Tử Nguyên này thực sự quá đáng, Trần Phong muốn nể mặt Nhạc Viễn Sơn nên mới nhìn sang phía Nhạc Viễn Sơn.

Nhạc Viễn Sơn còn chưa kịp nói chuyện, Ung Tử Nguyên đã khinh bỉ ha ha cười lớn, nhìn Trần Phong nói: "Phế vật đúng là phế vật, bản thân không có chút bản lĩnh nào, chỉ biết cầu cứu người khác!"

Hắn coi việc Trần Phong vừa rồi hỏi ý kiến Nhạc Viễn Sơn là Trần Phong đang cầu cứu Nhạc Viễn Sơn!

Giữa hàng chân mày Nhạc Viễn Sơn ngưng tụ một tia bất mãn, nhìn sang Tiết Cuồng Nhân, nhàn nhạt nói: "Lão Tiết, vị đồng bạn mà huynh dẫn tới này hình như không mấy thiện cảm với chúng ta đâu!"

Tiết Cuồng Nhân nhìn Trần Phong, trong ánh mắt cũng có một tia hoài nghi.

Thực lực của Trần Phong bộc lộ ra chỉ có Ngưng Hồn lục trọng, hắn cũng cảm thấy Trần Phong có lẽ không phải cao thủ gì, nhưng rất nhanh nỗi nghi ngờ của hắn liền tan biến.

Bởi vì Tiết Cuồng Nhân hiểu rất rõ, nhãn giới của sư huynh mình cực cao, người mà huynh ấy dẫn tới thực lực chắc chắn không tệ, Trần Phong không thể đơn giản như vậy được!

Ung Tử Nguyên gào thét: "Ha ha, phế vật, sao ngươi không nói gì? Có phải đã mặc định rồi không?"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1318
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.