Sau vô số năm, Xạ Nhật Cung rốt cục bộc phát hào quang vốn có. Chỉ một đòn duy nhất đã trọng thương Yêu Giáo Giáo chủ uy chấn thiên hạ, suýt chút nữa khiến hắn bỏ mạng tại đây.
Uy lực khủng bố ấy chấn động cả thiên địa, khiến cao thủ bộ tộc Hung Ngạc Biển Sâu và cao thủ Ngụy gia cũng phải kinh hãi. Đúng, là kinh hãi thật sự.
Yêu Giáo Giáo chủ là nhân vật cỡ nào? Dù chưa từng giao thủ trực tiếp, ai cũng biết hắn là Định Hải Thần Châm trong hành động lần này. Những người khác gộp lại, e rằng cũng không phải đối thủ của hắn.
Với thực lực của Yêu Giáo Giáo chủ, có người còn suy đoán, ngoài Liên bang Tổng thống ra, căn bản không ai địch nổi.
Tuy chỉ xét trong số cao thủ Liên bang, nhưng như vậy đã là cường đại khó tưởng tượng rồi.
Không ngờ tại đây, hắn lại bị Sở Vân Phàm bắn một mũi tên bốc hơi mất nửa thân thể. Nếu không lấn trốn nhanh, cả người đã xong đời.
Bọn họ đều sợ đến choáng váng!
Sơ Ngộ Gió Nam sao có thể nắm giữ pháp khí kinh khủng đến vậy?
Nhưng đúng lúc này, Sở Vân Phàm thừa cơ tiến thẳng vào Lôi Bạo Hải.
Lúc này, hai người kia mới kịp phản ứng.
"Vừa rồi hắn nhất định đã đốc toàn lực cho mũi tên kia, không còn sức phản kích nữa. Đáng chết!”
Cao thủ bộ tộc Hung Ngạc Biển Sâu giận dữ nói.
Hắn đã hiểu ra, rõ ràng là bị Sở Vân Phàm lừa. Tất cả mọi người đều bị một kích vừa rồi dọa sợ, nếu không đã kịp ngăn cản Sở Vân Phàm rồi.
Cao thủ Ngụy gia cũng giận không kém, sắc mặt vô cùng khó coi. Hắn cũng nhận ra, Sở Vân Phàm chắc chắn không thể tung ra chiêu thứ hai.
Nếu không, hắn đã có thể lần lượt điểm sát từng người bọn họ.
Việc Sở Vân Phàm không làm vậy chứng tỏ hắn không thể tái phát chiêu đó, thậm chí còn gây gánh nặng lớn cho cơ thể hắn.
Nhưng giờ nghĩ đến điều này thì đã muộn. Sở Vân Phàm quá xảo quyệt, không cho họ thời gian cân nhắc và phản ứng.
"Đáng chết, ta muốn thấy hắn chết!"
Cao thủ bộ tộc Hung Ngạc Biển Sâu căm hận nhìn Lôi Bạo Hải. Trong đó, vô số tia lôi đình sôi trào như Cự Long Biển Sâu.
Đối với Hải tộc, đây là tử địa, không ai dám đến gần. Hải tộc từ nhỏ đã mang thuộc tính "nước", mà sức mạnh sấm sét trong Lôi Bạo Hải lại khắc chế họ quá mạnh.
Tiến vào đó chăng khác nào tự tìm đường chết.
Dù cường đại đến mức hắn, cũng không dám bước qua lôi đình.
Cao thủ Ngụy gia cũng không dám lại gần. Dù không phải Hải tộc, hắn vẫn cảm nhận được sức mạnh Lôi Bạo kinh khủng kia đủ sức nuốt chửng và tiêu diệt họ.
Sức mạnh Thần Thông cảnh quá yếu đuối trước lực lượng thiên nhiên này.
"Canh giữ ở đây. Nếu hắn chạy ra ngoài, phải giết hắn. Nếu hắn không thoát được, vậy thì chết ở trong đó luôn đi!"
Cao thủ Ngụy gia quyết định, nhìn chằm chằm vào Lôi Bạo Hải.
Hắn không lo Sở Vân Phàm trốn thoát bằng đường khác. Lôi Bạo Hải vô cùng vô tận, bao phủ ít nhất hơn một triệu km2 hải vực. Ngay cả kẻ mạnh như hắn cũng không thể đi ngang qua, huống chi Sở Vân Phàm đang trong trạng thái tồi tệ.
Chỉ cần khóa chặt nơi này, Sở Vân Phàm không thoát được đâu!
Nhưng Sở Vân Phàm thật sự khó đối phó, vẫn khiến hắn kinh hãi. Chẳng trách Giang gia, Hoàng gia vây quét Sở Vân Phàm nhiều lần như vậy mà vẫn không làm gì được hắn.
Trái lại để hắn trốn thoát, giờ họ đã hiểu nguyên nhân.
Kẻ này nhất định phải diệt trừ, nếu không sẽ thành họa lớn cho Ngụy gial
Lúc này, Sở Vân Phàm xông thẳng vào Lôi Bạo Hải, quả nhiên tình huống không tốt như cao thủ Ngụy gia và bộ tộc Hung Ngạc Biển Sâu dự đoán.
Sau phát bắn vừa rồi, toàn thân hắn xuất hiện vết rạn nứt. Phải biết rằng, dù bị cao thủ Thần Thông tam tầng tấn công, cũng không thể tạo ra vết rạn trên người hắn.
Giờ chỉ bắn một mũi tên đã khiến cơ thể hắn nứt vỡ, cường độ thật khủng khiếp.
Hơn nữa chân khí trong người hắn cũng cạn kiệt ngay lập tức. Vừa tiến vào Lôi Bạo Hải không lâu, Lôi Đình Chi Dực sau lưng đã không chống đỡ được, khiến hắn rơi xuống.
Dù sao hắn không phải cao thủ Thần Thông cấp bậc, với những người đó, phi hành là bản năng, không cần ngoại vật trợ giúp.
"Quả nhiên vẫn quá miễn cưỡng!"
Sở Vân Phàm thầm nghĩ. Với cường độ cơ thể của hắn mà bắn Xạ Nhật Cung đã vất vả như vậy, chẳng trách Xạ Nhật Cung được cất trong đại bảo khố Liên bang nhiều năm mà không ai dùng. Trừ hắn ra, ai có thể kéo nổi Xạ Nhật Cung?
Vốn Xạ Nhật Cung đã có vết nứt, sau khi Sở Vân Phàm sử dụng, vết nứt càng sâu hơn, trông càng tàn tạ. Xạ Nhật Cung năm đó đã bị thương quá nặng.
Nhưng điều khiến hắn tiếc nuối là vẫn không thể giết chết Yêu Giáo Giáo chủ. Ban đầu hắn định đối phó với Giang gia lão tổ, ai ngờ lại gặp Yêu Giáo Giáo chủ. Nhưng với hắn, Yêu Giáo Giáo chủ còn đáng chết hơn Giang gia lão tổ.
Lần này không giết được Yêu Giáo Giáo chủ là điều đáng tiếc nhất.
Khi hắn rơi xuống mặt biển, công lực đã hồi phục một phần, giúp hắn đứng vững. Lúc này, hắn kinh hãi phát hiện ra, nước biển trong Lôi Bạo Hải, sau vô số năm bị sức mạnh sấm sét oanh kích, đã dần biến thành lôi tương, kết quả của việc sức mạnh sấm sét hóa lỏng.
Ngay lập tức, một luồng điện lưu kinh khủng cuốn lấy thân thể hắn, khiến hắn cháy đen.
Ngay cả Sở Vân Phàm cũng phải kinh ngạc. Nên biết, cơ thể hắn đã luyện thành Chấn Thiên Lôi Thể, có sức tương tác trời sinh với sức mạnh sấm sét, mà còn bị thương thành ra thế này. Chẳng trách Lôi Bạo Hải lại là cấm địa của toàn bộ Hải tộc. Bọn họ mà vào đây, e rằng chết không kịp ngáp.
Đúng lúc đó, vô số sức mạnh sấm sét như có mắt, trực tiếp giáng xuống. Tốc độ chớp giật quá nhanh, hầu như chỉ trong nháy mắt đã ập đến, Sở Vân Phàm không thể tránh khỏi.
Lôi đình tan đi, Sở Vân Phàm đứng giữa lại như vừa trải qua một cuộc tẩy rửa. Vết nứt trên da thịt đã khép lại, toàn bộ cơ năng bắt đầu hồi phục.
Với người khác, đây là cấm địa, nhưng Sở Vân Phàm phát hiện, đây chính là thánh địa tu luyện của hắn.
Hắn có thể hấp thụ phần lớn sức mạnh sấm sét này, trực tiếp biến nó thành sức mạnh của bản thân.