Trường Sinh Bắt Đầu Từ Tạp Dịch Nuôi Gà

Lượt đọc: 210950 | 34 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1018
Tam Thần Hoàng (3)

❊ ❊ ❊

Đạo nhân áo xanh thần sắc bình tĩnh:

“Hung thú không được thuần phục, nhìn thì hung hãn nhưng vô dụng, luyện hóa đi.”

Đám hung thú này đều là do hắn thu phục được ở Nam Hải trước đây.

Nếu chịu khó bỏ tâm sức và thời gian, bản thân có thể dần dần dạy dỗ chúng, dù không thông minh bằng linh thú, nhưng cũng miễn cưỡng sử dụng được.

Chỉ là việc liên quan đến Thân Phục, lại thêm nguy cơ cận kề, gần trăm con hung thú tác dụng không lớn, hắn cũng không quá luyến tiếc, huống chi hắn đã sớm chọn ra những con có thể làm giống.

Cân nhắc thiệt hơn, việc cho Thân Phục mới là thích hợp nhất.

Nghe đạo nhân áo xanh nói, Thân Phục chần chừ một lát, cuối cùng vẫn cầm lấy túi linh thú, hướng đạo nhân áo xanh trịnh trọng gật đầu.

Khương Thái Âm cũng một lần nữa nhập vào cơ thể hắn.

“Đa tạ sư huynh!”

Nói rồi, Thân Phục hóa thành một đạo lưu quang, nhanh chóng bay đi.

Đạo nhân áo xanh nhìn theo bóng hắn khuất đần, trầm ngâm một hồi, phân phó các tư sĩ trấn thủ hành cung canh gác cẩn mật, sau đó liền nhanh chóng bay về phía Ngọc Hoàng Đinh.

Gặp sư phụ Diêu Vô Địch, hắn lập tức kể lại những tin tức thu được từ Thân Phục.

Diêu Vô Địch vẻ mặt nghiêm trọng lắc đầu:

“Ngươi nói chậm rồi… Bọn họ đã đến.”

Đạo nhân áo xanh ngẩn ra, sắc mặt hơi trầm xuống.

Hắn đã sớm cảnh báo, nhưng mưu đồ của Nguyên Thủy Ma Tông và át chủ bài của Vạn Thần Quốc vẫn chưa rõ ràng, hắn cũng không thể biết chính xác tình hình trận chiến này.

Diêu Vô Địch thấy vậy, an ủi:

“Con đừng quá lo lắng, sư bá bọn họ có thể đi đến ngày hôm nay, đâu ai là kẻ ngốc, biết rõ trận chiến này có vấn đề, lẽ nào lại không đề phòng? Nếu dám đi, tức là có lòng tin bảo toàn tính mạng, huống chi, thiên địa hạn chế, phóng nhãn toàn bộ Tiêu Thương Giới, có thể tiêu diệt hết sư bá, Trường Sinh Tông và Du Tiên Quan, e là chưa xuất hiện đâu!”

Đạo nhân áo xanh im lặng.

Lần này tiến đến, trừ Tần Thị năng lực có hạn, chỉ có một vị Hóa Thần hậu kỳ lão tổ, còn lại ba tông mỗi tông đều xuất ra ít nhất hai vị Hóa Thần viên mãn.

Sáu đại Hóa Thần viên mãn liên thủ, chưa kể những Hóa Thần khác đi theo, cho đù là tu sĩ Luyện Hư như Hàn Yếm Từ, dưới sự trói buộc của quy tắc thiên địa, tối đa cũng chỉ có thể đánh chết hai, ba người, sau đó sẽ bị Lôi Kiếp đánh giết.

Huống chi tu sĩ Hóa Thần không phải dê chờ làm thịt, một khi gặp nguy hiểm, bỏ chạy tứ tán, tu sĩ Luyện Hư không thể toàn lực thi triển, cũng chỉ đành bó tay.

Đang nói chuyện.

Diêu Vô Địch bỗng nhiên khẽ động thần sắc, nhìn về phía xa.

Rất nhanh, đạo nhân áo xanh cũng cảm nhận được, theo ánh mắt Diêu Vô Địch nhìn về phía xa xăm.

Ở chân trời, mấy chục đạo lưu quang nhanh như chớp bay tới.

“Là sư bá bọn họ!”

Diêu Vô Địch vội vàng nghênh đón.

Đạo nhân áo xanh cũng nhanh chóng đuổi theo.

Rất nhanh, mấy chục thân ảnh đã đứng giữa không trung.

Bốn người dẫn đầu chính là Lương Khâu Ngữ, Nhan Văn Chính, trưởng lão họ Hạ và Hề Linh Bá, những người vừa mới đến Quảng Linh Quốc thảo phạt Tam Thần Hoàng.

Chỉ là so với lúc hăng hái lên đường, giờ đây mọi người rõ ràng chật vật hơn nhiều, khí tức cũng rối loạn.

Ai nấy đều mặt mày ngưng trọng, thần sắc nặng nề.

Điều duy nhất khiến Diêu Vô Địch yên tâm là, dù các tu sĩ có vẻ chật vật, thậm chí có người khí tức suy yếu, nhưng không ai bị mất mạng.

Diêu Vô Địch đảo mắt nhìn mọi người, không khỏi tiến lên hỏi:

“Sư bá, đã bắt được Tam Thần Hoàng chưa?”

Sắc mặt Nhan Văn Chính hơi khó coi, không trả lời Diêu Vô Địch, mà quay sang Lương Khâu Ngữ, giọng lạnh lùng:

“Lương đạo hữu, với thực lực Tam Thần Hoàng vừa thể hiện, chỉ riêng Cung Thiên Thu, thật sự có thể trốn thoát khỏi bọn chúng?”

“Chẳng lẽ Ma Tông các ngươi phối hợp với Vạn Thần Quốc, diễn một màn kịch hay, cố ý dẫn chúng ta đi?”

Trưởng lão họ Hạ của Trường Sinh Tông và một tu sĩ khác nghe vậy sắc mặt lạnh lùng, vô tình hay cố ý bao vây Lương Khâu Ngữ.

Hề Linh Bá của Du Tiên Quan đã sớm hiểu chuyện, cũng nheo mắt lại.

Khí cơ lặng lẽ khóa chặt Lương Khâu Ngữ.

Chỉ cần có động tĩnh gì, lập tức sẽ hứng chịu đòn tấn công hợp lực của các tu sĩ Đại Tấn.

Cảm nhận được khí cơ khóa chặt, Lương Khâu Ngữ không hề bối rối, ngược lại đầy vẻ bất đắc dĩ:

“Chư vị đã có thành kiến sâu sắc với Thánh Tông ta, Lương mỗ nói gì đi nữa, chư vị cũng không tin, chỉ là Lương mỗ muốn hỏi chư vị một câu, nếu thật sự Thánh Tông ta cấu kết với Tà Thần, vì sao lần này không thấy Thái Thượng và Tông Chủ tự mình xuất thủ phục kích chư vị?”

“Vì sao Lương mỗ còn phải cùng chư vị ra tay phá vỡ Đạo Vực của Tam Thần Hoàng, cùng chư vị trốn về đây?”

Nhan Văn Chính nghe vậy, có chút trầm mặc.

Ông đương nhiên biết khả năng Ma Tông liên thủ với Vạn Thần Quốc là không lớn.

Chỉ là vừa nghĩ đến trận giao chiến ngắn ngủi với Tam Thần Hoàng, lòng ông không khỏi hỗn loạn, trở nên nặng nề.

“Sư bá, rốt cuộc là tình huống thế nào?”

Diêu Võ Địch không nhịn được hỏi lại.

Nhan Văn Chính ngẩng đầu nhìn Diêu Vô Địch, lại nhìn đạo nhân áo xanh đứng sau Diêu Vô Địch, cuối cùng mở miệng:

“Chúng ta mượn đường truyền tống trận, đến Quảng Linh, vừa đến nơi đã giao chiến với Tam Thần Hoàng, chỉ là không ngờ, Tam Thần Hoàng nhìn thì độc lập, kì thực ba người lại có thể hợp lực, lẫn nhau gia tăng sức mạnh, ở trong Đạo Vực của chúng, dù không bằng Luyện Hư, nhưng cũng vượt xa chúng ta… Chỉ là không biết vì sao, lại không gây ra bài xích của thiên địa.”

“Chúng ta phát hiện không ổn, lập tức liên thủ phá vỡ Đạo Vực của Tam Thần Hoàng, rút lui.”

“Có thể vượt xa Hóa Thần viên mãn?”

Diêu Vô Địch kinh hãi.

“Vạn Thần Quốc đã thành công!”

Trưởng lão họ Hạ của Trường Sinh Tông sắc mặt u ám, ánh mắt lạnh lùng nhìn Lương Khâu Ngữ:

“Dù Ma Tông không liên thủ với Vạn Thần Quốc, nhưng Vạn Thần Quốc có ngày hôm nay, cũng là do Ma Tông từng bước dung túng mà ra! Tội ác tày trời! Theo ta thấy, nên chém tên Lương Khâu Ngữ này trước, rồi nghĩ cách sau!”

Lương Khâu Ngữ bất đắc dĩ nói:

“Hạ đạo huynh làm vậy chăng khác nào khiến người thân đau đớn, kẻ thù vui sướng?”

“Ai là người thân của ngươi!”

Trưởng lão họ Hạ giận dữ mắng.

Hề Linh Bá lại khẽ nhíu mày, liếc nhìn trưởng lão họ Hạ, rồi nhìn Nhan Văn Chính:

“Nhan đạo huynh, việc này e là cần bàn bạc kỹ hơn…”

Đang nói chuyện.

Nhan Văn Chính, Hề Linh Bá và trưởng lão họ Hạ đột nhiên cứng người, cùng quay đầu nhìn lại.

Trên mặt Lương Khâu Ngữ đột nhiên nở một nụ cười.

Mọi người thấy một bóng người từ trong hư không bên ngoài trận pháp Trần Quốc chậm rãi xuất hiện.

Thân ảnh kia mặc áo bào đen, lộng lẫy mà kín đáo.

Mũi ưng, hốc mắt sâu.

Ánh mắt sắc bén, đảo qua đám người.

Trừ một số ít người, những người bị ánh mắt kia quét qua đều không khỏi rùng mình.

Huyền Huyễn
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 12 năm 2025

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.