Tất cả mọi người lập tức bừng tỉnh đại ngộ: Hóa ra là Cửu gia!
Thảo nào, thảo nào!
Chỉ có Cửu gia mới có thể tổng kết tinh túy đến mức này. Vừa chính xác thỏa đáng, lại còn tránh được tất cả nan đề.
Mọi người tâm phục khẩu phục.
Nhạn Nam ngẩng đầu nhìn bốn câu thơ này, hồi lâu khẽ thở dài: "Đông Phương, viết tốt lắm."
Câu này của Nhạn Nam là phát ra từ nội tâm.
Bởi vì hắn cũng nghĩ như vậy: Dạ Ma ở phía Duy Ngã Chính Giáo vẫn giết chóc đến mức thi sơn huyết hải, nhưng cuối cùng Ngũ Linh Cổ lại phải rơi vào trên người hắn, điều đó chẳng khác nào cũng là mở ra trời xanh cho Duy Ngã Chính Giáo.
Nhưng đây là một bí mật tuyệt thế! Dù thiên hạ có chết sạch cũng không thể để Đông Phương Tam Tam biết được!
Đông Phương Tam Tam thở dài, nói: "Mấy tiểu gia hỏa này, bao gồm Phong Vân, Tiểu Hàn, Trường Thanh, Phương Triệt, đều là thiên túng chi tài. So với thế hệ chúng ta năm đó, càng thiên tài hơn, con đường dưới chân càng dài xa hơn. Chỉ tiếc là, tu vi tiến cảnh của mấy vãn bối này vẫn còn quá chậm."
"Phải đó, quá chậm rồi!"
Nhạn Nam phát ra từ nội tâm đồng tình, thậm chí là phát ra từ nội tâm thở dài.
Khí tức đen tím của Phương Triệt tràn ngập tinh không, xoay quanh Vân Đoan Binh Khí Phổ, trọn vẹn nửa khắc đồng hồ mới chậm rãi tiêu tán.
Sau đó, bạch quang tử khí lại lần nữa xông thẳng lên trời.
Phong Tuyết.
Vị trí thứ năm trăm linh sáu trên Vân Đoan Binh Khí Phổ.
Vô Thương Đao!
Thần nữ thác thiên đao, hà cụ phong vũ tiêu;
Tiêm thủ cự vạn địch, vân đoan nhậm thiên kiều!
(Đao thần nữ nâng trời, nào sợ gió mưa vút;
Tay ngọc cự vạn địch, trên mây mặc sức kiều!)
Đao của Phong Tuyết, trong trận chiến trên mây, hầu như toàn là thủ thế, hơn nữa chiến đấu không nhiều.
Ấn tượng lớn nhất để lại cho người khác chính là: Một đao trong tay, gió mưa không thể xâm phạm.
Bất kể là kẻ địch nào, tấn công ra sao, một đao là gạt bay ra ngoài.
Mặc dù cuối cùng bại dưới kiếm pháp kỳ lạ của Phương Đồ, nhưng loại đao pháp thần dị này lại khiến tất cả mọi người vô cùng ấn tượng.
Có một loại cảm giác an tâm kỳ lạ rằng "Thần nữ ở phía trước, an toàn không lo".
Hơn nữa từ đầu đến cuối, khí độ ung dung, đại khí, dù là chiến đấu trên mây vẫn mang lại cho người ta cảm giác nghi thái vạn phương, đại gia khuê tú. Cho nên, "Thần nữ", "Thiên kiều", quả thực xứng đáng.
Tiếng oanh minh điên cuồng vang lên từ phía xa.
Mạc Cảm Vân tiến quân vào vị trí 519; cây côn lớn nặng năm ngàn bốn trăm cân đập Ngô Tâm bay như cọng lau trong gió, nhưng Mạc Cảm Vân đến bước này liền ngừng lại.
Phía trước là Hạng Tâm và Tuyết Hoãn Hoãn.
Nếu Mạc Cảm Vân liều mạng, hắn có nắm chắc đột phá Hạng Tâm, nhưng đi xa hơn nữa thì không thể vượt qua Tuyết Hoãn Hoãn.
Vì vậy dứt khoát dừng bước, để Hạng Tâm ở phía trước nhằm tăng áp lực cho bản thân, coi đó làm động lực.
Còn Đông Vân Ngọc bám sát theo sau, lại một lần nữa đánh bại Ngô Tâm, vươn lên vị trí 520.
Sau khi Ngô Tâm bị đánh bại, hắn tức giận đến mức phun ra ba ngụm máu.
Không phải bị đánh mà là vì tức!
Trong một trận chiến ngắn ngủi, Đông Vân Ngọc xuất chiêu bảy trăm lần, nhưng chửi hắn tới một ngàn năm trăm câu!
"Thằng cha mày!"
"Đồ ngu xuẩn!"
"Đúng là không hổ danh cái họ của ngươi, cái đồ xấu xí có cái miệng mọc trên đỉnh đầu!"
"Ngươi là lúc nào cũng chuẩn bị ăn cứt hả!"
"Nhà họ Ngô có ngươi đúng là tổ tiên bốc khói! Khói xanh lè!"
Chiến lực của Ngô Tâm không hề thua kém Đông Vân Ngọc, nhưng sinh sinh bị chửi cho bại trận!
Vừa đánh vừa tức, mà lại còn không chửi lại được! Bởi vì bất kể hắn chửi cái gì, Đông Vân Ngọc đều không nghe thấy, ngược lại càng thêm hớn hở chửi lại.
Bản thân chửi người thì không gây ra sát thương cho đối phương, mà những lời chửi rủa thối hoắc của đối phương lại có thể tạo ra bạo kích cho mình.
Loại tư vị này, đừng nói là khó chịu thế nào.
Ngô Tâm đến cuối cùng chỉ muốn đừng bị chửi nữa, sau khi thả cho Đông Vân Ngọc xông qua, Ngô Tâm ngồi trên vị trí của mình, càng nghĩ càng tức, òa òa thổ mấy ngụm máu mới cảm thấy trong lòng thoải mái hơn một chút.
"Thật là vãi, trên đời này sao lại có cái hố phân này cơ chứ!"
Mặt Ngô Tâm đen thui.
Mấy người bên cạnh đều ném cho hắn ánh mắt đồng cảm.
Dù là Thủ Hộ Giả hay huynh đệ Duy Ngã Chính Giáo đều có chung một biểu cảm: Thật đáng thương... bị chửi lâu như vậy mới thua.
Tinh quang lấp lánh, thánh quang xông lên.
Bài thơ định trường (bài thơ ấn định vị trí) của Tuyết Phiêu Phiêu xuất hiện.
Tuyết Phiêu Phiêu.
Vị trí thứ năm trăm linh bảy.
Vô Hạ Kiếm!
Vô hạ ngọc nhứ triển bích tiêu; Tuyết gia minh châu sái quỳnh dao;
Nhất kiếm quang hàn nhân gian thủ, hồng trần thiên hạ nhậm phiêu phiêu.
(Ngọc nhứ không tì vết trải bầu trời xanh; Minh châu nhà họ Tuyết tung ngọc quý;
Một kiếm ánh lạnh bảo vệ nhân gian, hồng trần thiên hạ mặc sức phiêu diêu.)
Vừa xuất hiện, mọi người còn chưa kịp bình phẩm nhâm nhi, đã nghe thấy Đông Vân Ngọc lớn tiếng tán thưởng: "Hay! Hay! Bài thơ này hay! Không hổ là vợ ta! Vợ ơi, bài thơ này tuyệt diệu vô cùng!"
Mọi người trong phút chốc mất hết mọi hứng thú!
Đây lại là vợ của Đông Vân Ngọc?
Trong chớp mắt, từ cao tầng đến tầng dưới cùng, trong lòng mỗi người đều tràn ngập một câu nói giống hệt nhau: Mẹ kiếp! Đúng là bông hoa nhài cắm bãi phân trâu!
Phải nói rằng, chưa từng có ai có thể khiến tư tưởng của mọi người thống nhất cao độ đến mức này.
Thậm chí không sai lấy một chữ!
Ai cũng nghĩ như vậy!
Hơn nữa động tác thống nhất đồng đều: nhíu mày, đảo mắt, thở dài.
"Ai..."
Trên mây dưới mây, tứ hải bát hoang, tất cả mọi người đồng thanh phát ra tiếng thở dài này.
Ngay cả Nhạn Nam, Bạch Kinh và Tuyết Vũ cũng: "Ai..."
Nhạn Nam nhìn Đông Phương Tam Tam này, vẻ mặt cạn lời: "Đông Phương, ông... không lo liệu chuyện trăm năm cho mấy đứa nhỏ ở dưới sao? Đây không phải là xe duyên bừa bãi ư..."
"Đừng nói nữa."
Tuyết Vũ và Đông Phương Tam Tam đồng thời vặn vẹo sắc mặt.
Tuyết Vũ còn bồi thêm một câu: "Gia môn bất hạnh..."
Nhạn Nam nhịn không được bật cười, nói: "Vũ gia, sau này ông đại thọ, hậu duệ chắt chút chít tới chúc thọ ông, mở miệng liền nói một câu: Mẹ kiếp phúc như Đông Hải trường lưu thủy, liệt tổ liệt tông thọ tỷ Nam Sơn bất lão tùng... cũng quả là trải nghiệm kỳ lạ đấy."
Tuyết Vũ rùng mình một cái: "Cút! Lão phu từ trước tới nay không bao giờ mừng thọ!"
Bên cạnh, Tất Trường Hồng kêu lên: "Đều đừng nói nữa, đến rồi đến rồi, người nhà ta đến rồi."
Quả nhiên, tử khí nồng đậm lan tỏa, tinh quang rực rỡ, như thể bầu trời đêm nở rộ giấc mơ đẹp nhất.
Tất Vân Yên!
Vị trí thứ năm trăm linh tám trên Vân Đoan Binh Khí Phổ.
Định Hồn Châm!
Trường kiếm lạc tinh vũ, thần châm định nguyệt hồn;
Vân đoan đại ma nữ, hồng trần tiếu giai nhân!
(Trường kiếm rơi mưa sao, thần châm định hồn nguyệt;
Đại ma nữ trên mây, giai nhân xinh hồng trần!)
"Quá không sát thực tế!"
"Đây là cái quái gì vậy!"
Tám vị phó tổng giáo chủ Duy Ngã Chính Giáo đồng thanh chửi ầm lên.
Cùng chửi ầm lên còn có Phong Vân, Nhan Bắc Hàn và những người khác, ai nấy đều vẻ mặt ngu ngơ, vẻ mặt chấn động, vẻ mặt bất mãn.
Ngoại trừ câu cuối cùng "Hồng trần tiếu giai nhân", ba câu còn lại quả thực là nói nhảm nhí!
Ngay cả biệt hiệu "Định Hồn Châm" này cũng có thể nói là đặt tên lung tung!
Là người quen thuộc Tất Vân Yên, mỗi người đều không ngờ tới nha đầu này lại nhận được đánh giá như thế này!
Cái gì mà lạc tinh vũ, cái gì mà định nguyệt hồn, cái gì mà đại ma nữ!
Đây rõ ràng là một con cá muối đích thực, được không!
Các ngươi cho một con cá muối đánh giá như vậy, bài thơ định trường như vậy, lương tâm không thấy đau à?
Nhưng mà, mọi người phản đối thì phản đối, chửi thì chửi, uất ức thì uất ức, nhưng đây đã là sự công nhận của Vân Đoan, không thể thay đổi.
Thơ định trường của Vân Đoan Binh Khí Phổ đều dựa trên biểu hiện khi xung bảng (tranh giành thứ hạng).
Mà mấy trận chiến đếm trên đầu ngón tay của Tất Vân Yên, trận ấn tượng nhất chính là trận đánh với Triệu Ảnh Nhi.
Mạnh mẽ! Bá đạo! Sắc bén! Khí thế như trời!
Hoàn toàn là phong thái ma nữ.
Một bộ dáng giết sạch không chừa một ai!
Bất kể là kiếm hay phân hồn châm, đều là loại khí thế dũng mãnh bá đạo, nhất kích đoạt mệnh!
Cho người ta cảm giác là: Vân Yên xuất thủ, có chết không bị thương!
Cho nên các văn nhân phía dưới viết ra bài thơ này, không có gì sai!
Hơn nữa còn là công chúa của Duy Ngã Chính Giáo, không phải đại ma nữ thì là gì?
Tất Trường Hồng ngơ ngác, Bạch Kinh trừng mắt, Thần Cô mặt mày vặn vẹo, Ngự Hàn Yên vẻ mặt cạn lời, trên khuôn mặt thô kệch của Hùng Cương càng là vẻ mặt ngu ngơ.
Ngay cả Nhạn Nam, ngũ quan trên mặt cũng nhíu lại thành một cục.
Trong lòng mỗi người đều có cảm giác giống hệt nhau: Đệt mợ!
Đây mẹ nó mà là Tất Vân Yên được vách đá miêu tả ư?
Đánh giá này cho dù là cho Ngự Phong Thần cũng rất sát thực tế đấy.
Vân Đoan.
Nhan Bắc Hàn ngẩn người một hồi cuối cùng cười rộ lên: "Ôi chao, hóa ra Vân Yên hung hãn như vậy, sau này chúng ta phải chú ý mới được."
Phong Vân ôm bụng cười lớn: "Lần đầu tiên cảm thấy Vân Đoan Binh Khí Phổ cũng có lúc không đáng tin như vậy... ha ha ha, cười chết mất."
Tất Vân Yên trong lòng lại đắc ý: "Ừm, đại phu là tiểu ma nữ, còn ta là đại ma nữ... hì hì hì hò hò hò hò..."
Phía này bụi trần lắng xuống, thơ định trường vẫn từng bài từng bài xuất hiện.
Những tay cờ bạc đã bắt đầu tính toán thu nhập và tổn thất.
Nhưng một phen tính toán xong, về cơ bản chín mươi chín phần trăm con bạc đều ủ rũ mặt mày.
Bởi vì... về cơ bản đều đặt sai chỗ.
Nhà cái thì thắng lớn, kiếm đậm, người có thể nhận thưởng cơ bản chẳng có mấy.
Tiếng than khóc của các con bạc bắt đầu vang lên thành từng mảng.
Thơ định trường về sau cũng chẳng còn mấy ai chú ý.
Tuy nhiên tất cả mọi người vẫn đang chờ đợi một người.
Đông Vân Ngọc.
Thứ hạng của tên này không cao lắm.
Nhưng đặc điểm tính cách thật sự quá rõ ràng, mọi người đều rất mong chờ.
Cuối cùng cũng đợi được Đông Vân Ngọc xuất hiện, mọi người đều tinh thần chấn động.
Vị trí thứ năm trăm hai mươi trên Vân Đoan Binh Khí Phổ.
Độc Xà Kiếm!
Cái tên này khiến tất cả mọi người đều mỉm cười hiểu ý: Sát thực tế!
Tất cả mọi người đều hiểu một điều: chữ "Xà" này chắc chắn là chữ đồng âm. Thực tế thứ thực sự muốn dùng là một chữ khác.
Kiếm khí sâm sâm thiên dục trầm, tiện khí sâm sâm thiên dĩ trầm;
Hồng trần kiếm bài ngũ bách nhị, thiên hạ độc thiệt đệ nhất nhân!
(Kiếm khí lạnh lẽo trời muốn sập, khí tiện (rẻ rách/đê tiện) lạnh lẽo trời đã sập;
Kiếm hồng trần xếp năm trăm hai, đệ nhất thiên hạ miệng độc địa!)
"Ha ha ha ha ha..."
"Thơ hay! Quá sát thực tế!"
"Ta nguyện gọi bài thơ này là bài hay nhất của Vân Đoan Binh Khí Phổ kỳ này!"
"Ồ hú! Ngầu quá ngầu quá!"
Trên đài cao, Đông Phương Tam Tam cũng phì cười một tiếng, cười lớn: "Danh xứng với thực!"
Nhạn Nam vỗ đùi: "Ai viết vậy, cái này thật sự là, không thể dùng từ gì miêu tả độ sát thực tế!"
Một mảnh hoan hô tán dương.
Chỉ có Đông Vân Ngọc đang kêu gào khí thế ngút trời trên mây: "Ai viết! Thằng khốn nào viết? Ta không thừa nhận cái này! Như thế này mà còn muốn đòi nhuận bút! Mẹ nó không đưa! Đông gia không được đưa đó... đợi ta xuống tìm được thằng này, ta đánh rắm cho nó chết!"
Đông Vân Ngọc nhảy cẫng lên không cam lòng.
Nhưng phía dưới Đông gia đã thanh toán phí dụng, hơn nữa còn ước định bảo mật, người viết thơ dưới sự che giấu của Đông gia, sớm đã biến mất trong biển người mênh mông.
Phải nói rằng, người cảm thấy hả giận nhất lại chính là người Đông gia!
Cuối cùng cũng có người trị được cái tên đê tiện này!
Mấy năm nay thực sự bị hắn làm cho khốn đốn!
Tiếp theo phía này vẫn đang lục tục xuất hiện thơ định trường, phía dưới cũng vẫn đang xung bảng; nhưng cơ bản mọi người cũng không còn hứng thú lắm.
Xà Mộng Long và Đổng Viễn Bình chỉ là lúc đầu thuận lợi, về sau thì liên tục bị đánh.
Ngược lại là cao thủ trẻ tuổi của Kim Long Điện, Hải Vi Lan và Hải Định Ba.
Hai người này lại hát vang tiến mạnh xông vào trong năm trăm ba mươi.
Còn cao hơn cả anh em Khương Bích Hoàng của Thiên Cung, càng trực tiếp xông qua Xà Mộng Long, xếp sau Đổng Viễn Bình.
Điều này khiến cao tầng của Thủ Hộ Giả và Linh Xà Thần Dữu đều có chút ngoài dự đoán.
Mà Xà Vô Thần của Linh Xà Giáo, một đường phá băng tiến vào vị trí năm trăm bốn mươi lăm thì dừng lại.
Bất cứ ai cũng có thể nhìn ra, thực lực của hắn tuyệt đối không chỉ dừng lại ở đó.
Nhưng lại không động đậy nữa.
Điều này khiến tất cả mọi người đều có chút ngạc nhiên trước sự trầm ổn của người này.
Phía trước, các cuộc chiến từ một trăm đến năm trăm cũng đã hạ màn.
Mà top một trăm Vân Đoan cũng cuối cùng bắt đầu hành động.
Đổng Trường Phong vốn muốn xông lên chút nữa, nhưng cùng với thứ hạng trên binh khí phổ tiến lên phía trước, người phía trước chết mất mấy người, hắn vốn hạng ba mươi lăm này lại không cần chiến đấu đã đến hai mươi chín!
Mà người xếp phía trước, vốn xếp hạng ba mươi, bây giờ xếp hai mươi tám.
Bây giờ chỉ kém một hạng, nhưng ban đầu lại kém năm hạng.
Đổng Trường Phong tự biết không địch lại nên không xông.
Nhưng Sinh Tử Kiếm Lý Dao xếp phía sau hắn lại xui xẻo.
Hắn vốn là ba mươi lăm, sau đó bị Đổng Trường Phong đánh xuống ba mươi sáu, lần điều chỉnh này lại thành ba mươi, nhưng mông còn chưa ngồi vững, phía sau Phong Đế xung bảng, đánh Lý Dao ra ngoài ba mươi, thành ba mươi mốt.
Phong Đế xếp phía sau Đổng Trường Phong.
Cũng không tiếp tục xông.
Bởi vì hạng hai mươi tám phía trước hắn cũng đánh không lại, đã không thể một hơi xông lên, vậy thì hà tất phải đắc tội người nhà mình là Đổng Trường Phong chứ?
Sự điều chỉnh phía trước nhanh hơn phía sau nhiều.
Top mười Vân Đoan.
Hạng Bắc Đẩu cuối cùng cũng đứng lên, bắt đầu xung bảng.
Vị phó tổng giáo chủ Duy Ngã Chính Giáo này, ngồi ở vị trí thứ chín lâu như vậy, trước sau không hề động đậy. Bây giờ cuối cùng cũng bắt đầu động.
Trận đầu tiên, thách thức Thiên Vương Tiêu Ninh Tại Phi.
Ninh Tại Phi trong lòng hiểu rõ, Hạng phó tổng giáo chủ tuy thứ hạng thấp hơn mình nhưng đều có nguyên nhân. Không phải thực sự không bằng mình. Vì vậy vài chiêu sau liền dứt khoát nhận thua.
Đẩy Ninh Tại Phi xuống hạng chín.
Hạng Bắc Đẩu không dừng bước, tiếp tục thách thức Phong Tòng Dung. Ba trăm chiêu, đánh bại Phong Tòng Dung.
Sau đó trong vài chiêu đánh bại Bách Chiến Đao.
Đối đầu với Vũ Hạo Nhiên.
Một ngàn chiêu!
Đánh bại Vũ Hạo Nhiên, tiến thẳng vào top năm.
Một trăm chiêu, đánh bại Cuồng Nhân Kích, trở thành hạng tư.
Phía trước chính là Nhị Thiên Sơn.
Nhị Thiên Sơn nhìn Hạng Bắc Đẩu bằng đôi mắt lạnh lẽo: "Có tới không?"
Kiếm đại nhân có chút ngứa nghề.
Nhìn Hạng Bắc Đẩu xông lên, trong lòng đột nhiên nảy sinh ý định muốn trảm sát một vị phó tổng giáo chủ Duy Ngã Chính Giáo ngay trên bảng Vân Đoan.
Hạng Bắc Đẩu hừ một tiếng, an nhiên ngồi xuống, nhàn nhạt nói: "Không hứng thú đánh với ngươi!"
Vậy mà dừng bước.
Nhị Thiên Sơn cũng ngẩn người: "Vậy ngươi xông làm gì?"
"Bởi vì ta cần đổi vị trí một chút."
Hạng Bắc Đẩu nhắm mắt dưỡng thần, không thèm để ý tới Nhị Thiên Sơn nữa.
"Mẹ nó thật kỳ lạ!"
Nhị Thiên Sơn tắc lưỡi kinh ngạc.
Nhưng cũng cảm thấy một áp lực ập tới.
Vị trí này của Hạng Bắc Đẩu đối với mình mà nói tuyệt đối không thoải mái. Bất cứ lúc nào đột phá cũng sẽ tới đánh mình.
Cảm giác này khiến Nhị Thiên Sơn cực kỳ khó chịu, nhưng lại không làm gì được.
"Quay về bắt đầu đặc huấn lần nữa."
Ánh mắt Kiếm đại nhân nhìn về phía Tuyết Vũ đang ngồi trên đài cao phía dưới.
Có cao thủ như thế này mà không đi thỉnh giáo quả là một tổn thất lớn, trước đây ngươi không ra, ta không có cách nào, bây giờ ngươi ra rồi, mỗi ngày ta đều tới tìm ngươi chịu đòn!
Ngươi không đánh với ta ta cũng có thể đê tiện đến mức ngươi không chịu nổi!
Vân Đoan Binh Khí Phổ đang lấp lánh.
Mà thần lực của Vân Đoan Binh Khí Phổ cũng bắt đầu chậm rãi tăng cường.
Một lần thay máu lớn, hơn nữa người đi lên đều là thiên tài xuất chúng, đối với thần lực bảng Vân Đoan Binh Khí Phổ mà nói, cũng là một sự thúc đẩy cực lớn.
Thần lực dao động, làn hơi vô hình lan tỏa trong vũ trụ. Khí lãng vô danh xông ra khỏi bầu trời.
Nơi xa xôi.
Tiểu Hùng đang lười biếng nằm trên một đống quả óng ánh đa sắc màu hình tam giác.
Không tim không phổi ăn uống thả phanh.
Đây đã là bảo địa thần sơn thứ năm mà nó đánh chiếm được sau lần tăng thực lực đó.
Vừa ăn uống thả phanh, khí tức trên người lại vừa tăng cường.
Một mặt là linh khí của trái cây ồ ạt xông vào cơ thể như thế, nhưng quan trọng nhất lại là trong không trung bắt đầu truyền đến từng đợt khí vận chi lực mơ hồ.
Khiến thực lực của Tiểu Hùng bắt đầu tăng lên từng chút một.
Tiểu Hùng không tim không phổi ăn uống thả phanh, trên khuôn mặt nhỏ nhắn ngờ nghệch là vẻ thỏa mãn.
Thật tốt.
Cha lại đang phát phúc lợi cho mình, mặc dù lần này không nhiều, nhưng như vậy cũng rất tốt. Hơn nữa không đột ngột, tăng cường liên tục, hì hì, thoải mái lắm, đã lắm.
Đang nằm dài tận hưởng.
Bên ngoài kim quang lấp lánh.
Một con Kim Long toàn thân vàng óng ánh phát ra hào quang, uốn lượn bơi vào, trong đôi mắt linh động của Kim Long lộ ra một chút uất ức.
Sau đó kinh ngạc: "Lão đại, thực lực của ngươi... lại tăng rồi?"
Tiểu Hùng rất thỏa mãn, nheo mắt: "Hì hì... cha ta... phát phúc lợi."
Kim Long tiểu thư càng uất ức hơn: "Khi nào cha ngươi phát cho chúng ta chút?"
Tiểu Hùng lảng tránh vấn đề: "Ngươi tới tìm ta có chuyện gì?"
"Lão đại, chuyện ngươi nói hôm đó... bây giờ ta không làm được."
Giọng Kim Long rất mềm mại, giống như một cô bé.
"Chuyện gì?"
Tiểu Hùng mặt ngu ngơ. Ta giao cho ngươi cái gì?
"Chính là chuyện bảo ta hóa hình người quay về đó. Ngươi quên rồi à? Ngươi vậy mà đã quên?"
Trên mặt Kim Long đầy vẻ uất ức đầy tính người.
Gặp phải một lão đại như vậy cũng là bất hạnh của đời rồng mình. Chuyện vừa nói trước đó, quay đầu đã quên. Hơn nữa lại là chuyện lớn liên quan tới sự sống chết của mọi người, vẫn quên sạch sành sanh.
Đối với hiện tượng này, Kim Long tiểu thư cũng cạn lời tới cùng cực.
"Quay về à... ồ ồ ồ. Ngươi thế nào rồi? Chuẩn bị tới đâu rồi?"
Tiểu Hùng mở mắt, đôi mắt to tròn xoay trong hốc mắt mười mấy vòng, suy nghĩ một hồi lâu sau ánh mắt mới trở nên trong trẻo trở lại.
Ôi chao nhớ ra rồi, ta đúng là có sắp xếp qua.
"Không thế nào cả. Ngươi xem đi."
Kim Long tiểu thư thở dài, sau đó biến thân, lập tức một đại mỹ nhân cấp độ hoàn mỹ xuất hiện trước mặt Tiểu Hùng.
Trước lồi sau vểnh, dáng người yểu điệu, dung mạo xinh đẹp đến cực điểm, một đầu tóc dài màu vàng tung bay phấp phới.
Người đẹp xinh đẹp khó tìm khó kiếm trên nhân gian thiên thượng.
Đúng chuẩn thiên tư quốc sắc.
Nhưng!
Kim Long tiểu thư nhìn cơ thể người sau khi mình biến thân, khóc không ra nước mắt: "Lão đại, hai mét bảy... ngươi đã thấy người phụ nữ nào ở mẫu tinh cao hai mét bảy chưa? Dáng vẻ này của ta đừng nói là không quay về được, dù có quay về được, chẳng phải cũng là một con quái vật sao?"
Tiểu Hùng cho gấu bàn tay vào miệng, vẻ mặt chấn động: "Cao thế! To thế!? Chẳng phải ta đã bảo ngươi nhỏ nhắn xinh xắn một chút sao? To xác thế này thì quyến rũ thế nào... không đúng, phục vụ... cũng không đúng... làm sao hành tẩu giang hồ? Đúng đúng, hành tẩu giang hồ?"
Tiểu Hùng kinh ngạc: "Nhìn cái chân của ngươi đi, cái tay của ngươi đi, như cái đòn gánh ấy! Thế này mà ngươi còn đi sắc dụ? Không đúng... hành tẩu giang hồ?"
Kim Long tiểu thư mặt uất ức: "Ta cũng muốn biến cho bình thường một chút, nhưng vảy rồng của ta thiếu mất tám miếng..."
Tiểu Hùng mặt ngu ngơ: "Sao lại thế? Vảy rồng sao lại thiếu?"
"Ta đã nói với ngươi tám trăm lần rồi! Lão đại!"
Kim Long tiểu thư vốn dĩ đã uất ức đến cực điểm, dù sao thì người phụ nữ nào... không đúng, con rồng cái nào mà chẳng hy vọng mình hoàn mỹ xinh đẹp? Nhưng bây giờ mình có khiếm khuyết, chỉ có thể biến thành loại cao lớn thô kệch này, ai mà chịu nổi?
Mặc dù xét về tỷ lệ thì vẫn là tỷ lệ hoàn mỹ. Nhưng... tỷ lệ hoàn mỹ được phóng to lên mấy lần thì còn có thể gọi là tỷ lệ hoàn mỹ sao?
Lúc này lại nghe thấy lão đại của mình lại lú lẫn, nghe vậy cuối cùng nhịn không được bộc phát: "Ta chưa hồi phục! Lúc chưa hồi phục thì đã đánh nhau với yêu thú ở bên đó rồi! Bị thương rồi! Nhớ kỹ chưa! Rụng tám miếng vảy! Nhớ kỹ chưa?! Còn chưa kịp rửa sạch để đi nhặt về đã bị trộm mất tích rồi! Nhớ kỹ chưa!!"
Kim Long tiểu thư gầm lên: "Nói với ngươi tám trăm lần rồi! Ngươi có thể có chút trí nhớ không! Cái con gấu mù nhà ngươi!"
Tiểu Hùng theo bản năng che đầu lại, dùng bàn tay gấu chặn nước miếng đầy giận dữ ập tới.
"Thế thì cứ cao đi. Không sao đâu."
Tiểu Hùng không chút dáng vẻ lão đại, rụt rè tránh né ánh mắt, né tránh cơn giận của Kim Long tiểu thư, cẩn thận từng chút một: "Vậy ngươi quay về đi. Như vậy cũng được..."
"Ta không quay về được!"
Kim Long tiểu thư giận dữ nói: "Ta rụng tám miếng vảy! Không quay về được!"
"Bên đó có thần điện của ngươi sao ngươi không quay về được..."
Tiểu Hùng yếu ớt.
"Bên đó của ngươi còn nhiều hơn! Sao ngươi không quay về!?" Kim Long tiểu thư gầm lại.
"Ta quay về không được..."
"Vậy sao ta có thể quay về được!"
Kim Long tiểu thư giận dữ: Bản thân ngươi đều không quay về được mà ngươi bắt ta quay về?
"Thực lực của ta không đủ một phần mười ban đầu, bên đó ngay cả một cái neo cũng không có, ta sao quay về được!? Dù có quay về được, một người phụ nữ cao hai mét bảy, đi đến đâu cũng bị vây xem, ngươi có phải khốn nạn không? Ngươi không nghĩ tới điểm này sao? Hơn nữa bên đó bây giờ không thuộc về chúng ta, thuộc về khu vực hỗn độn rồi!"
Kim Long tiểu thư gào thét: "Hơn nữa ta quay về thực lực cũng sẽ bị đánh rớt! Ta có thể bị người ta ăn thịt rồng ở bên đó!"
Bấy nhiêu năm uất ức đầy bụng đều xả ra hết: "Ăn! Ăn! Ngươi chỉ biết ăn!"
Tiểu Hùng bị chửi đến cúi đầu, hồi lâu mới lấy lòng ngẩng đầu nhìn Kim Long tiểu thư, bàn tay gấu cẩn thận đưa quả qua: "...Hay là... ngươi cũng ăn... ăn chút?"
Bàn tay gấu kia thuần thục nhét một quả vào miệng, đầy miệng nước trái cây.
"Thơm!"
Như thể bị sự oán trách của đối phương làm cho gợi lên cảm giác thèm ăn.
"Cái con gấu mù nhà ngươi!"
Kim Long tiểu thư tát quả rơi xuống đất, không chút kiêng dè mắng lão đại của mình: "Đều bị người ta đánh phế rồi mà vẫn chỉ biết ăn! Năm đó nếu ngươi không phải như vậy sao có thể bị thứ như rết tính kế chứ? Đến bây giờ ngươi còn không sửa! Còn ăn! Còn ăn! Còn ăn!"
Tiểu Hùng cúi đầu chịu mắng.
Trong lòng không ngừng thở dài.
Sau này tìm thuộc hạ tuyệt đối không tìm cái giống cái nữa!
Xem đi, lão tử còn là lão đại không? Nhà ai mà lão đại bị thuộc hạ phun đầy nước miếng chửi bới tới tấp như thế?
Vẫn là tìm giống đực tốt hơn.
Thế là một cước đá con bạch hổ bên cạnh dậy: "Đi tìm đồ ăn cho ta!"
Bạch hổ bị đá giật mình nhảy dựng lên, vẻ mặt ngu ngơ: "???"
Kim Long tiểu thư tức không chịu nổi: "Gấu mù! Ngươi nghĩ cách đi!"
Tiểu Hùng lại muốn đá bạch hổ, nhưng phát hiện không đá tới nữa, thế là một chân ngượng ngùng vẽ vòng tròn, hít hít mũi nói: "Vậy làm sao bây giờ?"