"Đồ lười biếng, mau dậy cho ta!" Sáng sớm ngày hôm sau, Dương Vũ vẫn còn đang trong cơn mơ màng liền bị một giọng nói đầy tức giận đánh thức.
"Ai thế!" Dương Vũ nhìn Tiêu Ngọc đang mặc một thân y phục đen, mắt nhắm mắt mở nói.
"Dương Vũ... mau dậy cho ta!" Tiêu Ngọc ngồi xuống bên mép giường Dương Vũ, hai tay nhéo mặt cậu, giận dữ nói.
"Tiểu dì à! Hôn cái nào!" Dương Vũ kéo mạnh Tiêu Ngọc vào lòng, đôi môi liền in lên bờ môi đỏ mọng của nàng.
"Ưm..." Sắc mặt Tiêu Ngọc đỏ ửng, không thể tin nổi nhìn Dương Vũ đang ôm chặt lấy mình.
"Hử? Sáng sớm đã có mỹ nữ dâng tận cửa sao?" Dương Vũ hoàn hồn lại, nhìn Tiêu Ngọc đang ngẩn người ra, sắc mặt cậu thay đổi dữ dội.
"Khốn kiếp, đồ háo sắc!" Tiêu Ngọc thấy thần sắc trong mắt Dương Vũ, liền vội vàng vùng thoát khỏi lòng cậu, mặt đỏ bừng bước ra khỏi ký túc xá.
Vừa ra đến cửa, nàng bàng hoàng nhìn thấy Tiêu Viêm và Huân Nhi đang đứng đó với vẻ mặt kinh ngạc, trong lòng thoáng hiện lên một tia bối rối, nàng trừng mắt hung dữ nhìn Dương Vũ một cái, rồi đỏ mặt chạy biến khỏi ký túc xá.
Tiêu Viêm và Huân Nhi cười gượng gạo, né sang một bên nhường đường cho Tiêu Ngọc.
"Ách... vừa rồi mình đã làm gì thế nhỉ?" Dương Vũ sờ sờ môi, vẻ mặt khó hiểu.
"Dương Vũ ca ca, sáng sớm đã không biết xấu hổ như vậy, xem ra hai năm nay huynh đã bị Tiêu Viêm ca ca làm cho hư hỏng rồi!" Huân Nhi cười như không cười nói.
"Ừm, đúng là bị Tiêu Viêm làm cho hư thật!" Dương Vũ tùy ý khoác lên người một chiếc áo bào trắng rồi bước vào phòng tắm, hoàn toàn làm ngơ trước khuôn mặt đen xì của Tiêu Viêm.
"Dương Vũ ca ca, nhanh lên đi, vòng loại thứ hai sắp bắt đầu rồi đấy!" Huân Nhi che miệng cười khẽ.
"Ừm, xuất phát thôi." Dương Vũ gật đầu, theo hai người hướng về phía quảng trường khảo hạch trước đó.
Ánh nắng ấm áp nhàn nhạt đổ xuống từ chân trời, theo vầng thái dương từ từ nhô lên, học viện vốn yên tĩnh suốt một đêm cuối cùng đã tràn đầy sức sống trở lại. Vô số nam nữ thanh xuân phơi phới ùn ùn kéo ra từ khắp các nơi trong học viện, mục đích của họ cực kỳ rõ ràng, đó chính là đại quảng trường nằm ở trung tâm học viện.
Cuộc thi tuyển chọn nội viện trong hai ngày này gần như là sự kiện thường niên lớn nhất tại Già Nam học viện. Những kẻ có tư cách tham gia cuộc thi này, không ai không phải là những nhân tài kiệt xuất trong lớp của mình. Sự cạnh tranh giữa những kẻ mạnh với nhau vô cùng đáng xem. Hơn nữa, cuộc thi năm nay còn có sự tham gia của Tiêu Huân Nhi, Bạch Sơn cùng với cô gái mặc hồng y cũng là nhân vật phong vân của học viện. Ba người bọn họ đã thu hút gần như quá nửa ánh nhìn của mọi người.
Đương nhiên, ngoài ba người này ra, Già Nam học viện rộng lớn đương nhiên vẫn còn những thí sinh đỉnh cao khác. Trong số đó, Tiêu Viêm dù mới tới nhưng đã dùng thủ đoạn sấm sét đánh bại đối thủ, tự nhiên là người được chú ý nhiều nhất. Kế đến chính là Dương Vũ, kẻ thậm chí chẳng cần ra tay đã đánh bại hai tuyển thủ!
Hai chú ngựa ô đột ngột xuất hiện này không chỉ khiến đệ tử ngoại viện của Già Nam học viện tràn đầy mong đợi, mà còn mang đến cảm giác nguy cơ cho những hạt giống khác.
Trên đường đi, họ gặp được Nhược Lâm đạo sư cùng Tiêu Ngọc, cả nhóm năm người cùng nhau bước về hướng quảng trường. Tiêu Ngọc trừng mắt nhìn Dương Vũ một cái thật mạnh, rồi lại như không có chuyện gì xảy ra mà kéo Huân Nhi cười nói rôm rả.
Dưới ánh nhìn nóng bỏng trên suốt dọc đường, nhóm người Dương Vũ tiến vào quảng trường vốn đã chật kín người, sau đó đi về phía vị trí đã được quy định.
Có những nhân vật thu hút sự chú ý như nhóm Dương Vũ đi cùng, ánh mắt của toàn trường tự nhiên lập tức dồn cả sang đây.
Ngồi xuống vị trí đã định, Tiêu Viêm đang nói chuyện với Huân Nhi bỗng nhíu mày, có cảm ứng mà ngẩng đầu lên, ánh mắt quét về phía khán đài đối diện. Tại một vị trí cực đẹp ở đó, Bạch Sơn đang mặc một thân bạch y, chắp tay đứng thẳng. Thấy Tiêu Viêm nhìn tới, hắn nhếch mép lộ ra một nụ cười lạnh nhạt, bàn tay chống lên lan can trước mặt, nhưng ngón tay lại kín đáo làm một động tác đầy khiêu khích hướng về phía Tiêu Viêm.
Có lẽ vì tối qua không đạt được mục đích, nên sắc mặt Bạch Sơn lúc này không mấy dễ coi, hắn hận không thể lập tức đánh cho Tiêu Viêm một trận.
Thế nhưng ánh mắt hắn nhìn Dương Vũ lại hoàn toàn khác với nhìn Tiêu Viêm. Thông qua nghe ngóng, hắn biết Dương Vũ là người anh trai duy nhất của Huân Nhi trong Tiêu gia, không giống với loại "tình ca ca" như Tiêu Viêm, thế nên ánh mắt Bạch Sơn nhìn Dương Vũ hoàn toàn là nụ cười ôn hòa.
Nhóm Dương Vũ không hề để ý tới những người khác, năm người cười tươi nói chuyện với nhau trong vòng tròn của riêng mình. Sau khi Dương Vũ khôi phục lại trạng thái hồi ở Ô Thản Thành, cuộc trò chuyện khiến ba cô gái mặt đỏ bừng, nhưng tiếng cười nói vẫn không dứt.
Nhìn thấy Dương Vũ khiến Huân Nhi cùng ba vị nữ thần đều đỏ mặt tía tai, nhưng lại khiến cả ba cười không ngớt, mọi người trên quảng trường học viện đều nhìn Dương Vũ đầy ngưỡng mộ, thế nhưng không một ai ghen tị, vì tất cả mọi người đều biết quan hệ của Dương Vũ và Huân Nhi.
Trong lúc mấy người còn đang cười nói thì thầm, trên khán đài xung quanh quảng trường cuối cùng đã lại chật kín người, tiếng ồn ào huyên náo vang tận trời xanh, cuộc thi tuyển chọn nội viện ngày thứ hai cuối cùng đã lại chính thức bắt đầu.
Khi một vị trung niên trọng tài chậm rãi bước lên quảng trường, trên khán đài lập tức bùng nổ những tiếng reo hò đinh tai nhức óc.
Tiếng reo hò dần lắng xuống theo cái phất tay của trọng tài. Vị trọng tài trung niên này nhìn quanh một vòng, lớn tiếng nói: "Các vị học viên, sau vòng sơ loại và đào thải ngày hôm qua, trong tổng số ba trăm tuyển thủ tham gia ban đầu, hôm nay chỉ còn lại một trăm bảy mươi tư người. Theo tốc độ này, trong ngày hôm nay, hẳn là sẽ xác định được năm mươi cái tên có tư cách bước vào nội viện."
"Được rồi, thời gian thi đấu đã tới, bây giờ bắt đầu. Phàm là tuyển thủ nào được gọi tên, xin hãy nhanh chóng lên đài, một khi quá thời gian quy định sẽ bị xem như tự nguyện bỏ cuộc." Trọng tài trung niên cũng không nói nhảm quá nhiều, sau khi giới thiệu qua quy tắc thi đấu, liền chậm rãi lui về phía khán đài trọng tài trên quảng trường. Đúng lúc này, hai cái tên cũng được xướng lên từ phía trọng tài đoàn.
Thời gian trôi qua, nhóm Dương Vũ vẫn đang vui vẻ trò chuyện, khiến những người xung quanh vô cùng ghen tị.
Trong lúc nhóm Dương Vũ đang thì thầm trò chuyện, các trận đấu trên sân cũng dần đi vào hồi kết. Sau khi trọng tài tuyên bố người chiến thắng, hai tuyển thủ một người bị thương nhẹ, một người bị thương nặng trên sân đều được người dìu xuống dưới.
"Vòng thứ ba mươi bảy: Hoàng giai nhất ban Bạch Sơn, đối chiến Hoàng giai nhị ban Dương Vũ!"
Trên khán đài trọng tài, một trọng tài chậm rãi đứng dậy, ánh mắt nhìn quanh sân một vòng rồi cuối cùng lớn tiếng tuyên bố.
Tĩnh lặng!
Toàn bộ quảng trường đều bị sự sắp xếp này dọa cho hết hồn, không thể tin nổi nhìn về phía trọng tài trên đài.
Bạch Sơn, kẻ vừa mới khiêu khích Tiêu Viêm cũng ngẩn người nhìn về phía khán đài trọng tài. Đối với sự sắp xếp này, hắn còn khó hiểu hơn bất cứ ai!
"Hê hê, không ngờ lại gặp phải tên này, vừa vặn giải quyết một cái đại phiền toái cho các người luôn!" Dương Vũ nhếch môi, tỏ ra rất hài lòng với sự sắp xếp này.