“Sau này luôn sẽ có cơ duyên!” Tiêu Viêm gật đầu nói.
“Ừm, mấy ngày nay chuyên tâm tu luyện một chút, còn nữa, bảo đảm bản thân có thể nhanh chóng tìm thấy Tử Vân Tinh và thoát thân, ta và Vân Chi sẽ kìm chân Tử Tinh Dực Sư Vương đó!” Dương Vũ đứng dậy đi về phía sơn động.
“Đã rõ, ngươi cứ yên tâm đi!” Tiêu Viêm bĩu môi, bất đắc dĩ nói.
“Ừm, tu luyện đi!” Dương Vũ gật đầu, sau đó trở lại trong sơn động, nằm trên giường rồi nhắm mắt lại.
Theo Dương Vũ tỉnh lại, ba người liền tiến vào trạng thái tu luyện, Tiêu Viêm đột phá Thất Tinh Đấu Giả, Vân Chi xung kích Tử Tinh phong ấn.
Ngày thứ ba sau khi Dương Vũ tỉnh lại, buổi trưa Vân Chi đã phá vỡ được Tử Tinh phong ấn, khôi phục lại cảnh giới Đấu Hoàng của nàng.
Trên thạch sàng bên trong sơn động, Vân Chi ngồi xếp bằng, thanh trường kiếm kỳ dị được đặt nằm ngang trên hai chân, hôm nay nàng thay một bộ tố quần trắng như tuyết, vật trang trí hình phượng hoàng vốn có chút lười biếng trên đỉnh đầu lần nữa được thu lại, toát ra vẻ cao quý nhàn nhạt, khuôn mặt xinh đẹp điềm nhiên thanh nhã, vẻ nhu nhược ẩn hiện của mấy ngày trước đã hoàn toàn tan biến.
“Ừm, không tệ, khôi phục Đấu Hoàng xong khí chất cũng khác hẳn rồi!” Dương Vũ nhìn Vân Chi, mỉm cười nói.
“Vậy sao?” Trong lòng Vân Chi thoáng hiện lên một chút thương cảm, lắc đầu nói.
“Được rồi, đã đột phá tới cảnh giới Đấu Hoàng thì chúng ta bắt đầu hành động thôi, ta còn phải đi tìm một người nữa!” Dương Vũ nhảy lên từ trên thạch sàng, nhìn Vân Chi nói.
“Đi thôi!” Vân Chi gật đầu nói.
“Đúng rồi, trước tiên giải quyết vấn đề thực lực cho Tiêu Viêm đã, thực lực Lục Tinh Đấu Giả hiện tại của hắn tốc độ quá chậm, rất nguy hiểm, ngươi giúp hắn một chút đi!” Dương Vũ nhìn Tiêu Viêm nói.
Nghe thấy lời Dương Vũ, Vân Chi chậm rãi quay người lại, đôi mắt đẹp khẽ nâng lên, chạm ánh nhìn với đôi mắt đen láy kia, rồi lập tức nhanh chóng dời đi, bình thản nói: “Ta sẽ khiến hắn trong thời gian ngắn có được sức mạnh của Đấu Sư, hơn nữa ta thuộc tính phong, có thể giúp tốc độ của ngươi tăng lên không ít, nếu như gặp ma thú ngăn cản, ngươi cố gắng đừng giao chiến với chúng, tránh việc tiếng vang của trận chiến dẫn dụ thêm nhiều ma thú tới, đến lúc đó, ngươi e rằng…”
“Ừm.” Cúi đầu, Tiêu Viêm dường như không nghe ra ý tứ vô tình lộ ra trong lời nói của Vân Chi, chỉ khẽ gật đầu.
Ngọc thủ của Vân Chi chậm rãi vươn ra, sau đó nhẹ nhàng đặt lên lưng Tiêu Viêm, ngón tay búng nhẹ, một luồng đấu khí cuồn cuộn mãnh liệt đổ vào trong, luồng đấu khí cưỡng ép xâm nhập này không hề vì thân thể xa lạ mà bạo động, dưới sự điều khiển bằng một tia tâm niệm của Vân Chi, chúng chảy cực kỳ thuận theo trong kinh mạch của Tiêu Viêm.
Sự lưu chuyển của luồng đấu khí hùng hồn này khiến trong cơ thể Tiêu Viêm nhanh chóng tràn ngập cảm giác sức mạnh sung mãn chưa từng có, khẽ vặn vẹo thân mình, xương cốt toàn thân giống như thoát thai hoán cốt, kêu lách tách không ngừng.
“Đúng rồi, còn khối tinh thể này đeo trên người, chỉ cần tiếp cận Tử Linh Tinh, nó sẽ nóng lên, ngươi chỉ cần dựa vào độ nóng cao thấp là có thể tìm thấy.” Lấy một khối tinh thể hình thoi từ trong nạp giới màu xanh biếc trên ngón tay ra, đưa cho Tiêu Viêm, Vân Chi mỉm cười nói.
Tiếp lấy khối tinh thể hình thoi, Tiêu Viêm treo nó lên cổ, ngẩng mặt cười nói: “Ta sẽ cố gắng hết sức.”
“Vậy chúng ta xuất phát thôi?” Tiêu Viêm cảm nhận sức mạnh đang tăng vọt trong cơ thể, cười nói.
“Dương Vũ, ngươi có cần nâng cao thực lực một chút không?” Vân Chi nhìn Dương Vũ, có chút lo lắng hỏi.
“Thôi, không cần đâu, lát nữa ta vẫn dùng vũ khí kia hỗ trợ ngươi từ xa, ta không có thực lực đó để tiếp cận Tử Tinh Dực Sư Vương đâu.” Dương Vũ bĩu môi, cạn lời nói.
“Được rồi, chúng ta xuất phát!” Vân Chi nhìn thoáng qua Dương Vũ điềm tĩnh, cắn nhẹ môi, bất đắc dĩ nói.
“Chúng ta nắm lấy tay nàng, nàng đưa Tiêu Viêm đến gần sơn động của Tử Tinh Dực Sư Vương trước, sau đó tìm một nơi thích hợp để nàng chiến đấu, rồi thả ta xuống! Những việc còn lại cứ theo kế hoạch ban đầu mà làm là được!” Dương Vũ nhìn Vân Chi nói.
“Đến đây!” Sau lưng Vân Chi xuất hiện một đôi cánh màu xanh, thân thể liền treo lơ lửng trên không trung, vươn hai bàn tay mềm mại không xương của nàng ra!
“Đi thôi!” Dương Vũ không chút dây dưa nắm lấy tay Vân Chi.
“Đi thôi!” Tiêu Viêm gật đầu nói.
“Chuẩn bị xong rồi!” Vân Chi thản nhiên nói một tiếng, thân thể liền bay về phía xa như thể thuấn di.
Bay khoảng mười mấy phút, nhóm người Dương Vũ đã tới gần sơn động của Tử Tinh Dực Sư Vương!
“Được rồi, thả ta xuống đi, ta đi tìm một nơi kín đáo để ẩn nấp!” Tiêu Viêm thản nhiên nói một tiếng.
“Được!” Vân Chi gật đầu, thân thể hạ xuống, đặt Tiêu Viêm ở nơi không xa sơn động của Tử Tinh Dực Sư Vương.
“Ẩn nấp đi, chờ lát nữa Vân Chi dẫn Tử Tinh Dực Sư Vương đi rồi, ngươi hãy vào trong!” Dương Vũ gật đầu nói.
“Được!” Tiêu Viêm gật đầu, thân thể liền lặn vào trong rừng rậm.
“Chúng ta cũng đi thôi, tìm nơi chiến đấu của nàng trước, ta mới tiện hỗ trợ cho nàng!” Dương Vũ nhìn Tiêu Viêm lặn vào rừng rậm, khóe miệng nhếch lên, cười nói với Vân Chi!
“Đi!” Vân Chi gật đầu, thân thể liền bay về phía một nơi có thuộc tính phong nồng đậm!
“Được rồi, nàng quay về đi!” Dương Vũ thoát khỏi đôi tay của Vân Chi, thản nhiên nói một tiếng, thân thể liền rơi xuống mặt đất như một thiên thạch!
“Có cần phải sợ ta như vậy không!” Vân Chi bất đắc dĩ nhìn thoáng qua Dương Vũ, thân thể liền đổi hướng bay về phía sơn động của Tử Tinh Dực Sư Vương.
Bất đắc dĩ lắc đầu, Vân Chi không nói nhảm nữa, đôi cánh sau lưng rung lên, thân hình yểu điệu linh hoạt nhảy vọt lên cao không, rồi tựa như tia chớp bay vút về phía cửa động khổng lồ kia.
Thân hình của Vân Chi không hề che giấu, cho nên khi nàng tiến vào phạm vi trăm mét gần sơn động, từng đợt tiếng thú gầm liền vang vọng khắp núi non.
Ngọc thủ nắm chặt, thanh trường kiếm màu xanh kỳ dị xuất hiện trong lòng bàn tay, thân hình Vân Chi hóa thành một vệt quang ảnh màu xanh, trong nháy mắt lao xuống rừng rậm xung quanh sơn động, lập tức, từng đợt tiếng thú gầm thê lương vang lên dữ dội, vô số ma thú từ gần sơn động hoảng loạn chạy trốn ra ngoài, trong tay một vị Đấu Hoàng, những ma thú hung ác này căn bản không có nửa điểm cơ hội thể hiện sự hung hãn.
“Nhân loại nữ nhân! Ngươi lại còn dám xuất hiện?! Hôm nay tất lấy mạng ngươi, để báo mối thù phá sừng!”
Khi Vân Chi đang tàn sát ma thú canh gác, trong động phủ khổng lồ, tiếng gầm thét phẫn nộ của Tử Tinh Dực Sư Vương đột nhiên vang vọng trên trời cao.
“Hừ! Tử Vân Tinh ta quyết tâm phải lấy được, nếu không có được Tử Vân Tinh, ta sẽ không bỏ cuộc đâu!” Vân Chi nhìn về phía Tử Tinh Dực Sư Vương, lạnh lùng lên tiếng nói.
“Đã ngươi tìm chết, vậy ta thành toàn cho ngươi!” Thân thể Tử Tinh Dực Sư Vương đột ngột bật dậy, bay về phía Vân Chi!
“Rút!” Vân Chi không chút do dự bay về phía khu vực Dương Vũ đang ở.