"Không được, sao có thể bắt đầu từ chỗ ngươi, nếu thật phải bắt đầu thì cũng phải từ chỗ ta!” Thấy Trần Thẩm kiên quyết như vậy, Phong Thiên Dân lắc đầu nguầy nguậy, vừa nói vừa tiến lên phía trước, định nằm lên giường kiểm tra của lô Ma.
Tiếc rằng, hắn vừa bước được một bước đã bị Phong Long túm lại phía sau.
"Để em, anh gấp cái gì!"
"Em thèm khát sức mạnh của người cá lâu lắm rồi, nếu em cũng có thể đọc chú ngữ phóng ma pháp, thì em xin làm vua tộc Người Cá luôn cho rồi!"
"Thằng nhãi ranh, cút sang một bên! Ở đây không có phần cho mày lên tiếng!" Phong Thiên Dân nổi nóng.
Ngàn tính vạn tính, bọn họ đều không ngờ một loại virus huyết dịch nhỏ bé, sau này lại dẫn đến hậu quả lớn đến vậy.
Nếu không phải Tô Ma đột ngột trở về nhắc nhở, có lẽ Thiên Nguyên lãnh địa cũng sẽ giống như những lãnh địa khác, mù quáng ồ ạt bồi dưỡng chiến sĩ huyết dịch.
Đến lúc đó, một khi virus biến đổi khó lường, hậu quả thật khó mà tưởng tượng!
"Quân trưởng, hay là để em xông pha đi, vạn nhất có chuyện gì ngoài ý muốn, ít nhất em còn có thể ở lại phòng thí nghiệm, cung cấp điều kiện nghiên cứu cho họ. Nếu là ngài với thống lĩnh đi, chờ vài ngày nửa tháng thì có mà sốt ruột chết à?"
"Bảo Đội nói cũng có lý, nhưng cậu còn phải phụ trách an toàn cho Tô huyện trưởng, không đi được đâu. Hay là để Vương Đội đi nhanh đi."
"Vương Đội."
Người một câu, ta một lời, thậm chí còn muốn xô xát nhau đến nơi, ai nấy đều tranh giành.
Nhận ra tình hình có vẻ hỗn loạn, Tô Ma có chút cạn lời: "Mọi người đừng tranh nữa, tôi phải nhắc là tế bào hải thần được cấy vào cơ thể các người không phải loại của tôi đâu, cũng không thể giúp các người phóng thích chú ngữ đâu nhé."
"Không thể phóng thích?" Phong Long sực tỉnh, vội vàng vênh mặt lắc đầu: "Thế thì không được, anh phải cho em phiên bản của anh! Người cá mà không phóng thích được chú ngữ thì còn ra gì?"
"Đúng đó, Tô tiểu tử, ta cũng muốn phiên bản của cậu, nếu không thì hóa ra ta sợ à?" Phong Thiên Dân cũng không chịu thua kém, ưỡn ngực lên.
Thế là, mọi người lại bắt đầu một vòng tranh giành mới, ai nấy đều ra sức chứng tỏ mình không hề sợ hãi.
Phiên bản giảm độc tính thì cho người bình thường dùng được, còn của họ thì nhất định không được.
"...". Đối mặt với đám người "mù chữ" này, Tô Ma bỗng dưng muốn đánh người.
Lúc cấy ghép tế bào đời đầu, những lời lẩm bẩm không ngừng nghỉ và gương mặt mơ hồ đã gây xung kích tinh thần đến thế nào.
Những tế bào đã cấy ghép này, có lẽ sẽ không tự hấp thụ lực lượng biển cả trôi nổi bên ngoài.
Chi dùng vài lần thôi, riêng việc phóng thích pháp thuật người cá đã tiêu hao hết năng lượng dự trữ trong tế bào rồi.
Anh không thể cứ kè kè bên cạnh những người này, dùng điểm sinh tồn để bổ sung cho họ chứ?
Cũng may Yến Hạ Thanh lập tức đứng ra, cuối cùng cũng cắt ngang cuộc tranh cãi không dứt: "Trước khi mọi người đến, chúng tôi đã phân tích tế bào hải thần do Tô huyện trưởng cung cấp rồi. Sự thật chứng minh, năng lượng trong tế bào chỉ có thể tiêu hao, không thể bổ sung."
"Nếu các anh chọn cấy ghép tế bào hải thần đời đầu chưa được cải tiến, thì chỉ có thể có được vài lần cơ hội phóng thích chú ngữ thôi, ngoài ra sẽ không có thêm bất kỳ lợi ích nào."
"Nhưng nếu chúng ta định hướng gen trong tế bào, tiếp tục biến đổi sinh sôi, thì rất có thể thu được những biến đổi tăng thêm khác."
"Ví dụ. Khôi phục”
Cô nhanh chóng giải thích, tiện tay đi đến góc phòng thí nghiệm, thao tác một hồi với thiết bị nuôi cấy đặc chế.
Đột nhiên, một hộp nhỏ từ từ trượt ra từ bên trong thiết bị cao lớn.
Bên trong đặt những tế bào hải thần phiên bản cải tiến mà Tô Ma đã mày mò chế tạo trên thuyền.
Đương nhiên, anh không thể nói rõ ràng như Yến Hạ Thanh, nào là định hướng gen, nào là biến đổi sinh sôi.
Trên chiếc thuyền nhỏ đơn sơ không có thiết bị cao cấp đến thế, để hoàn thành việc nghiên cứu cấp độ gen.
Sở dĩ có thể hình thành tế bào hải thần phiên bản cải tiến hiện nay, là do Tô Ma nảy ra ý tưởng, xem tế bào mang năng lượng đã nuôi cấy như một cây pháp trượng.
Đúng vậy, giống như cây pháp trượng của đại tế tự người cá mà Hình Nguyệt cầm trong tay.
Vừa tiêu hao năng lượng trong tế bào, vừa thi triển từng chú ngữ của tộc Người Cá lên nó, thử nghiệm cố định năng lực chú ngữ lên gen người cá.
Giống như những chúc phúc thần lực đã thu được ở khu tị nạn trước đây.
Trong hàng trăm lần thử nghiệm pháp thuật.
Khôi phục.
Là pháp thuật duy nhất mà Tô Ma đã cố định thành công.
Những pháp thuật còn lại mang theo lực sát thương hoặc lực lượng cường đại, hoặc là tế bào không tiếp nhận được, hoặc là gen người cá bên trong bị hỗn loạn.
Nhìn điểm sinh tồn trong hệ thống đã từ năm vạn bốn ngàn điểm lúc mới đến, giảm xuống còn hai vạn tám sau khi nâng cấp chiến giáp, hiện tại chỉ còn chưa đến hai vạn, Tô Ma không dám thử nghiệm thêm nữa để phòng ngừa những chuyện ngoài ý muốn có thể xảy ra.
"Chữa lại một ít làm mẫu thể để tiếp tục sinh sôi, hiện tại số lượng đủ cho hai người thử nghiệm, ai trước?" Yến Hạ Thanh trở nên nghiêm nghị.
Lúc này, khi nhìn mọi người, quả nhiên ai nấy đều bắt đầu suy nghĩ tỉnh táo.
"Tôi trước."
"Tôi luôn cảm thấy cơ thể mình ngày càng tệ, tinh thần cũng ngày càng kém đi, tôi rất cần khôi phục." Trần Thẩm khẽ nói.
"Dù hiệu quả thế nào, tôi tin là không thể tệ hơn bây giờ được nữa."
Nói xong, anh ta không khách sáo nằm lên giường kiểm tra.
Trong ánh mắt phức tạp của những người khác, Yến Hạ Thanh gật đầu, trước tiên mở chế độ quét toàn thân.
Huyết dịch đen đỏ từ thiết bị chảy ra, bắt đầu đi vào máy phân tích để phân tích chỉ số.
Quét tia X toàn thân được tiến hành đồng bộ, phản ánh tình trạng cơ thể của Trần Thẩm lên ảnh.
So với số liệu tráng kiện mà Tô Ma vừa để lại, số liệu của Trần Thẩm không thể nói là quá tệ, nhưng cũng hoàn toàn không thể nói là tốt.
Dùng u năng thủy lâu đài tuy giúp các cơ quan của anh không gặp vấn đề lớn, nhưng lại có dấu hiệu biến chất rõ ràng.
"Thị trưởng Trần hiện tại mới chỉ hơn ba mươi tuổi thôi mà?"
"Anh ấy mới tổ chức sinh nhật tuổi ba mươi sáu cách đây không lâu." Khương Tiểu Ngư đứng phía sau đám đông nhỏ giọng đáp.
"Ba mươi sáu mà các cơ quan đã biến chất gần sáu mươi tuổi rồi, nhất là gan, khả năng thải độc suy yếu quá nhiều." Yến Hạ Thanh lắc đầu liên tục.
"Cứ tiếp tục như thế này, e rằng chưa đến bốn mươi tuổi, anh ấy đã gần bằng trạng thái của người bảy mươi tuổi rồi."
Cô phân tích từng chỉ số một.
Lời tổng kết cuối cùng khiến tất cả mọi người có mặt tái mét mặt mày.
Bảy mươi tuổi, chẳng phải là không còn sống được mấy năm nữa sao?
Nhất là với cường độ công việc áp lực lớn như Trần Thẩm, anh có thể kiên trì được mấy năm?
"Khôi phục, thực ra rất thích hợp với Trần Thẩm, tôi thấy có thể tiêm cho anh ấy thử xem." Tô Ma bình tĩnh nói, nhẹ nhàng bỏ phiếu tán thành.
Tế bào hải thần hiện tại, so với thứ anh đã tiêm trước đây, an toàn hơn không biết bao nhiêu lần.
Cũng chỉ có vật dẫn tế bào ung thư là khiến người ta hơi sợ hãi, còn lại không đáng nhắc đến.
"Đúng vậy, khi nghiên cứu virus huyết dịch trước đây, chúng ta đã phát hiện tế bào ung thư chỉ cần dung hợp gen từ giống loài bên ngoài, sẽ ổn định hơn rất nhiều, không còn khát khao dinh dưỡng để tự sinh sôi như trước nữa. Hiện tại gen người cá còn xuất sắc hơn trong việc ổn định này, không cần phải sợ hãi."
"Tôi cũng tán thành cho thị trưởng Trần thử xem." Yến Hạ Thanh liền đó bỏ phiếu thứ hai.
Trong chốc lát, mọi người im lặng không nói, cúi đầu suy nghĩ.
Cuối cùng, ngay cả Phong Thiên Dân cùng với Trần Khải, Trần Dực cũng không ngăn cản, mà bỏ phiếu tán thành.
"Nhanh bắt đầu đi, tôi nóng lòng muốn lấy lại thời điểm tám năm trước rồi."
Bên ngoài bỏ phiếu, Trần Thẩm đã kiểm tra xong cơ thể bên trong lại ngồi dậy.
Ánh mắt anh mơ màng, dường như nhớ lại quá khứ, nhớ lại khoảng thời gian mới xuyên không đến phế thổ, trở thành thôn trưởng.
Khi đó, anh còn là một thanh niên khỏe mạnh, toàn thân trên dưới tràn đầy sức lực.
Nhưng bây giờ, anh đã ngày càng cảm thấy bất lực, mỗi ngày đều cảm nhận được sự mệt mỏi lan tòa khắp cơ thể.
"Được rồi, thị trưởng Trần, ngài nằm xuống tiếp đi, chúng ta bắt đầu giai đoạn một của thực nghiệm ngay bây giờ!"
Trần Thẩm gật đầu, ngoan ngoãn nằm xuống.
Vẻ mặt anh vô cùng bình tĩnh, khiến tất cả những người đang lo lắng xung quanh thả lỏng, lặng lẽ nhìn Yến Hạ Thanh thao tác.
"Thực ra rất đơn giản, Tô huyện trưởng đã hoàn thành phần lớn công việc rồi, việc chúng ta cần làm chỉ là kiểm chứng hiệu quả, tăng số lượng sinh sôi để bồi dưỡng thôi."
“Ngay cả việc tiêm bây giờ, tôi cũng không cần thao tác."
Ấn vài nút trên thiết bị, đẩy ống nghiệm chứa tế bào hải thần vào lỗ thủng trên thiết bị.
Những thao tác tiếp theo, hoàn toàn do những cánh tay máy thò ra thực hiện.
Tiêm thuốc tê, mở da, thả tế bào, mô phỏng môi trường phát triển, khâu lại.
Trước sau chỉ hơn mười phút, quá trình dung hợp vô cùng đơn giản đã hoàn thành toàn bộ quy trình.
"Anh ấy chắc sẽ ngủ một giấc, chúng ta đi nghỉ trước đi, giờ cũng không còn sớm nữa.”
Theo kinh nghiệm của mình, Tô Ma ngáp một cái, chẳng thèm để ý mà đi ra ngoài.
Bên trong di tích Bạch Sa, anh mang sức mạnh khoa học kỹ thuật đến thế giới biển sâu, kết thúc chế độ thần quyền, chuyển sang thời đại tư tưởng tự do.
Trong tương lai di tích, anh mang đến cải tạo gen cho phế thổ tám năm sau, một lần nữa kéo bộ pháp của mọi người từ khoa học kỹ thuật trở lại sức mạnh thần bí.
Do số mệnh, chẳng lẽ đã định trước, đều do người sắp đặt.
Bước ra khỏi phòng, đứng bên cửa sổ hành lang ấm áp, Tô Ma không khỏi rùng mình một cái.
Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, những bông tuyết vẫn đang rơi, rất lâu không nhúc nhích.
Anh biết, hành động của mình đã thay đổi hoàn toàn hướng phát triển của thế giới di tích này!
Tốt hay xấu, chỉ có thời gian vô tình mới có thể chứng minh.
Phế thổ năm thứ chín, ngày tám tháng hai, Tết âm lịch ba mươi của Lam Quốc.
Thiên Nguyên lãnh địa nhờ tuyến đường mậu dịch trên nước, đón nhận sinh khí và giàu có đã lâu, khắp nơi trong lãnh địa giăng đèn kết hoa, tràn ngập không khí đón năm mới nồng đậm.
Nhưng ở thế giới bên ngoài, xung quanh tân đại lục lại bắt đầu thường xuyên bùng nổ náo động.
Không ít kẻ ác ôn bị huyết dịch cải tạo đã cấu thành những đoàn thể du đãng, thừa cơ xông vào các lãnh địa có trật tự của nhân loại, đốt phá cướp bóc, làm việc ác tận cùng.
Những kẻ ác ôn tự xưng là tân nhân loại, muốn thay đổi cục diện nhân loại bị động bị đánh hiện tại, nắm giữ sức mạnh mà người bình thường khó có thể tưởng tượng.
Bọn chúng có cơ thể khỏe mạnh, dễ dàng nâng một vật nặng hai tấn mà đi bộ thoải mái, có tốc độ và sức chịu đựng phi thường, biến "đi ngày năm trăm dặm" thành hiện thực.
Còn có những kẻ thu được năng lực tương tự Dị tộc, có thể trong thời gian ngắn khiến cơ thể biến đổi, phóng thích sức mạnh Dị tộc cường đại.
Trong một thời gian, ngoại trừ những lãnh địa siêu lớn còn đủ vũ lực để uy hiếp những kẻ ác ôn này, những lãnh địa nhỏ bên trong, cùng với không ít lãnh địa cỡ lớn đều triệt để hỗn loạn, cục diện nhân loại tràn ngập nguy hiểm chưa từng có.
Cực bắc chi địa, Đỉnh Mạo Hiểm Giả.
Vùng đất hoang vu trước đây, hiện tại cũng có không ít người di chuyển đến, họ ẩn mình dưới chân núi cao, những nơi trũng thấp.
Chỉ vì, tránh né chiến loạn đang nổi lên khắp nơi bên ngoài.
“Tư Mệnh, thăm dò thế nào rồi?” Thiên Lang ngồi trên đài cao ở trung tâm căn cứ, quan sát hình ảnh từ vô số camera, nghiêng người nhìn Tư Mệnh vội vã tiến đến, trên đầu còn bám đầy bông tuyết.
Hiện tại, hai người đã không còn mặc trang phục ngụy trang, mà đổi thành Thiên Thần Giáp thời chiến, sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào.
"Có chút tệ, gần đây số người đến không dưới mấy vạn, chúng ta muốn tự do hành động như trước, chắc chắn là không được." Tư Mệnh bất đắc dĩ lắc đầu: "Ai có thể ngờ, nơi mà thế giới bên ngoài coi là vùng đất chết, hiện tại lại trở thành nơi an toàn nhất tân đại lục, tất cả những ai không muốn tham gia tranh chấp đều muốn di chuyển đến đây."
"Hiện tại virus huyết dịch tàn phá khắp nơi, năng lực giả ngang ngược vô cùng, ba đại lãnh địa không có hành động, người bình thường tự nhiên không thể tiếp tục sinh tồn."
"Di chuyển, là bản năng, cũng là phương pháp thích hợp." Thiên Lang khẽ gật đầu.
“Đúng rồi, Đại Đế nói sao, chúng ta có tiếp tục giao dịch với Tô Hữu Tông không?” Tư Mệnh ngồi xuống, tò mò hỏi.
Thông qua Đông Nhạc truyền lại, biết thân phận thực sự của Tô Ma, trong liên minh lại tổ chức một cuộc họp khẩn cấp.
Đối với vị huyện trưởng Tô nổi tiếng này, một người lưu dân truyền kỳ trong phế thổ.
Mọi người đều rất do dự, một mặt sợ Tô Ma không có ý định đưa ra kỹ thuật thật sự, bọn họ cũng không làm gì được đối phương.
Mặt khác lại lo lắng Thiên Nguyên lãnh địa thật sự có thể giải mã kỹ thuật chế tạo thiết bị kết nối, hoàn toàn hất bỏ Liên minh Mạo Hiểm Giả của họ.
Thảo luận mãi mà không ra kết quả, ngay cả Đại Đế cũng hiếm khi bắt đầu trầm mặc, chỉ nói tùy ý tổ chức hội nghị.
"Đương nhiên, Đại Đế đã truyền tin, đang trên đường đến căn cứ."
"Đại Đế muốn đến?" Tư Mệnh kinh ngạc: "Những người khác đâu?"
"Mười hai người chúng ta đều sẽ đến, đều sẽ ở đây chờ ngài, huống chi, hiện tại Tô Hữu Tông không chỉ mở ra lá bài chiến giáp, còn mở ra một sự cám dỗ lớn hơn."
"Ý anh là?" Tư Mệnh nhíu mày, chợt nhớ tới những thông tin thu thập được gần đây.
So với những lãnh địa khác lén lút nghiên cứu virus huyết dịch, những thay đổi gần đây của Thiên Nguyên lãnh địa có thể nói là không nhỏ.
Lấy Trần Thẩm làm ví dụ, ngoại trừ khi còn trẻ, anh thích xuất đầu lộ diện, diễn thuyết cổ vũ sĩ khí.
Hai năm nay, lãnh địa ngày càng lớn mạnh, sự vụ ngày càng bận rộn, số lần anh xuất hiện trước công chúng đã giảm đi rất nhiều.
Người sáng suốt đều có thể thấy, anh đã mệt mỏi, cơ thể ngày càng suy yếu.
Nhưng từ khi Tô huyện trưởng trở về hơn nửa tháng nay, Trần Thẩm đã diễn thuyết tới tám lần.
Có khi hôm trước mới tuyên truyền giảng giải hai đến ba tiếng, ngày hôm sau anh đã có thể không biết mệt mỏi đi đến nơi khác tiếp tục tuyên truyền giảng giải.
Sự thay đổi đột ngột này, không khó để người ta tưởng tượng, liệu Trần Thẩm có phải cũng đã trở thành một năng lực giả hay không?
"Không cần đoán, Thiên Nguyên lãnh địa đã nghiên cứu ra phương pháp dung hợp gen hoàn hảo, có thể giúp chúng ta thu được một loại năng lực gọi là khôi phục, thể chất luôn cố định ở thời kỳ đỉnh cao, khi bị thương cũng có thể nhanh chóng lành lại."
"Đồng thời, sử dụng phương pháp này của họ, cũng có thể miễn nhiễm virus huyết dịch, tương đương với vừa dự phòng, vừa tăng cường sức mạnh."
"Tô Hữu Tông trên cơ sở chiến giáp, lại thêm lá bài này, Đại Đế sao có thể không động lòng, chúng ta sao có thể không động lòng?"
Vừa nghĩ đến sự chênh lệch về năng lực nghiên cứu phát minh giữa Liên minh Mạo Hiểm Giả và Thiên Nguyên lãnh địa, tìm Thiên Lang đau nhói.
Anh hiện tại đã có dự cảm rất lớn, chỉ cần giao kỹ thuật thiết bị kết nối của Mạo Hiểm Giả ra, Viện Khoa Học Thiên Nguyên chắc chắn có khả năng rất lớn hoàn thành công việc mà họ không thể làm xong.
Nhưng đáng tiếc, lá bài mà đối phương mở ra thực sự quá sức mê người, thêm vào đó quan hệ giữa hai bên trước giờ đều rất mập mờ, hơn hẳn những kẻ đạo đức giả như ba đại lãnh địa.
Có thể đôi bên cùng có lợi, họ tự nhiên không có lý do gì để từ chối.