Tiểu Thế Giới Kỳ Lạc Vô Cùng

Lượt đọc: 1144 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 283
Kẻ ngốc và tra nam

❊ ❊ ❊

Khu công viên văn hóa, với tư cách là nơi giải trí cho cư dân xung quanh, tuy không hẳn là quá nhỏ, nhưng cũng chẳng lớn đến mức nào.

Đường đi lối lại mà Cổ Nguyệt Ngôn và Đông Thừa Linh chọn không dài, chỉ chừng mười phút là đã đi vòng quanh công viên một vòng. Ánh trăng lúc nửa đêm tĩnh mịch mà êm dịu, Cổ Nguyệt Ngôn tắm mình trong ánh nguyệt quang, bước chân nhảy nhót trên những viên gạch lát nền như một đứa trẻ, hơn nữa còn mắc chứng ám ảnh cưỡng chế cực độ, tuyệt đối không cho phép mình giẫm lên những viên gạch không có ánh trăng soi chiếu.

"Sau này chúng ta cũng nên thường xuyên ra ngoài dạo chơi nhé. Tất nhiên là không phải vào lúc nửa đêm rồi."

Cổ Nguyệt Ngôn quay đầu nhìn Đông Thừa Linh: "Linh tỷ, chẳng phải chị không thích ra ngoài sao?"

"Nhưng em thích mà."

Cổ Nguyệt Ngôn hơi sững sờ, tức thì khuôn mặt đỏ ửng lên. Trước đó cả năm người cùng hành động, tuy cô rất vui nhưng cũng không biểu lộ ra ngoài, cho đến tận bây giờ khi chỉ còn cô và Đông Thừa Linh cùng nhau, cô mới trút bỏ được vài phần gò bó, nhảy nhót theo cảm giác sảng khoái trong kinh lạc linh khí, không ngờ lại bị Đông Thừa Linh nhìn ra.

"Đừng nên ép buộc bản thân từ bỏ việc giải trí." Đông Thừa Linh nhìn thấu tâm tư của Cổ Nguyệt Ngôn: "Tuy chị chuyên tâm tu luyện là vì sở thích, nhưng điều đó không có nghĩa là chị từ chối các sở thích khác, ví dụ như chị rất sẵn lòng dành thời gian và tinh lực cho nghệ thuật nấu nướng."

"Tuy hiện tại tu luyện rất quan trọng, nhưng cũng không có nghĩa là tiểu Ngôn em phải vứt bỏ những thú vui khác. Cương nhu có độ, mới là mấu chốt của tu hành."

"Hơn nữa," Đông Thừa Linh nghiêng nghiêng đầu, mỉm cười: "Chị cũng muốn được đi dạo cùng em, giống như khi chị còn rất trẻ vậy."

"Linh tỷ, chị cũng chỉ hơn em vài tuổi thôi mà!" Cổ Nguyệt Ngôn lập tức phản bác, nhưng cô cũng hoàn toàn trút bỏ tâm phòng bị, tò mò quan sát những nơi khác, tận tình hưởng thụ sự tĩnh lặng dưới ánh trăng đêm.

Khi họ gần tới địa điểm tập hợp, Cổ Nguyệt Ngôn liếc nhìn xung quanh, đột nhiên mở to mắt đứng sững lại.

"Linh tỷ, chị qua đó trước đi."

Đông Thừa Linh kỳ lạ nhìn Cổ Nguyệt Ngôn: "Sao vậy?"

"Hình như em làm rơi thẻ giao thông trên đường rồi, em quay lại tìm một chút."

"Vậy chúng ta cùng đi."

"Không cần đâu, em chạy nhanh một vòng là xong. Thẻ giao thông của em có dạ quang, nếu không thấy, em sẽ quay lại trong vòng ba phút. Đoạn đường vừa rồi chúng ta đã đi qua một lần, cơ bản xác nhận là an toàn, chị không cần lo lắng."

Đông Thừa Linh có ý định từ chối, nhưng cô nhận ra vẻ mặt của Cổ Nguyệt Ngôn dường như có chút vội vàng, lại không muốn cô đi theo, liền hiểu Cổ Nguyệt Ngôn chắc hẳn còn có bí mật nhỏ khác, bèn nói: "Vậy em đeo kỹ vòng cổ vào, ba phút sau nếu em chưa quay lại chị sẽ gọi điện thoại cho em, điện thoại không thông thì chị sẽ trực tiếp kéo em lại đây."

Cổ Nguyệt Ngôn mang theo tọa độ linh khí của cô ấy, Đông Thừa Linh bất cứ lúc nào cũng có thể kéo cô về bên cạnh mình, cho nên cô cũng không quá lo lắng, vả lại đoạn đường vừa rồi, Đông Thừa Linh đã phát tán cảm nhận để quan sát, xác thực không có người khác.

"Dạ được!" Cổ Nguyệt Ngôn xoay người, vút cái chạy mất.

Đợi khi rẽ qua một khúc quanh, hoàn toàn rời khỏi tầm mắt của Đông Thừa Linh, Cổ Nguyệt Ngôn liền nhìn thấy gã đó đang gác chân chữ ngũ ngồi trên ghế dài, nhàn nhã chờ đợi mình.

"Tìm tôi có chuyện gì?" Cổ Nguyệt Ngôn dừng lại cách Nhậm Tác đủ năm bước chân, hơn nữa kinh lạc linh khí đã kích hoạt, côtùy thời (bất cứ lúc nào) có thể bắn ra một đạo nguyệt hoa chém sắt đoạn ngọc để phòng ngừa bất trắc.

Vừa rồi lúc Cổ Nguyệt Ngôn đang tứ phía nhìn quanh, đột nhiên thấy Nhậm Tác vẫy tay với cô trong rừng cây, chỉ về phía khác, rồi chính hắn chạy về hướng đó. Cổ Nguyệt Ngôn đương nhiên hiểu đây là ý muốn giao lưu riêng tư, tuy không biết vì sao Nhậm Tác lại xảy ra chuyện gì, nhưng cô cũng làm theo lời dặn mà một mình qua xem thử.

Cô đã sớm cân nhắc kỹ lưỡng tiền hậu quả, hiện tại sự kiện linh dị xuất hiện liên miên, hành tung của Nhậm Tác lại kỳ lạ, Cổ Nguyệt Ngôn đương nhiên có những suy đoán. Nhưng nếu cùng Đông Thừa Linh qua tìm hắn, khó bảo đảm hắn có vì thế mà bỏ chạy hay không, hoặc giả, Nhậm Tác thực sự có việc khẩn cấp không thể nói cho Đông Thừa Linh, đang vội tìm cô thương lượng.

Cổ Nguyệt Ngôn không chỉ hiện tại đang rất cảnh giác áp sát Nhậm Tác, mà cô còn để lại hậu chiêu, nếu trong vòng ba phút cô không quay về, Đông Thừa Linh tự nhiên sẽ tới tìm cô hoặc trực tiếp kéo cô trở về bên cạnh mình.

"Tôi có một việc, chỉ có thể tìm cô thương lượng." Nhậm Tác mỉm cười nói.

"Anh không thể gọi điện hay nhắn tin à?" Cổ Nguyệt Ngôn nói.

"Không thể, việc đó đối với tôi quá khó." Nhậm Tác nhìn nhìn đôi tay mình, nói: "Hơn nữa chỉ có đối mặt thế này, mới có thể biểu đạt ra chân tâm và thành ý của tôi."

Tâm thần Cổ Nguyệt Ngôn chấn động, nguyệt hoa đã chuẩn bị sẵn tiêu tán đi quá nửa. Lúc này cô mới phát hiện, hiện tại hoa trước nguyệt hạ, tĩnh mịch không tiếng động, cây cối vây quanh, quả thật là một khung cảnh cực tốt.

Cô trầm mặc hồi lâu, lắp bắp hỏi: "Anh... anh... anh muốn nói gì?"

"Tôi cần sự giúp đỡ của cô." Nhậm Tác đi thẳng vào vấn đề, "Cô đi theo tôi."

Cổ Nguyệt Ngôn lập tức thở phào nhẹ nhõm, nhưng cô nhìn thấy Nhậm Tác đi vào rừng cây, tâm cảnh giác lại dâng lên: "Anh muốn đi đâu? Lát nữa Linh tỷ phát hiện em chưa về, chị ấy nhất định sẽ tới tìm em đó!"

"Cô chỉ khi nhìn thấy rồi, mới biết tôi cần cô giúp thế nào."

Cổ Nguyệt Ngôn đi theo Nhậm Tác bước vào đường mòn trong rừng, luôn giữ khoảng cách năm bước với hắn, hơn nữa thời khắc lưu ý xung quanh, nguyệt hoa trong hai tay ngưng mà không phát. Rất nhanh, Nhậm Tác dừng lại ở một nơi ánh sáng lọt qua kẽ lá, ra hiệu Cổ Nguyệt Ngôn tiến lên.

Cô đi qua nhìn, liền thấy trên con đường nhỏ cách đó không đầy hai mươi mét, một quán "Tẩu Quỷ" đang mở cửa kinh doanh.

Đèn huỳnh quang sáng trưng, sương trắng bốc lên, Cổ Nguyệt Ngôn nhờ vào việc thức tỉnh pháp thuật nên thị lực vào ban đêm cũng được gia tăng đáng kể, vì vậy cô có thể nhìn rất rõ ràng người chủ trì quán Tẩu Quỷ là một nữ chủ quán xinh đẹp đáng yêu, cho dù có sương trắng cản trở, váy vóc che đậy, cũng không thể che giấu được dung mạo xinh đẹp như họa cùng thân hình hoàn hảo của cô ấy.

Lúc này, nữ chủ quán cũng vừa hay ngẩng đầu lên, ánh mắt giao thoa với Cổ Nguyệt Ngôn, rồi trên mặt nữ chủ quán lộ ra một nụ cười vui vẻ, tựa hồ rất vui mừng khi nhìn thấy khách mới.

Trong quán Tẩu Quỷ có một người phụ nữ mặc váy đỏ đang dùng bữa, mà lại còn đang ăn bánh kem! Cái mùi hương hồng bồi ấy vượt qua mười mấy mét truyền vào mũi Cổ Nguyệt Ngôn, tức thì khơi dậy thực dục của cô.

Mười ngày nay, sau khi Nhậm Tác dạo chơi công viên cùng bọn họ xong, liền vô cùng hào phóng muốn mời họ đi ăn khuya gần đó, nói thẳng là 'mọi người cùng tôi tới cầu may, tôi vô cùng cảm kích chỉ biết mời khách, cô không ăn chính là không nể mặt tôi', cho nên những ngày này Cổ Nguyệt Ngôn cũng đã tập thói quen ăn uống lúc nửa đêm.

Bị mùi hương dụ dỗ, Cổ Nguyệt Ngôn liếm liếm môi, nói: "Lát nữa chúng ta tới đây ăn nhé?"

"Đương nhiên." Nhậm Tác nói: "Đây chính là mục tiêu mà chúng ta dạ du mười ngày nay tìm kiếm đấy."

Cổ Nguyệt Ngôn hơi sững sờ, tức thì phản ứng lại: "Đây chính là Tiên Cung Thực Thần mà chúng ta muốn tìm...?!"

"Không sai." Nhậm Tác kéo Cổ Nguyệt Ngôn rời đi, "Đây chính là Tiên Cung Thực Thần."

"Chúng ta mau chóng thông báo cho Kiều tỷ, để Cục Đối Sách qua đây!" Cổ Nguyệt Ngôn lập tức nói.

"Được." Nhậm Tác gật gật đầu: "Thông báo cho Cục Đối Sách là chắc chắn phải làm, nhưng đây là cơ duyên ngàn năm có một, chúng ta tìm kiếm mười ngày, lẽ nào muốn bỏ lỡ sao?"

"Đương nhiên là không! Sau khi chúng ta thông báo, sẽ cùng người khác tới thưởng thức trù nghệ của Thực Thần đi!" Cổ Nguyệt Ngôn hưng phấn nói.

"Tiểu Ngôn."

Nhậm Tác đột nhiên ấn vào vai Cổ Nguyệt Ngôn, cúi đầu nhìn chằm chằm Cổ Nguyệt Ngôn. Cổ Nguyệt Ngôn ngẩng đầu lên, vừa hay nhìn thấy Nhậm Tác che khuất ánh sáng của mặt trăng, khiến đường nét của hắn phủ lên một tầng ánh bạc.

"Tôi cần cô, Cổ Nguyệt Ngôn."

Huyễn cảnh từng mơ thấy khi đêm khuya thanh vắng đột nhiên hóa thành hiện thực, khiến Cổ Nguyệt Ngôn hơi chút thất thần. Người đàn ông trước mặt dường như hòa làm một với thế giới, ánh mắt của hắn không cách nào né tránh, nhịp tim của cô theo giọng nói của hắn mà phập phồng.

"Tôi thành khẩn khao khát sự giúp đỡ của cô, vì việc này tôi nguyện ý trả bất cứ cái giá nào."

Trên mặt Nhậm Tác mang theo nụ cười vừa đúng độ, ánh mắt dịu dàng tựa như thanh phong dưới ánh trăng, lại tựa như một bài thơ tình miên man: "Từ nay về sau, tôi sẽ..."

"10% nồng độ 'Kỳ Nguyện Thánh Thủy' và 10% nồng độ '** Thánh Tửu' phối hợp với nhau, ngay cả yêu ma quỷ quái đỉnh cao cũng không thể che giấu tâm tư. Chỉ cần tuân theo dược hiệu, người uống chỉ cần tồn tại thôi thì gần như không ai có thể rời mắt, người uống chỉ cần nói chuyện thì gần như không ai có thể từ chối."

Phải, gần như.

Cổ Nguyệt Ngôn tung một cú đá mạnh!

Nhậm Tác tức thì cong người lại!

Nữ chủ quán đang từ trong ngăn kéo lấy ra thịt hươu đột nhiên cảm thấy hạ chi (phía dưới) mát lạnh!

Nhìn người đàn ông đang ôm đũng quần lùi lại phía sau trước mặt, bàn tay phải Cổ Nguyệt Ngôn phủ đầy ánh trăng lung linh, chỉ vào hắn lạnh lùng hỏi: "Anh rốt cuộc là ai?"

"Tôi..."

"Nhậm Tác tuyệt đối sẽ không nói chuyện như anh, cũng không nói ra loại lời ngon tiếng ngọt lừa gạt con gái thế này, anh ta không có tài năng làm tra nam kiểu đó." Cổ Nguyệt Ngôn khẽ búng tay, một đạo nguyệt hoa nhỏ lướt qua má Nhậm Tác, cắt đứt vài sợi tóc của hắn.

"Anh rốt cuộc là ai?"

Mặc dù Nhậm Tác vừa rồi, gần như chính là trạng thái mà cô tưởng tượng trong mơ, nhưng...

Khi cô nhìn thấy một Nhậm Tác như vậy, cô liền biết cái gọi là ảo tưởng, không hề bằng với người mà mình yêu thích.

Giống như hồi nhỏ, nhìn thấy ba mẹ của những đứa trẻ khác yêu thương con cái của họ, Cổ Nguyệt Ngôn cũng từng ảo tưởng rằng nếu ba mẹ mình đổi thành người khác thì tốt biết mấy.

Nhưng có một lần Cổ Nguyệt Ngôn bị gửi tạm cho ba mẹ người khác chăm sóc, cho dù được chăm sóc tốt đến thế nào, bị ép phải bàn giao, cô vẫn vô cùng nhớ thương người thân của mình.

Kỳ vọng người mình thích trở nên tốt hơn, là điều đương nhiên.

Nhưng thực sự yêu thích, không phải là đối phương trở nên tốt hơn, mà là chính con người đối phương đó!

Nhậm Tác ngây dại nhìn cô, bỗng nhiên cả người đều dựa vào thân cây ngồi xuống đất, khí tức trên người đột nhiên trầm tịch xuống, không còn cảm giác hấp dẫn ánh mắt kia nữa.

Cổ Nguyệt Ngôn chần chừ một chút, chậm rãi áp sát lại gần, "Anh sao vậy? Nói chuyện đi."

Nhậm Tác nhìn cô, nói: "Tôi cần cùng mỗi người các cô, đều tìm Tiên Cung Thực Thần riêng một lần."

"Cái gì?"

"Tôi cần cùng mỗi người các cô, đều tìm Tiên Cung Thực Thần riêng một lần."

Cổ Nguyệt Ngôn hỏi lại mấy lần, câu trả lời của Nhậm Tác vẫn như cũ.

Hắn đột nhiên từ miệng lưỡi trơn tru biến thành một kẻ ngốc, nhưng đôi mắt vẫn minh mẫn, trên mặt cũng không còn là nụ cười soái khí kia nữa, mà là biểu cảm mang theo một phần không tình nguyện, ba phần ghét bỏ, sáu phần nghiêm túc.

Mỗi lần Nhậm Tác rửa bát, trên mặt hắn đều là biểu cảm này.

Gần như là vô thức, Cổ Nguyệt Ngôn liền xác nhận hắn là Nhậm Tác thực sự.

Cổ Nguyệt Ngôn suy nghĩ mười mấy giây, cuối cùng lập ra quyết định: "Tôi sẽ giúp anh."

Nhậm Tác dừng lại một chút, rồi lại chậm rãi đứng dậy, chậm rãi lại khôi phục thành người đàn ông mị lực có sự hiện diện đột phá thiên tế như vừa rồi.

Cổ Nguyệt Ngôn chứng kiến toàn bộ tình huống này, hỏi: "Có phải anh đang ở một trạng thái đặc biệt không? Hoặc là giống kẻ ngốc, hoặc là giống tra nam?"

"Đừng lừa tôi."

Nhậm Tác nhìn cô, không nói lời nào, không gật đầu, cũng không lắc đầu.

"Có phải liên quan đến Thực Thần không? Hay là liên quan đến pháp thuật thức tỉnh của anh?"

Cổ Nguyệt Ngôn liên tiếp hỏi mấy câu, Nhậm Tác hoàn toàn không có phản ứng.

Lúc này, điện thoại của Cổ Nguyệt Ngôn reo lên, cô vội vàng nghe máy, nói với Đông Thừa Linh mình sắp quay về rồi.

Cúp điện thoại, Cổ Nguyệt Ngôn nhìn Nhậm Tác: "Anh có hại chúng tôi không?"

Nhậm Tác lắc đầu, nói: "Việc này, đối với các cô chỉ có lợi."

"Nếu tôi không giúp anh, anh sẽ thế nào?"

"Tôi sẽ chết."

"Tôi không giúp anh, anh tính sao?"

Lúc này, Nhậm Tác nhìn Cổ Nguyệt Ngôn, vô cùng kiên định nói: "Tôi sẽ không chết đâu, cô sẽ giúp tôi."

Trong khoảnh khắc này, Cổ Nguyệt Ngôn không phân biệt được Nhậm Tác đang ở trạng thái kẻ ngốc hay trạng thái tra nam. Cô khẽ cắn môi, nói:

"Vậy tôi sẽ tạo cơ hội cho anh, để anh có cơ hội đơn độc gặp họ, còn việc anh dẫn họ qua đó thế nào... vừa rồi anh biết nói chuyện như vậy, chắc cũng không làm khó được anh đâu."

"Cảm ơn." Nhậm Tác nói.

"Nhưng, tại sao anh lại tìm sự giúp đỡ của tôi?" Cổ Nguyệt Ngôn hỏi câu cuối cùng: "Rõ ràng anh có thể tìm Linh tỷ hoặc Kiều tỷ..."

Nhậm Tác chớp chớp mắt, há miệng ra, cuối cùng chỉ nói một câu:

"Bởi vì cảm giác được, cô là người mãnh liệt nhất."

Mãnh liệt? Sắc mặt Cổ Nguyệt Ngôn tối sầm lại, từ này có phải dùng để hình dung con gái đâu chứ?

Cô hừ một tiếng: "Anh đi tìm Linh tỷ trước đi, cái cớ thì tự nghĩ lấy. Tôi đi tìm Tiểu Ngư bọn họ ở cổng Nam chờ anh, anh qua đó thì phát tín hiệu cho tôi."

"Tôi không phải đang giúp anh đâu, chỉ là anh phát hiện ra Tiên Cung Thực Thần, tôi thấy đi cùng nhau quá nguy hiểm, cho nên để anh bồi từng người đi thôi."

"Tôi hiểu." Nhậm Tác lại khôi phục trạng thái tra nam: "Tiểu Ngôn là tốt nhất."

Cổ Nguyệt Ngôn đá mạnh vào cẳng chân hắn một cái, mặt đỏ bừng rời đi.

"Hóa ra cảm giác của ** Thánh Tửu là như thế này."

Trong trò chơi, quá trình game này không chỉ tua nhanh, mà công huân cũng không hề thay đổi. Nhưng không có nghĩa là thời gian này không có khách, thậm chí khách còn khá đông. Bản thể rời đi vài phút, Nhậm Tác đã tiếp đãi hai vị khách.

Nhưng Nhậm Tác hiện tại đang thay thế nữ chủ quán du ngoạn, tiếp đãi khách đương nhiên phải tiêu tốn công huân để uống rượu hoặc uống nước, để lắng nghe trải nghiệm nhân sinh của khách.

Bất quá, so với việc có thể dành thời gian ở nhà nghiên cứu từ khóa, đi "Tẩu Quỷ" ngoài đời thực thì buộc phải nghĩ ngay ra chiến lược điều vị.

Nếu Nhậm Tác tốn quá nhiều thời gian, khách hàng sẽ bất mãn, đến lúc đó vị khách vốn có thể ngoan ngoãn ăn xong cơm rồi rời đi, cũng có khả năng tức giận mà đánh nhau, nhất định phải bị Nhậm Tác đánh một trận mới chịu ngoan ngoãn đưa quà tặng.

Nhậm Tác không sợ đánh nhau, nhưng hắn không muốn dùng thân thể con gái để đánh qua đánh lại, phía dưới lại không có, thật kỳ quái...

Hơn nữa hiện tại công huân không thiếu, Nhậm Tác phát hiện hiệu quả của Kỳ Nguyện Thánh Thủy không tốt lắm, liền lập tức uống **, trực tiếp có thể biết được ** của khách.

Tuy nhiên, không giống như hiển thị bằng văn tự trong game, Nhậm Tác sau khi uống ** Thánh Tửu, có thể trực tiếp cảm giác được cảm xúc của khách. Loại cảm giác này, giống như là áp sát hiện trường hỏa hoạn vậy, có thể cảm nhận rõ ràng ngọn lửa trên người khách là mùi vị gì, dùng thứ gì để thiêu đốt, đốt có mãnh liệt hay không.

Thậm chí hai loại ngọn lửa khát vọng cùng thuộc tính, cũng có phân cao thấp.

Ví dụ như hai vị khách vừa rồi, một vị khách hồi nhỏ thiếu thốn tình thương, oán hận đối với cha mẹ như ngọn lửa hùng hùng liệt hỏa, trung học thất tình đến tận bây giờ, cũng có một đốm lửa tình yêu nhỏ bé, bất quá khí thế chênh lệch không khác gì so với ngọn lửa kia;

Còn một vị khách khác, lại là vì 'người mình thích kết hôn rồi, chú rể không phải là mình', sự kết bện và khao khát tình yêu đó, hóa thành ngọn lửa mãnh liệt dường như có thể thôn phệ tất cả mọi thứ xung quanh, khiến Nhậm Tác không rét mà run.

Ngay lúc Nhậm Tác đang chiêu đãi vị khách thứ ba, tinh thần hắn chấn động, nhìn thấy bản thể cuối cùng cũng quay lại rồi!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:283
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.