Tiền Nhiệm Vô Song

Lượt đọc: 4763 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 500
Quan tâm thì loạn

❊ ❊ ❊

Năm người nhìn nhau một cái, cũng phi thân xông vào trong cơn mưa bão đuổi theo.

"Bọn họ..." Trong đội ngũ ở gần đó có người chú ý tới, có chút cạn lời chỉ chỉ: "Thật sự chỉ có sáu người thi sao?"

Ý rất đơn giản, riêng phần thi thể bị phân tách của Cự Linh Thần đã có tám mảnh, đường xá xa xôi thế này, phải làm sao đây?

"Có lẽ chỉ tới chơi đùa hoặc mở mang tầm mắt thôi."

"Đừng bận tâm tới họ nữa, chúng ta bàn xem làm thế nào đi."

Quan Doanh Ngâm và Sở Lâm Lang ở phía trước hai hàng đã bước ra khỏi đội ngũ, cách đội ngũ một khoảng, vốn dĩ muốn qua hỏi Lâm Uyên xem bọn họ định làm thế nào.

Sở dĩ quan tâm, là vì trong lòng có chút áy náy. Người ta đã truyền thụ cho nàng bao nhiêu kiến thức về đan dược, mà lúc nàng đối mặt với kỳ khảo hạch lại chỉ biết lo cho bản thân, thậm chí còn không qua mời họ lập đội, thật sự cảm thấy hổ thẹn trong lòng.

Kết quả là chưa đợi nàng đi tới, sáu người đã rời đi, chỉ có thể trơ mắt nhìn sáu đạo thân ảnh độn vào màn mưa đêm biến mất.

Một nam đội viên đi tới, hỏi: "Doanh Ngâm, sao vậy?" Coi như là đội trưởng đi, dù sao loại khảo hạch tổ đội này vẫn lấy thực lực tu hành làm nòng cốt.

Quan Doanh Ngâm thở dài: "Lâm sư huynh bọn họ đã xuất phát rồi, chỉ có sáu người, làm sao mà thi đây?"

Nam đội viên đưa mắt nhìn vào màn mưa đêm, trầm ngâm nói: "Cách lập đội này, có lẽ chỉ là tới mở mang tầm mắt thôi. Lâm sư huynh không giống chúng ta, huynh ấy đã có tiền đồ vây quanh, có thi đậu hay không đối với huynh ấy không quan trọng. Dựa vào thực lực hiện tại của huynh ấy, cũng chẳng cần phải nhờ vào một cuộc khảo hạch để chứng minh điều gì."

Quan Doanh Ngâm hơi thở dài gật đầu, chợt hỏi: "Nếu Lâm sư huynh có nhu cầu, mà chúng ta lại có thể rảnh tay, liệu có thể giúp bọn họ không?"

"Cái này..." Nam đội viên hơi do dự, ngập ngừng nói: "Không phải chúng ta không muốn giúp, mà tình huống cô cũng biết rồi đó, muốn gom đủ tám phần của Cự Linh Thần, chúng ta cũng rất gian nan. Thứ kia nặng bao nhiêu, lại còn đường xá xa xôi, tiêu hao pháp lực rất lớn, chính chúng ta e rằng cũng phải dốc toàn lực mới được.

Lộ trình cụ thể của vài điểm đến dài bao nhiêu, hiện tại chúng ta hoàn toàn không biết. Còn phải tới được địa điểm số 5 trước khi trời sáng, lo bản thân còn chưa xong, e là rất khó lo cho người khác. Quy tắc khảo hạch này đã không còn không gian cho việc giúp đỡ lẫn nhau nữa. Nhưng cứ xem tình hình thế nào, nếu thật sự rảnh tay thì có thể thử xem. Bây giờ, chúng ta vẫn nên bàn xem chính chúng ta nên phối hợp thế nào đi."

Cũng là vì đối diện với nàng nên mới cần chút phong độ, bằng không nào có tâm trí đâu mà nói tới chuyện giúp người khác.

Quan Doanh Ngâm biết mình vì trong lòng áy náy mà suy nghĩ hơi nhiều, cách khảo hạch này e rằng ngay cả người nhà mình cũng có chút ngoài dự tính.

Khốn nỗi lại yêu cầu toàn bộ đội viên phải vượt qua tất cả các hạng mục khảo hạch mới được, đây đã không còn là khảo hạch năng lực cá nhân nữa rồi. Thành tích tu hành thường ngày của nàng có tốt thế nào cũng vô dụng, một bước sẩy chân rất có thể ngay cả chính nàng cũng không vượt qua được, dẫn tới việc không thể tốt nghiệp.

Nếu còn bắt các đội viên phân chia sức lực để giúp người khác thì quả thực là hơi quá đáng.

Đội trưởng nói không sai, quy tắc khảo hạch này đã không còn không gian giúp đỡ lẫn nhau, đảm bảo toàn đội qua ải mới là ưu tiên hàng đầu, nàng chỉ có thể gật đầu đi theo về đội bàn bạc.

Ai nấy đều lo cho bản thân, mưa lại to, rất nhiều người thậm chí không phát hiện ra sự rời đi của sáu người Lâm Uyên.

Tuy nhiên mọi người đều lần lượt ngẩng đầu, chỉ thấy trên không trung xuất hiện vô số điểm sáng tựa như tinh quang, là một đám lớn pháp khí phi hành.

Vút vút vút, hơn trăm con pháp khí phi hành dùng để giám sát đột nhiên xé toạc màn mưa đêm bay đi, đuổi theo hướng đi của Lâm Uyên và những người khác.

Khang Sát đứng trên đỉnh đầu Long Lân Thú dành sự chú ý khá nhiều cho Lâm Uyên, tự nhiên đã chú ý tới sự rời đi của nhóm người Lâm Uyên. Một đôi pháp nhãn cho tới khi không còn thấy dấu vết của nhóm người Lâm Uyên nữa mới thu hồi ánh mắt, nghiêng đầu nói: "Chằm chằm theo dõi hắn."

Thủ hạ bên cạnh chắp tay nói: "Đã tăng cường thêm tai mắt, chuyên phái một trăm pháp khí phi hành để giám sát toàn diện hắn, có động tĩnh gì sẽ lập tức phát hiện ngay."

Khang Sát ừ một tiếng, hơi yên tâm hơn chút. Hắn không tin dưới sự giám sát nghiêm mật như vậy, lại còn cắt đứt liên lạc chỉ điểm của Lâm Uyên với người phía sau, Lâm Uyên còn có thể giở trò quỷ gì được nữa.

Kỳ Nhập Thánh đang lơ lửng ở một bên hơi nhíu mày, không ngờ Khang Sát lại dùng đội hình như vậy để giám sát Lâm Uyên, đối với sáu người mà lại huy động tới một trăm pháp khí phi hành, đây là phòng trộm hay là sao đây?

Ông cũng cúi đầu nhìn cuốn khảo sách mới cầm trên tay không lâu, nhịn không được nói: "Khang Thần Tướng, một tổ hai mươi sáu người, khiêng thứ nặng như vậy, chạy quãng đường xa thế này, cách thức khảo hạch này có phải quá cứng nhắc rồi không?" Ông chỉ thiếu điều hỏi ra câu: Ai là người ra đề thi này?

Khang Sát: "Kỳ Tổng giáo không có lòng tin với học trò của mình sao?"

Kỳ Nhập Thánh: "Tôi không có ý đó..."

Khang Sát ngắt lời: "Vậy thì để bọn chúng tự đối phó đi, khiêng chút đồ mà cũng thấy phiền thì còn làm được trò trống gì? Nơi này là trường thi Thần Ngục, không phải việc học tập cứng nhắc máy móc ở Linh Sơn. Rời khỏi Linh Sơn là phải đối mặt với thực tế. Thứ càng đơn giản càng nhìn ra công phu, nếu có thể học đi đôi với hành, loại khảo hạch thấp kém này căn bản không có bất cứ độ khó nào... Ngươi tưởng ta muốn tự mình ở lại đây, gánh lấy nguy cơ chịu trách nhiệm để chơi trò nhà chòi với bọn nhỏ à?"

Đến cả câu chơi trò nhà chòi cũng thốt ra được, Kỳ Nhập Thánh vô cùng cạn lời...

Thấy người phía sau không đuổi kịp, Lâm Uyên hơi giảm tốc độ phi hành.

Sau khi năm người đuổi kịp, một đám pháp khí phi hành trên không cũng bay tới phía trên, sáu người đều ngẩng đầu nhìn lên.

Tạ Yến Lai ngạc nhiên nói: "Đây là bao nhiêu cái giám sát vậy? Có cần phải nhiều thế không?"

Lâm Uyên cười hì hì, anh là người rõ nhất, ước chừng là phía Đãng Ma Cung không quá yên tâm về mình.

Tuy nhiên đối với anh mà nói, không yên tâm thì đúng rồi, nếu thật sự không coi anh ra gì, anh mới thật sự phải hoài nghi hiệu quả của việc mình làm cao điệu trước đó.

Pháp khí phi hành giám sát thì cứ giám sát thôi, sáu người cũng chẳng bận tâm, tiếp tục lên đường...

Tại điểm tập kết số 1, các đội ngũ sau khi bàn bạc sơ qua cũng lần lượt bay rời đi xuất phát, từng mảng lớn pháp khí phi hành cũng theo đó vút vút đuổi theo.

Tuy nhiên đãi ngộ của họ rõ ràng không bằng nhóm Lâm Uyên, mỗi người chỉ có hai cái pháp khí phi hành quay theo.

Rất nhanh, các học viên tham gia khảo hạch tại điểm tập kết đã đi sạch, nhân mã cảnh giới tại hiện trường lập tức điều động lần nữa, chạy tới các vị trí đã định sẵn...

Tại Lục phủ, trên lầu các, Kiều Ngọc San nửa dựa vào lan can nhìn con gái Lục Hồng Yên đang quanh quẩn bên thủy tạ, lúc thì đi lại, lúc thì ngồi xuống.

Lục Sơn Ẩn bước lên lầu các đi tới bên cạnh vợ, chắp tay đứng đó nói: "Đã vào Thần Ngục rồi, khảo hạch đã bắt đầu rồi."

Kiều Ngọc San: "Thằng nhóc đó vào Thần Ngục e là không chỉ tham gia khảo hạch, có lẽ còn có hành động khác."

Lục Sơn Ẩn ồ một tiếng: "Sao lại thấy vậy?"

Kiều Ngọc San hất cằm về phía hướng đang nhìn: "Ông không nhìn thấy dáng vẻ bồn chồn lo lắng của con gái mình sao? Bao nhiêu năm rồi chưa từng như vậy, e là đang lo lắng chuyện gì rồi."

Lục Sơn Ẩn liếc nhìn, trầm tư một chút, ngập ngừng nói: "Chạy tới Thần Ngục ngoài khảo hạch ra thì còn có thể có chuyện gì? Cho dù có chuyện gì, dựa vào kinh nghiệm và năng lực tích lũy bao năm qua của thằng nhóc đó, sẽ không dễ dàng làm chuyện không nắm chắc. Đã dám làm, chắc là sẽ không xảy ra chuyện gì đâu nhỉ?"

Kiều Ngọc San: "Quan tâm thì loạn mà. Haiz, đại thế thiên hạ đã định, lòng người mong cầu yên ổn, chúng ta tâm tro ý nguội, đều nói lui về ở ẩn quãng đời còn lại, ai ngờ đám hậu bối lại không cam lòng tịch mịch. Tự làm tự chịu thì thôi, con gái ta xinh đẹp thế này, tìm người đàn ông nào chẳng được, sao cứ phải dính lấy cái đồ khốn nạn đó? Nghĩ tới mà tức, ông nói thằng nhóc thối đó có gì tốt chứ?"

Lục Sơn Ẩn cũng thở ngắn than dài: "Đều đã như thế này rồi, đợi tới khi chúng ta phát hiện thì đã muộn, còn có thể làm gì?"

Kiều Ngọc San hơi đấm nhẹ vào lan can: "Con gái ta dựa vào cái gì mà để hắn bắt cá nhiều tay? Nếu hắn có thể đảm bảo cưới con gái ta, ta đảm bảo sẽ không nói gì nữa, chấp nhận luôn!"

Lục Sơn Ẩn: "Chuyện này, mọi người đã thỏa thuận là không can thiệp không miễn cưỡng rồi."

Kiều Ngọc San hừ một tiếng: "Chưởng quầy cũng chẳng phải thứ tốt lành gì, quỷ mới biết hắn có bí mật can thiệp hay không."

Lục Sơn Ẩn hừ một tiếng: "Giờ bà mới biết hắn không phải thứ tốt lành gì à? Năm đó ai là người bám lấy người ta không buông?"

Kiều Ngọc San lập tức liếc mắt lạnh lùng: "Họ Lục kia, chuyện quá khứ còn nhắc lại làm gì, ông có rảnh rỗi quá không?"

Lục Sơn Ẩn: "Tôi chỉ nhắc nhở bà, đây là bà tự chuốc lấy. Chuyện giữa hắn và người đàn bà họ Dung đó bà cũng biết, ngay từ đầu tôi đã phản đối bọn họ ở bên nhau, thế mà bà thì sao, cứ khăng khăng nói người đàn bà họ Dung đó đã chết rồi. Bà tưởng tôi không biết bà ấp ủ tâm tư gì à? Bà là người già không ăn được, lại nhớ thương đồ đệ nhà người ta, cứ khăng khăng muốn tác hợp con gái mình với đồ đệ nhà người ta. Thật không biết các người là phụ nữ suy nghĩ kiểu gì, giờ thành ra thế này, thì trách ai chứ?"

Kiều Ngọc San có chút chột dạ tránh ánh mắt ông: "Năm đó ai mà biết thằng nhóc thối này và con nhóc họ Tần kia còn có mối quan hệ đó, lão già kia chắc chắn biết từ lâu rồi, bị ông ta lừa rồi."

Lục Sơn Ẩn: "Không sao, còn có thể cứu vãn. Mặc kệ Tần thị có quan hệ gì, bà cứ trực tiếp đi giết con nhóc họ Tần đó không phải xong rồi sao? Khỏi phải suốt ngày nhìn cái này không thuận mắt, nhìn cái kia không vừa ý rồi trút giận loạn xạ lên người khác."

Hai người thì thầm to nhỏ trên lầu các, mà Lục Hồng Yên trong thủy tạ cũng quả thực tâm thần không yên.

Sự việc đều có nguyên do, nàng phát hiện phù truyền tin của mình thế mà không liên lạc được với Lâm Uyên đang ở trong Thần Ngục, không rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Đây là chuyện chỉ khi người chết rồi mới xảy ra, nhưng theo lý mà nói mới vừa vào Thần Ngục, lẽ ra không thể nào chứ!

Dưới con phố đèn đuốc le lói, một bóng người chậm rãi lững thững đi vào trong tiệm quần áo.

Diêm Phù và Hạng Đức Thành đang dọn dẹp trong tiệm ngoảnh đầu nhìn lại, nhìn thấy người tới, Hạng Đức Thành cười hớn hở: "Yo, chú Thần tới rồi, lại đi dạo sau bữa cơm à?"

Trương Liệt Thần chắp tay sau lưng ngó nghiêng trong tiệm, ừ một tiếng: "Đi dạo lung tung thôi." Tay kéo một món quần áo ra xem.

Hạng Đức Thành bỏ công việc xuống đi tới, cười nói: "Muốn mua quần áo tặng ai à? Cứ việc chọn đi, tôi lấy chú giá vốn."

Hiện giờ đã là người quen, hàng xóm láng giềng mà.

"Tôi không có ai để tặng." Trương Liệt Thần buông tay, lại chắp tay sau lưng đi dạo, nhìn ngó hai bên những hàng quần áo, "Tôi chỉ là thấy việc làm ăn thường ngày của các cậu không tệ, có chút thắc mắc. Nhãn quan của các cậu cũng độc thật đấy, thế mà lại làm cái việc bán quần áo phụ nữ."

Hạng Đức Thành theo sau lưng ông cười hắc hắc: "Đây không phải là do cuộc sống ép buộc sao, nghề nào kiếm sống được thì làm nghề đó thôi."

Trương Liệt Thần đi tới trước quầy lắc đầu, nhìn chằm chằm vào Diêm Phù ít nói: "Tôi thấy các cậu không phải là do cuộc sống ép buộc, mà là có âm mưu khác thì có."

Diêm Phù thở dài: "Chú Thần, chú lại tới trêu chọc bọn cháu rồi."

Trương Liệt Thần: "Không phải trêu chọc, hai gã đàn ông to xác thế mà vừa mở tiệm ra đã chuyên bán quần áo phụ nữ, rõ ràng là không bình thường. Tôi thấy các cậu ngược lại giống như những kẻ phản tặc mượn cớ để che đậy hơn!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:498
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.