“Khống chế?” Chu Lị đầy vẻ khó hiểu, “Tấn Kiêu, hôm nay anh bị làm sao vậy? Lời nói việc làm chỗ nào cũng thấy kỳ quặc. Em vẫn luôn bàn bạc công việc với La Khang An, sao lại thành khống chế rồi? Anh đang nghĩ cái gì thế?”
Két! Chiếc xe dừng khẩn cấp bên vệ đường. Tấn Kiêu lạnh lùng nhìn chằm chằm cô, “Các người vẫn luôn bàn bạc ở Tần thị?”
Chu Lị bị cú phanh gấp làm cho chúi người tới trước, lập tức gắt gỏng: “Đã đến Tần thị, không bàn bạc ở Tần thị thì bàn ở đâu?”
Cũng nhận ra ánh mắt đối phương có vấn đề, đây là lần đầu tiên cô thấy Tấn Kiêu nhìn mình bằng ánh mắt như vậy, trông rất đáng sợ.
Tấn Kiêu lập tức móc điện thoại ra, gọi cho số của Chu Lị.
Rất nhanh, tiếng chuông vang lên trong túi Chu Lị.
Chu Lị tự nhiên lấy điện thoại ra xem, phát hiện là Tấn Kiêu gọi tới, mới biết vừa rồi hắn móc điện thoại ra là để gọi cho mình, liền kinh ngạc mắng hắn: “Em đang ngồi ngay bên cạnh anh, anh gọi điện thoại làm cái gì? Tấn Kiêu, hôm nay rốt cuộc anh bị làm sao thế?”
Gương mặt Tấn Kiêu căng cứng, cúp máy, thu điện thoại của mình về, đột nhiên lại vươn tay giật lấy điện thoại của Chu Lị, nhanh chóng kiểm tra lịch sử cuộc gọi. Kết quả là, những bản ghi chép mà hắn muốn thấy đều không có, tất cả đã bị xóa sạch sẽ.
Chu Lị bị cướp mất điện thoại thì ngây người, ngẩn ngơ nhìn Tấn Kiêu đang hành động như kẻ điên.
Tấn Kiêu dường như đã hiểu ra điều gì, trên mặt dần hiện lên vẻ dữ tợn: “Quả nhiên là thủ đoạn cao minh, hay, thật là hay!” Giọng điệu này, từ kẽ răng như cũng toát ra khí lạnh thấu xương.
Hắn đã hiểu, hôm nay mình bị người ta đùa giỡn một vố đau điếng.
Những chuyện khác không nói, đối phương không chỉ uy hiếp hắn bằng cách khống chế Chu Lị, mà còn làm việc cực kỳ kín kẽ, không để lại bất kỳ sơ hở nào, đến cả cơ hội tố cáo với Thành Vệ cũng không có.
Nói cách khác, bản thân Chu Lị còn chẳng biết mình bị người ta khống chế.
Giờ đây hắn thực sự hiểu ra, mình vì tình cảm mà loạn phân tấc, không thể lý trí suy xét vấn đề, còn đối phương đã nắm thóp được điểm yếu của hắn nên mới không kiêng nể gì cả!
Đối với loại người như hắn, một điểm yếu chí mạng bị phơi bày trước mắt người khác là chuyện rất nguy hiểm, vô cùng nguy hiểm!
Chuyện hôm nay giống như một hồi chuông cảnh tỉnh to lớn đối với hắn!
Hắn quay đầu trả lại điện thoại cho Chu Lị, hạ giọng nói: “Xin lỗi.”
Vì hành động kích động vừa rồi mà xin lỗi, sau đó tiếp tục lái xe rời đi.
Chu Lị hai tay cầm điện thoại, vẻ mặt lo lắng: “Tấn Kiêu, anh sao thế? Có phải bị ốm hay không khỏe ở đâu không?”
“Không có.” Tấn Kiêu lắc đầu, “Anh…” Hắn ấp úng, có vài lời không biết có nên nói hay không. Hắn thực sự rất muốn nói cho cô biết sự thật.
Chu Lị thắc mắc: “Anh bị làm sao?”
Tấn Kiêu lặng lẽ nói: “Chu Lị, nơi này đã trở thành thị phi chi địa, em có nguyện ý đi cùng anh không? Rời khỏi Bất Khuyết Thành, rời khỏi nơi này!”
Chu Lị: “Đâu đâu chẳng có thị phi? Em đã trả lời rất nhiều lần rồi, sao anh lại nói chuyện này?”
Tấn Kiêu: “Em cứ hỏi anh bị làm sao, nếu anh nói cho em biết chân tướng, em có nguyện ý đi cùng anh không?”
Chu Lị: “Chân tướng gì mà có thể khiến em từ bỏ sự nghiệp để đi cùng anh rời khỏi đây?”
Tấn Kiêu: “Nguy hiểm! Chúng ta đã bị cuốn vào vòng nguy hiểm rồi.”
Chu Lị: “Đâu đâu chẳng có nguy hiểm? Nếu vì nguy hiểm mà trốn tránh thì chẳng làm được việc gì cả. Hơn nữa, anh bảo đi là đi sao? Dựa vào cái gì em phải đi cùng anh? Ít nhất cũng phải có một lý do danh chính ngôn thuận chứ?” Sau đó lại lầm bầm một câu: “Hai đứa mình cứ không rõ ràng như thế này mà sống cùng nhau thì tính là gì?”
Lời đã nói đến mức này, ý cô là gì, cô đã ám chỉ rất rõ ràng với hắn rồi. Chuyện rất đơn giản, chỉ cần một câu của hắn là đủ.
Tấn Kiêu lập tức trở nên vô cùng trầm mặc. Con đường hắn đi là con đường không lối về, đến tương lai của bản thân hắn cũng không thể bảo đảm, thì làm sao dám hứa hẹn điều gì với cô? Hắn muốn mở miệng, nhưng rất khó khăn.
Tình cảm là thứ rất kỳ lạ, khi chưa tới thì không biết ở nơi nào, khi bất ngờ ập đến, nó cứ thế mà tới thôi.
Hắn chưa từng nghĩ tới việc tới Bất Khuyết Thành chỉ để làm một chuyến công việc đơn thuần, vậy mà lại gặp được người con gái mình yêu, lại vì vậy mà nán lại.
Hắn đối với cô một lòng chân thành, có vài chuyện chỉ có thể giấu diếm, nhưng hắn không muốn lừa dối cô!
Nếu hắn thực sự mở lời, thực sự muốn ở bên cô, hắn sẽ nói cho cô biết, nói cho cô biết hắn là ai.
Bởi vì hắn không muốn một ngày nào đó Chu Lị sẽ hối hận, không muốn một ngày nào đó Chu Lị sau khi chịu đựng nỗi sợ hãi rồi mới biết được thân phận của hắn, sau đó chỉ thẳng vào mũi hắn nói rằng hắn đang lừa dối cô!
Cho nên hắn sẽ nói cho Chu Lị trước khi mở lời, để Chu Lị lựa chọn!
Nhưng bảo hắn nói thế nào đây, nói cho Chu Lị biết, hắn thực ra là phản tặc?
Người phụ nữ đầy nhiệt huyết với sự nghiệp, tin tưởng vào điều tốt đẹp và chính nghĩa này, một khi biết hắn là đầu sỏ phản tặc giết người như ngóe, sẽ có phản ứng gì?
Thấy hắn vừa chạm đến chủ đề này lại im lặng, trong mắt Chu Lị thoáng hiện lên vẻ tức giận, cô quay đầu nhìn sang hướng khác, không vui nói: “Về sau, anh lập tức dọn ra khỏi nhà em!”
Tấn Kiêu vẫn giữ hai tay trên vô lăng, im lặng hồi lâu rồi đột nhiên bình tĩnh nói: “Chu Lị, anh chỉ hy vọng em có thể hiểu, anh ở lại là vì em. Nếu có một ngày, anh chết, tất cả mọi thứ em sẽ hiểu rõ, sẽ có người đưa đáp án tới tận tay em.”
Hắn từng nghĩ tới việc cưỡng ép đưa Chu Lị đi, nhưng như vậy chắc chắn sẽ dẫn tới sự truy đuổi gắt gao của thế lực Tiên Đình như Lạc Thiên Hà. Hắn không thể để Chu Lị sống mãi trong cảnh trốn chui trốn lủi.
Đi thôi, hắn cũng từng nghĩ đến việc rời xa Chu Lị, cứ thế mà đi, nhưng phát hiện đã muộn rồi, điểm yếu đã bị phơi bày.
Chỉ cần điểm yếu Chu Lị này còn đó, hắn dù có chạy xa đến đâu cũng vô ích, Chu Lị chính là sợi dây đang nằm trong tay người khác.
Nhớ lúc trước, từng có người nói với hắn: Loại người như chúng ta, không nên có tình cảm!
Chết? Chu Lị kinh ngạc nhìn hắn, không hiểu sao hắn đột nhiên lại thốt ra lời này.
“Khụ khụ.” Cô bỗng đưa tay che miệng ho khan một hồi. Bản thân cô cũng không biết hôm nay mình bị làm sao, lúc bàn bạc công việc với La Khang An, cô cũng thỉnh thoảng ho khan.
Tấn Kiêu đang mang tâm sự nặng nề nên không hề phát hiện ra sự bất thường của cô…
Bạch Linh Lung ở ghế phụ lái buông điện thoại xuống, quay đầu nói với Tần Nghi ở ghế sau: “Hội trưởng, Thần thúc cũng tới Tần thị, vừa rồi đi cùng tên Tấn Kiêu kia, được La Khang An dẫn vào Tần thị. Chu Lị và Tấn Kiêu đã rời đi rồi.”
“Thần thúc cũng tới? Họ đang làm cái gì vậy?” Trong mắt Tần Nghi hiện lên vẻ nghi hoặc.
Lục Hồng Yên ở Tần thị, mặc dù cô ấy đã quay lưng rời đi, nhưng sao có thể không quan tâm? Huống chi phòng quảng cáo còn có lời dặn dò cố ý của Bạch Linh Lung, chuyện xảy ra ở phòng quảng cáo cũng đã báo cho Bạch Linh Lung biết.
Lục Hồng Yên từng tới phòng quảng cáo, Chu Lị cũng tới, sau đó Tấn Kiêu đi lung tung tìm kiếm khắp phòng quảng cáo, hỏi Chu Lị ở đâu, những chuyện này cô đều đã biết.
Nay đến cả Trương Liệt Thần cũng đột nhiên tới Tần thị, cô mơ hồ cảm nhận được luồng khí tức khác lạ.
“Khụ khụ.” Tần Nghi bỗng lại ho khan một hồi.
Bạch Linh Lung vội hỏi: “Hội trưởng, chị không sao chứ?”
Tần Nghi lắc đầu, tỏ ý không sao.
Từ khi gặp Lục Hồng Yên, cô thỉnh thoảng lại ho khan, Bạch Linh Lung cũng không để tâm, cứ nghĩ là do Tần Nghi tức giận gây nên…
Đi đến bãi đậu xe, Gia Cát Mạn vẫn chưa xuống, trong lúc chờ đợi, La Khang An quay người hỏi: “Thần thúc, Hồng Yên, hai người muốn ăn gì? Muốn ăn gì cứ nói, đừng ngại, cứ thoải mái gọi món, tôi mời!” Hắn vỗ vỗ ngực, vẻ mặt hào sảng.
Lâm Uyên từ chối: “Không cần đâu, lát nữa cậu dẫn Gia Cát Mạn tới Tần phủ, sang nhà họ Tần ăn chực đi.”
“A?” La Khang An ngẩn người, ngây ra một lúc mới nói: “Thế này không phù hợp đâu nhỉ? Hơn nữa, trước đó cũng không báo trước, đột nhiên xông tới nhà người ta thế này, hơi khó nói lắm, tôi phải giải thích với họ thế nào đây?”
Lâm Uyên: “Tìm cái cớ là sở trường của cậu, tại sao tới cửa, cậu tự liệu mà làm. Yên tâm đi, người ta sẽ rất hoan nghênh cậu đấy, chỉ sợ họ cũng muốn hỏi cậu về mối quan hệ với Long Sư Vũ thôi.”
La Khang An dở khóc dở cười: “Lâm huynh, tại sao chứ, cậu thế này cũng quá khó hiểu rồi.”
Lâm Uyên nói ra sự thật: “Thần thúc vừa bị bắt cóc, kẻ bắt cóc không thành công, tôi sợ chúng sẽ lại ra tay lần nữa. Cậu và Gia Cát Mạn bây giờ về nhà có thể gặp nguy hiểm, tốt nhất cứ tới Tần phủ đi. Nhà họ Tần có rất nhiều cao thủ, khi chưa nắm chắc, đối phương không dám manh động đâu.”
Đây không phải nói dối, người ta vốn là nhắm vào La Khang An, cách gián tiếp không được, rất có thể sẽ dùng biện pháp trực tiếp hơn. Mặc dù đã cứu được Trương Liệt Thần, theo lý mà nói đối phương nên cảnh giác không dám ra tay nữa, nhưng trước khi gió êm sóng lặng, không thể lơ là, bắt buộc phải đề phòng.
La Khang An và Gia Cát Mạn không về nhà, đột nhiên tới Tần phủ, tuyệt đối sẽ nằm ngoài dự đoán của mọi người.
Nhưng La Khang An không biết là nhắm vào mình, liền kinh hãi nói: “Thần thúc, chú bị bắt cóc? Ai làm vậy? Có phải tên Tấn Kiêu kia không? Hắn chán sống rồi sao!”
Trương Liệt Thần ngượng ngùng, nhưng không nói gì, có lẽ không biết nên nói lời gì, không nên nói lời gì, chỉ nhìn phản ứng của Lâm Uyên và Lục Hồng Yên.
Lâm Uyên lại nói: “Không phải, Thần thúc được Tấn Kiêu cứu về đấy. Tấn Kiêu là cao thủ Thần Tiên cảnh, sau này không có việc gì thì đừng có trêu chọc hắn.”
Một vài chuyện cũng nên để La Khang An biết rồi. Không còn cách nào khác, lần này chơi tên Tấn Kiêu một vố đau điếng, đoán chừng cơn giận của Tấn Kiêu đang không có chỗ trút, La Khang An mà không biết nặng nhẹ đâm sầm vào thì đúng là có khả năng xảy ra chuyện, buộc phải nói ra sự thật để nhắc nhở.
“Hắn? Cao thủ Thần Tiên cảnh? Cậu không đùa chứ? Cao thủ Thần Tiên cảnh có thể canh giữ bên cạnh Chu Lị ư?” La Khang An co giật mặt hỏi.
Lâm Uyên: “Tôi cũng hy vọng là đùa, nhưng là thật, canh giữ bên cạnh Chu Lị, hình như là vì thích Chu Lị.”
“…” Hai mắt La Khang An lập tức trợn ngược, thậm chí là vẻ mặt bi phẫn, rất muốn hỏi Lâm Uyên: Vậy mà ngươi còn bảo ta đi theo đuổi Chu Lị?
Gia Cát Mạn từ thang máy đi ra, cười tươi bước tới, trông thấy La Khang An là bộ dạng rất vui vẻ. Cái miệng của La Khang An quả thực rất biết lấy lòng phụ nữ.
Lâm Uyên quay người: “Chúng ta đi thôi.”
Lục Hồng Yên theo hắn đi, Trương Liệt Thần cũng lon ton chạy theo, còn thỉnh thoảng quay đầu vẫy tay chào tạm biệt La Khang An đang đầy vẻ bi phẫn.
Lục Hồng Yên bước theo sau hỏi một câu: “Chúng ta đi đâu?”
Lâm Uyên: “Bà chủ quán Mãn Khẩu Hương, Ngu Thủy Thanh có vấn đề. Cô em họ này của ả có thể trong sạch được đến đâu? Cũng nên tìm ả ta rồi, chỉ không biết người còn ở đó hay không.”
Lục Hồng Yên lặng lẽ gật đầu.
Ai ngờ Trương Liệt Thần đi theo sau bỗng thốt ra một câu: “Bà chủ quán chắc là không có vấn đề gì đâu.”
Lâm Uyên và Lục Hồng Yên đồng thời dừng bước, cùng nhìn chằm chằm ông. Lục Hồng Yên thắc mắc: “Sao chú biết cô ta không có vấn đề?”
Trương Liệt Thần gãi gãi đầu: “Thực ra bà chủ quán từng tiết lộ với tôi, nói Ngu Thủy Thanh không phải là em họ của bà ấy, là có người bỏ tiền mua chuộc bà ấy. Bà chủ quán từng nhắc nhở tôi, người này có thể có vấn đề, bà ấy đã sớm bảo tôi phải cẩn thận một chút rồi.”