Thuật Sĩ Nhỏ Ở Thế Giới Hỗn Loạn

Lượt đọc: 4048 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
226 Chỗ dựa vững chắc

❊ ❊ ❊

"Phong tỏa cái rắm! Bà chủ ở đây có chỗ dựa rất mạnh, nghe nói là một vị lãnh đạo trong huyện, không ai dám động vào. Vả lại nơi này thuộc quyền quản lý của trấn Thanh Nguyên, lời tôi nói cũng chẳng có trọng lượng gì." Trì Lập Tài hơi chút buồn bực nói, giọng điệu đầy vẻ bất mãn.

"Một người mở nhà hàng mà có thể có chỗ dựa lớn đến thế sao?" Vương Bảo Ngọc ngạc nhiên hỏi, cậu thấy bà chị Thanh kia cũng chẳng giống người có gia thế.

Trì Lập Tài giơ một tay lên vẫy vẫy, nói: "Huynh đệ chớ có xem thường họ. Chẳng phải có câu nói đó sao, không đến thủ đô thì không biết quan nhỏ, đến cả người trông cổng cũng có khi là một cán bộ lão thành đã nghỉ hưu đấy! Càng lên cao càng khó nhìn thấu."

Vương Bảo Ngọc như hiểu ra điều gì, gật đầu nói: "Đại ca nói đúng, tiểu đệ đã hiểu!"

"Chuyện này không có gì, nhưng ta thấy bà chị Thanh này cũng chẳng giống chủ quán, không chừng là người thân hoặc tâm phúc của nhà nào đó. Thông thường những chỗ này, chủ thật sự đều không lộ mặt. Vạn nhất có tra ra cái gì, cũng không có bằng chứng." Trì Lập Tài nói.

"Hắc hắc, không phong tỏa được thì cũng được no cái bụng mình, cũng không tính là lỗ." Vương Bảo Ngọc cười nói.

Trì Lập Tài thở dài một tiếng nói: "Cũng chỉ có thể nghĩ vậy thôi, tiền phạt thì không phạt được, mẹ nó chứ tới đây ăn một bữa cơm còn chẳng được giảm giá chút nào! Đúng là gặp phải Diêm Vương rồi!"

"Đã không nể mặt Trì sở trưởng chúng ta, vậy thì cứ dứt khoát đừng tới nữa là xong!" Vương Bảo Ngọc trêu chọc.

Trì Lập Tài cười hắc hắc nói: "Cũng không thường xuyên tới, thỉnh thoảng mới ghé qua cho đỡ thèm, coi như là tự điều chỉnh bản thân thôi, tới thường xuyên thì tiền đâu mà chịu nổi. Hôm nay chúng ta coi như may mắn, người không quá đông."

"Mỗi lần tới đều phải đặt trước sao? Em thấy ở đây cũng chẳng có điện thoại, làm sao mà báo trước được?" Vương Bảo Ngọc lại nghĩ đến vấn đề này.

Trì Lập Tài một tay nắm vô lăng, chỉ về phía ngôi làng cách đó không xa nói: "Nhìn kìa! Ngôi làng đằng kia, mỗi lần đều gọi điện tới đây để đặt chỗ, được hay không tự nhiên sẽ có người trả lời, thông thường đều phải đặt trước một tuần. Mẹ nó chứ, mang tiền đến còn phải xếp hàng! Xem cuộc sống của người ta kìa!"

Vương Bảo Ngọc không ngờ rằng việc làm ăn ở đây lại bùng nổ đến mức này, mười căn phòng, nếu tính trung bình mỗi phòng tiêu thụ một ngàn, thì một bữa cơm đã có thu nhập một vạn. Số này còn chưa bao gồm những tay chơi sộp, ví dụ như hôm nay bản thân cậu đã ném ra hơn hai ngàn, giờ nghĩ lại vẫn thấy khá đau lòng.

Cứ đà này, chỉ một nhà hàng thôn dã như thế này, trừ đi chi phí quà cáp, còn có các loại chi phí tạp nham như nguyên liệu thực phẩm, nhân công, sợ rằng một năm thu nhập bảo thủ cũng phải được mấy chục vạn, thật là không thể tưởng tượng nổi.

Vương Bảo Ngọc không khỏi thầm cảm thán trong lòng, người tài trên đời này vẫn nhiều thật, nghề gì cũng có thể kiếm được tiền lớn. Bản thân cậu bình thường kiếm được vạn tám ngàn đã tự cảm thấy khá khẩm lắm rồi, nhưng đem so với người ta thì đúng là một trời một vực.

Ngoài chuyện kiếm tiền, Vương Bảo Ngọc cũng để ý thấy, những nhà hàng vi phạm quy định như thế này mà vẫn có thể tồn tại, điều này chứng tỏ chỗ dựa, tức là quan hệ nhân mạch càng vững chắc càng tốt. Cho dù là làm ăn một chặp, chỉ cần không xảy ra chuyện lớn thì vẫn là lãi ròng không lỗ.

Trì Lập Tài dường như nhìn ra tâm tư của Vương Bảo Ngọc, khuyên nhủ: "Thật ra kiếm tiền thì cứ nên ổn thỏa một chút, đừng thấy ít xảy ra chuyện, mà đụng phải một lần là coi như tiêu cả đời, không đáng đâu."

Vương Bảo Ngọc hoàn hồn lại, không ngờ Trì Lập Tài lại có suy nghĩ biết đủ như vậy, thế là cũng cười nói: "Đúng thế, bao nhiêu tiền cũng không mua được sự tiêu dao tự tại, sống cho tốt mới là quan trọng nhất!"

Xe Jeep rất nhanh đã đi vào đường lớn, Trì Lập Tài tăng tốc độ lái xe, trong xe rất ngột ngạt, còn lẫn một mùi xăng dầu nồng nặc, thêm vào đó là sự xóc nảy không ngừng, Vương Bảo Ngọc có chút muốn buồn nôn, dù sao hôm nay ăn toàn là thịt, lại chẳng có gì thanh miệng.

Đến một ngã ba, Vương Bảo Ngọc thực sự không nhịn được nữa, đành bảo Trì Lập Tài dừng xe, nôn hết thức ăn trong dạ dày ra, cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, mới lên xe tiếp tục chạy về phía trấn Liễu Hà.

"Huynh đệ, tửu lượng giảm sút rồi à, uống có chút xíu thế này mà đã nôn rồi?" Trì Lập Tài hỏi.

"Là do cơ thể thôi, chẳng phải vừa mới làm chủ nhiệm ban nông nghiệp, việc cần xử lý thực sự quá nhiều." Vương Bảo Ngọc không nói vì xe của Trì Lập Tài quá nát, tùy tiện tìm một cái cớ nói. Thật ra sự thật cũng là vậy, ngồi xe của Hầu Tứ hay La Đề thì êm ái hơn nhiều, chẳng xóc tí nào.

"Ồ! Chỉ làm việc không thôi là không được, còn phải chú ý nghỉ ngơi nữa, có cần đại ca tối nay tìm cho chú một em nhỏ để xả hỏa không?" Trì Lập Tài cười xấu xa nói.

"Thôi bỏ đi! Những loại méo mó mà anh tìm, bản thân em thực sự không tài nào hứng thú nổi." Vương Bảo Ngọc khinh khỉnh nói.

"Vậy thì tìm một mụ đàn bà, phóng khoáng, kỹ năng lại giỏi, đủ loại chiêu thức đều biết, thế nào?" Trì Lập Tài cười đầy vẻ đồi bại, rõ ràng là chính hắn ta nảy sinh tà niệm, lại lôi Vương Bảo Ngọc vào.

"Vẫn là đại ca tự mình tận hưởng đi! Em không có hứng." Vương Bảo Ngọc xua xua tay nói.

"Hắc hắc, đương nhiên ta cũng không đi, ngày mai xuống nông thôn, thế nào tối nay cũng phải nộp chút lương công cho chị dâu chú chứ!" Trì Lập Tài cười hắc hắc nói.

"Đại ca, nhất định phải tĩnh tâm vững chãi, một là một, kiên trì kiên trì lại kiên trì, kiên trì hai tiếng đồng hồ. Chúng ta đi chuyến này thời gian có thể hơi lâu, nếu để chị dâu không được no bụng, hậu viện bốc cháy thì đừng có trách lên đầu tiểu đệ đấy!" Vương Bảo Ngọc trêu đùa Trì Lập Tài.

"Hai tiếng, thời gian dài quá, không chống đỡ nổi, một tiếng năm mươi chín phút thì còn cố được." Trì Lập Tài cười hắc hắc khoác lác.

"Đại ca quả nhiên là nam tử hán đích thực, chuẩn men!" Vương Bảo Ngọc cười ha hả, giơ ngón cái về phía Trì Lập Tài.

Xe Jeep chạy đến cổng chính quyền trấn, đã là hơn chín giờ tối rồi, Vương Bảo Ngọc xuống xe, hẹn với Trì Lập Tài, sáng mai tám giờ rưỡi gặp nhau trước cổng chính quyền trấn.

Trì Lập Tài lái xe đi, Vương Bảo Ngọc khoanh tay ôm lấy người, nhất thời vẫn thấy trên người khá lạnh, thức ăn ăn vào gần như đã nôn hết, lúc này Vương Bảo Ngọc mới thực sự cảm thấy hơi đói cồn cào.

Nhà hàng Hưng Long cách đó không xa đã đóng cửa, cửa tiệm đóng chặt, chỉ có căn phòng trong cùng là còn sáng đèn, Vương Bảo Ngọc không qua gõ cửa, cậu không muốn làm hỏng việc tốt của Trì Lập Tài, biết đâu giờ này Trì Lập Tài đang cùng Thúy Hoa da thịt kề da tâm tình với nhau thì sao!

Vừa đói vừa lạnh, khiến Vương Bảo Ngọc có một cảm giác cô đơn lẻ loi, cậu đi dọc theo con đường một cách vô định, hy vọng tìm được nơi nào đó để ăn chút cơm nóng, cửa hàng đều đóng cửa chặt chẽ, hy vọng của Vương Bảo Ngọc tan thành mây khói.

Vương Bảo Ngọc không khỏi có chút thương cảm, nếu như ở thôn Đông Phong, mình mà nói đói, mẹ nuôi hoặc Mỹ Phượng chắc chắn đã tranh nhau xuống bếp rồi, dù cho có là hầm ngay một nồi thịt kho tàu, họ cũng sẽ không thấy phiền.

Mà ở đây thì hay rồi, tìm một chỗ ăn cơm cũng khó khăn đến thế. Trong lúc vô thức, Vương Bảo Ngọc đã đi tới trước một cánh cổng quen thuộc, chính là nhà của Diệp Liên Hương, Vương Bảo Ngọc do dự một lát, vẫn khẽ gõ lên vòng sắt trên cánh cổng.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:224
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.