Thuật Sĩ Nhỏ Ở Thế Giới Hỗn Loạn

Lượt đọc: 14092 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2188 Tùy tùng

❊ ❊ ❊

Để không vì sự quyết đoán của chính mình mà gây ra những kết quả sai lầm, Vương Bảo Ngọc đối với hai chuyện này cũng chỉ đành áp dụng thái độ tạm thời gác lại. Dù sao thì sự phát triển của tập đoàn Thần Ca vẫn đang có viễn cảnh lạc quan, không có hai tập đoàn này cũng chẳng gây ra bất cứ ảnh hưởng gì.

Mà hai tập đoàn kia cũng giữ thái độ tương tự, dù sao trước kia không có Dược nghiệp Thần Ca thì vẫn sống tốt, nói không chừng nỗ lực một phen còn tìm được lối thoát cho riêng mình.

Hôm ấy, Tiêu Bỉnh của công ty Tương Quả ở trấn Thanh Nguyên được Vương Bảo Ngọc mời đến trong thành làm khách. Tiêu Bỉnh nay cũng đã ngót nghét năm mươi, vẫn dáng vẻ gầy gò đen đúa ấy. Rốt cuộc thì điều kiện sống đã tốt hơn, nhìn qua còn có phần trẻ trung hơn vài năm trước.

“Lão đệ, nói như vậy thì khách sáo quá rồi. Dù sao anh cũng không dùng đến, lại chẳng thể bán, đó cũng coi như một chút niệm tưởng.” Tiêu Bỉnh nói.

“Vẫn chưa tìm được người vợ mới à?” Vương Bảo Ngọc trêu chọc.

“Tâm tư của anh, chú là người rõ nhất. Kiếp này anh không định tìm nữa, bây giờ con gái Quả Quả cũng đã lớn, lại rất hiếu thuận, cứ sống một mình thế này cũng rất tốt.” Tiêu Bỉnh đáp.

“Đại ca, em thật sự rất bội phục anh, trong chuyện tình cảm thủy chung không đổi, gần như có thể dựng bia lập truyện rồi.” Vương Bảo Ngọc chắp tay nói.

“Ai, thật ra anh vẫn luôn muốn tìm chú tính toán một chút, nhưng bây giờ việc làm ăn của chú lớn thế này, cũng thấy ngại không dám mở lời.” Tiêu Bỉnh nói.

“Ha ha, đại ca muốn tính cái gì? Người khác thì không được, chứ tình giao hảo của chúng ta, chắc chắn phải giúp rồi.” Vương Bảo Ngọc cười ha hả nói.

“Nói thế nào nhỉ.” Tiêu Bỉnh gãi gãi đầu, chầm chậm nói: “Từ khi Quan Đình đi rồi, anh chưa từng nằm mơ thấy cô ấy lần nào, điều này thật quá kỳ lạ.”

“Việc này không kỳ lạ đâu. Người xưa thường bảo, một người đã rời thế nếu thấu hiểu cho người ở lại, thì sẽ không bước vào giấc mộng của họ nữa.” Vương Bảo Ngọc giải thích.

“Trước đây anh vẫn thường xuyên mơ thấy cô ấy, dù là nói chuyện hay cãi vã, tỉnh dậy đều thấy vui vẻ. Thế mà từ khi cô ấy đi rồi, mọi thứ đứt đoạn sạch sẽ.” Tiêu Bỉnh cảm thán.

Thật không hiểu nổi, với một người đã khuất lại làm ra nhiều chuyện bi lụy như vậy để làm gì. Vương Bảo Ngọc trong lòng nghĩ thế, nhưng vẫn khuyên nhủ: “Đại ca cũng đừng quá để tâm, nếu không thì chị dâu đi cũng không yên lòng đâu.”

“Ai, anh luôn có một cảm giác kỳ lạ, đó là Quan Đình muốn dùng cách này để ám hiệu với anh rằng duyên phận giữa anh và cô ấy đến đây là hết, nếu không tại sao lại chẳng bao giờ mơ thấy nữa.” Tiêu Bỉnh thở dài một tiếng, trên mặt lại hiện lên nỗi bi thương quen thuộc.

“Đại ca, phu thê là duyên phận lớn đến nhường nào, đừng suy nghĩ lung tung nữa.” Vương Bảo Ngọc khuyên nhủ người đàn ông si tình này.

“Huynh đệ, hay là cứ tính cho anh một quẻ đi, xem kiếp trước rốt cuộc chúng ta có duyên phận thế nào, đến nỗi cô ấy phản bội anh, mà bao năm qua anh vẫn không thể buông bỏ.” Tiêu Bỉnh thử hỏi.

Hắc hắc, đúng là chưa từng tính toán chuyện kiếp trước cho ai bao giờ, Vương Bảo Ngọc cũng nảy sinh hứng thú. Anh lấy ra ba đồng tiền xu từ trong ngăn kéo. Tiêu Bỉnh vô cùng thành kính đi rửa tay sạch sẽ, vẻ mặt nghiêm túc gieo một quẻ.

Quẻ tượng nhanh chóng hiện ra, là quẻ Trạch Lôi Tùy. Nếu đo chuyện khác thì quẻ này đương nhiên không tệ, nhưng Tiêu Bỉnh lại muốn tính chuyện kiếp trước, phương diện này Vương Bảo Ngọc cũng không có kinh nghiệm gì, nhất thời cũng không biết phải giải quẻ ra sao.

Để an ủi Tiêu Bỉnh, Vương Bảo Ngọc rất trực quan mà bừa bãi nói: “Đại ca, nhìn từ quẻ này, kiếp trước anh hẳn là tùy tùng của chị dâu Quan Đình, tuổi cô ấy không lớn, anh vẫn luôn thầm thương trộm nhớ cô ấy.”

Vương Bảo Ngọc vốn dĩ chỉ nói bừa, nào ngờ trên mặt Tiêu Bỉnh lại lộ vẻ vô cùng kinh ngạc. Vương Bảo Ngọc vội vàng giải thích: “Lâu rồi không làm trò này, có chút xa lạ, nói không chừng kiếp trước chị dâu là nữ hoàng, thừa tướng cũng là thủ hạ thôi, ha ha.”

Tiêu Bỉnh vẫn nhìn trân trân, hồi lâu sau mới đập mạnh lên đùi, đầy bội phục nói: “Huynh đệ, chú tính quẻ thật là thần sầu.”

“Chuyện là sao?” Vương Bảo Ngọc ngơ ngác hỏi.

“Mặc dù anh chưa từng mơ thấy Quan Đình, nhưng lại thỉnh thoảng nằm một giấc mộng kỳ lạ. Trong mộng, anh trở về thời cổ đại, chính là một binh sĩ chịu trách nhiệm bảo vệ an toàn cho Quan Đình, chỉ tiếc là từ đầu đến cuối không nhìn thấy Quan Đình, nhưng lại từng nghe thấy sự phân phó của cô ấy.” Tiêu Bỉnh nói.

Ai, vị lão đại ca này có phải vì nhớ vợ mà tinh thần hoảng loạn rồi không? Vương Bảo Ngọc thuận nước đẩy thuyền an ủi: “Thế là đúng rồi, anh thủ hộ cô ấy, bảo vệ cô ấy, cho nên kiếp này cô ấy mới đến làm vợ chồng với anh. Giờ duyên phận đã hết, nên buông xuống thì cứ buông đi.”

“Hắc hắc, không giấu gì chú, anh còn mơ thấy cả chú nữa.” Tiêu Bỉnh cười hắc hắc nói.

“Mơ thấy em, em làm cái gì?” Vương Bảo Ngọc ha ha cười hỏi.

“Ừm, chú rất trẻ, chức vị không rõ ràng, nhưng thường xuyên trà trộn với các tướng quân, ngạo khí vô cùng, chưa bao giờ thèm nhìn thẳng anh.” Tiêu Bỉnh nói.

“Vậy thì em cũng là người làm quan rồi.” Vương Bảo Ngọc cười hắc hắc.

“Phải đấy, đến cả Quan Đình cũng rất thích chú, anh trong mộng còn thấy tức giận nữa kìa, hắc hắc.”

Mẹ kiếp, đúng là càng nói càng không có căn cứ. Vương Bảo Ngọc lại hỏi: “Đó là triều đại nào?”

“Không nhớ rõ nữa, dù sao chú mặc trường bào, chắc là từ rất rất lâu trước kia rồi.” Tiêu Bỉnh nói.

Vương Bảo Ngọc á khẩu bật cười. Từ Bưu suốt ngày đòi quay về làm bá vương, mình đã thấy gã là kẻ quái gở, không ngờ Tiêu Bỉnh cũng có kiểu suy nghĩ kỳ quặc này. Anh cười hỏi: “Đại ca, anh có thường xem phim truyền hình cổ trang không?”

“Thường xuyên xem chứ.”

“Hắc hắc, mộng do tâm sinh, đây là liên tưởng sinh ra từ việc xem phim cổ trang đấy.”

“Anh cũng nghĩ thế, chỉ là cứ hễ có Quan Đình ở đó, dù là làm mộng anh cũng không tự tin.” Tiêu Bỉnh tự trào.

“Không thể nói như vậy, trái lại nên hiểu là, đại ca quá yêu cô ấy, thời khắc nào cũng muốn bảo vệ cô ấy.”

“Trong lòng nghĩ vậy, nhưng lại không làm được, hơn ba mươi tuổi, cứ thế mà đi rồi, ai.” Tiêu Bỉnh lại một hồi thở dài thườn thượt. Vương Bảo Ngọc tiện thể an ủi vài câu, bồi Tiêu Bỉnh ăn một bữa cơm tại tửu điếm Thần Ca, sau đó thì từ biệt.

Đêm đó, Vương Bảo Ngọc lại cảm thấy toàn thân nóng ran, trong đầu cứ nghĩ mãi về cuộc trò chuyện với Tiêu Bỉnh chiều nay. Người xưa từng bảo, ban đêm không được nghĩ nhiều về người đã khuất, nhưng anh cứ không tài nào dừng lại được, mơ màng mãi chẳng ngủ nổi. Cuối cùng không chịu nổi nữa, lại rơi vào trạng thái như ác mộng.

Trong hoảng hốt, một thiếu nữ mặc váy trắng cứ đè trên người anh, đôi môi kiều diễm không ngừng hôn anh. Anh muốn né tránh nhưng chẳng thể nào cử động được, kêu cũng không thốt ra tiếng.

Thiếu nữ cứ thế bay lên, cởi bỏ dải lụa thắt ngang eo, lộ ra bộ tiết y trắng muốt bên trong. Làn da thắng tuyết, mỏng manh như sắp vỡ, bờ vai hương thơm trơn nhuận, đôi gò bồng đảo cao vút, nụ cười vũ mị quyến rũ hồn phách.

Dáng vẻ này thật xinh đẹp, nhìn cũng rất quen, trong mộng từng thấy, ngoài đời cũng từng gặp. Vương Bảo Ngọc chợt nhớ ra, lập tức sợ đến mức toàn thân run rẩy. Thiếu nữ này chính là oan hồn đã khiến anh và Trình Tuyết Mạn gặp tai nạn xe cộ. Mà lần này, anh cuối cùng đã nhìn rõ khuôn mặt thiếu nữ, không kìm được phát ra một tiếng hét dài.

“Không……”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2182
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.