Thuật Sĩ Nhỏ Ở Thế Giới Hỗn Loạn

Lượt đọc: 13607 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Nhà ở trong vành đai 3 năm 1989

❊ ❊ ❊

"Ừm, Tiểu Nguyệt tới rồi, anh Vương, mọi người cứ xem tivi, trò chuyện trước đi, lát nữa cơm nước dọn lên ngay." Hồng Lập hạnh phúc nói, rồi xoay người đi vào nhà bếp.

"Anh Vương, anh đến rồi ạ." Tiểu Nguyệt nghe tiếng liền chạy tới chào hỏi Vương Bảo Ngọc. Cô nhóc trông có vẻ đã trang điểm tỉ mỉ, mặc chiếc áo khoác ngắn và quần jeans rất vừa vặn, buộc tóc đuôi ngựa, toát lên sự năng động của tuổi trẻ.

"Tiểu Nguyệt, em ngày càng xinh đẹp rồi đấy." Vương Bảo Ngọc nói.

"Hầy, kiểu gì chẳng phải lấy chồng, anh Vương, anh thực sự thấy em đẹp sao?" Tiểu Nguyệt thở dài, hỏi.

"Tất nhiên rồi, Tiểu Nguyệt nhà chúng ta là tiểu mỹ nữ chuẩn mực mà." Vương Bảo Ngọc nói.

"Thế chị Hạ thì là đại mỹ nữ nhỉ." Tiểu Nguyệt cười nói.

"Phong cách của hai người khác nhau, không thể so sánh được." Vương Bảo Ngọc nói.

"Chị Hạ thăng chức rồi." Tiểu Nguyệt kéo Vương Bảo Ngọc ngồi xuống ghế sofa, nói.

"Chắc chắn là nhờ bố em nâng đỡ rồi, phải bày tỏ sự cảm ơn với ông ấy mới được." Vương Bảo Ngọc nói.

"Bố em vốn luôn coi trọng chị Hạ, chẳng qua chỉ đưa ra một gợi ý thôi, chứ đâu phải nha môn nhà ông ấy." Tiểu Nguyệt không để tâm lắm, lại hỏi: "Khi nào anh định cưới chị ấy?"

"Công ty bên này còn nhiều việc cần giải quyết, cứ từ từ đã." Vương Bảo Ngọc chần chừ nói.

"Tuổi thanh xuân của con gái không chờ đợi được đâu." Tiểu Nguyệt nhắc nhở.

"Điểm này anh cũng hiểu, thế em định khi nào thì lấy Hồng Lập?" Vương Bảo Ngọc đổi chủ đề hỏi.

"Cứ tìm hiểu thêm đã, anh ấy người cũng tốt, nhưng luôn cảm thấy thiếu thiếu thứ gì đó." Tiểu Nguyệt không giấu giếm nói.

"Là không đủ 'hư' đúng không." Vương Bảo Ngọc cười xấu xa.

"Có lẽ vậy, thiếu chút tình thú." Tiểu Nguyệt nói.

"Tiểu Nguyệt, nghe anh một câu, hai người sống với nhau nên bình bình đạm đạm, tương kính như tân, đó mới là hạnh phúc đích thực." Vương Bảo Ngọc khuyên nhủ.

"Ừm, chị Hạ cũng nói vậy, cơ mà em vẫn thích kiểu đàn ông hư như anh hơn, chẳng phải chị Hạ cũng rất thích anh sao, tâm tư phụ nữ đều giống nhau cả thôi." Tiểu Nguyệt cười hi hi.

Vương Bảo Ngọc vội vàng ra dấu im lặng, câu này mà để Hồng Lập nghe thấy thì chắc chắn cậu ta sẽ trở mặt với mình - người bạn này mất.

"Tiểu Nguyệt, bệnh tình ổn định rồi chứ?" Vương Bảo Ngọc lảng sang chuyện khác.

"Hi hi, bây giờ em khỏe lắm, hy vọng sau này cũng có thể sinh được một đứa bé khỏe mạnh." Tiểu Nguyệt vui vẻ nói.

"Y học nói rằng bệnh động kinh không di truyền, em cứ yên tâm làm một người mẹ tốt đi." Vương Bảo Ngọc nói.

"Nhưng em sợ lúc sinh con, tự nhiên trợn mắt, sùi bọt mép, 'ngỏm' luôn thì sao." Tiểu Nguyệt vừa nói vừa làm bộ trợn ngược mắt đổ người xuống ghế sofa, khiến Vương Bảo Ngọc cười ha hả.

"Hiện nay tỷ lệ sống sót của trẻ sơ sinh gần như là một trăm phần trăm, em đừng hòng trốn tránh trách nhiệm làm mẹ." Vương Bảo Ngọc cười nói.

"Em mới không thế, tốt nhất là sinh được một đôi long phượng thai thì thích, mỗi tay bế một đứa, oai phải biết." Tiểu Nguyệt nói, xem ra trong sâu thẳm mỗi cô gái đều có khát khao mãnh liệt được làm mẹ.

"Mau ra ăn cơm thôi." Hồng Lập gọi vọng từ phòng ăn.

Vương Bảo Ngọc cùng Tiểu Nguyệt ngồi vào bàn ăn, mấy món ăn tuy đơn giản nhưng sắc hương vị đều đủ cả, xem ra Hồng Lập đã dày công nghiên cứu kỹ năng nấu nướng.

Hồng Lập vui vẻ lấy ra một chai rượu vang đắt tiền, rót đầy ba chiếc ly, nâng ly nói: "Bảo Ngọc, Tiểu Nguyệt, chúng ta cạn một ly, vì một ngày mai tươi sáng."

"Chúc hai người có thể dìu dắt nhau, cuối cùng thành quyến thuộc." Vương Bảo Ngọc cũng cười nâng ly.

Tiểu Nguyệt không biểu cảm nhiều, cụng ly theo, Hồng Lập vui vẻ nói: "Bảo Ngọc, thật không ngờ mình cũng có được ngày hôm nay."

"Sắp đặt của số phận thường nằm ngoài dự tính, giống như mình cũng không ngờ rằng, anh trai cậu lại có thể đến làm việc ở công ty nhỏ của mình." Vương Bảo Ngọc dẫn dắt câu chuyện.

"Nói thật, mình cũng không ngờ anh mình sao lại nghĩ thông suốt được, đơn vị cũ của anh ấy là cơ quan nhà nước chính quy, đãi ngộ tuy không bằng doanh nghiệp tư nhân, nhưng tương lai vẫn rất sáng lạn." ** nói.

"Ý gì thế, chê chỗ anh Vương không tốt à." Tiểu Nguyệt không hài lòng phản bác.

"Tất nhiên không có ý đó, cả nhà mình mừng còn không kịp, đặc biệt là bố mẹ mình, người già chỉ mong con cái ở bên cạnh." Hồng Lập vội vàng giải thích.

"Điều này chỉ có thể chứng minh sức hút của anh Vương lớn, thu hút được nhân tài các ngành, khi nào cũng sắp xếp cho em một vị trí nhé, bưng trà rót nước cũng được." Tiểu Nguyệt cười hi hi xen vào.

"Hì hì, cứ đợi đi, chắc chắn không thành vấn đề, bây giờ áp lực của mình cũng rất lớn, đặc biệt là sự gia nhập của tiến sĩ Hồng, càng làm mình sợ hãi rụt rè, không dám lơ là." Vương Bảo Ngọc lại kéo chủ đề về phía Hồng Trị.

"Thái độ làm việc của anh mình thế nào?" Hồng Lập hỏi.

"Anh cậu giúp mình không ít việc, nói ra hơi ngại, trả lương năm năm trăm nghìn để thuê nhân tài cao cấp như anh cậu, thật là ủy khuất anh ấy." Vương Bảo Ngọc nói.

"Anh mình thiếu không phải tiền, anh Vương không cần lo chuyện này." Hồng Lập nói.

"Năm trăm nghìn cũng không ít đâu, một năm bố em cộng tất cả lại cũng chưa được một trăm nghìn." Tiểu Nguyệt bĩu môi nói.

"Ha ha, chúng ta đang nói về anh mình mà." Hồng Lập cười khà khà, chẳng hề giận chút nào.

"Ồ, xem ra anh cậu thường ngày cũng là người rất đơn giản nhỉ." Vương Bảo Ngọc cố tình nói như vậy.

"Mình với anh trai hoàn toàn khác nhau, anh ấy rất có năng lực, ở kinh thành có ba căn nhà trong vành đai 3, nghe nói là đơn vị thưởng, còn bảo sau này sẽ cho mình và Tiểu Nguyệt một căn nữa." Hồng Lập nói.

"Em mới không cần nhà của anh ấy, nghe nói người ở đó ai cũng sống rất bức bối, một phòng một khách đã là nhà khá giả rồi." Tiểu Nguyệt nói.

"Ha ha, nhà của anh mình không căn nào dưới một trăm năm mươi mét vuông cả." Hồng Lập giải thích.

Trước đây Thạch Lâm Đông từng nhắc đến chuyện này, nhưng khi nghe qua miệng Hồng Lập kể lại, anh vẫn cảm thấy kinh ngạc. Kinh thành là nơi nào cơ chứ, tấc đất tấc vàng, Hồng Trị vậy mà có thể sở hữu ba căn nhà lớn, lại còn ở vị trí đắc địa, sợ là giá trị lên tới mấy chục triệu, đơn vị quốc doanh nào lại chịu chi mạnh tay đến thế? Lòng Vương Bảo Ngọc chùng xuống, bắt đầu nảy sinh nghi ngờ.

"Tiểu Nguyệt, đây cũng là tấm lòng của người làm anh mà." Vương Bảo Ngọc đánh trống lảng.

"Em mới không tới nơi xa xôi như thế, bố em chỉ có một mình, em phải thường xuyên ở bên cạnh ông." Tiểu Nguyệt đảo mắt nói.

"Mình cũng sẽ thường xuyên ở bên cạnh ông cụ." Hồng Lập vội vàng bày tỏ tâm ý.

"Anh trai cậu thật sự được đấy, nói cho cùng vẫn là có bản lĩnh thực sự mới lăn lộn được." Vương Bảo Ngọc kính Hồng Lập một ly.

"Bảo Ngọc, không giấu gì cậu, anh mình từng nói với mình, anh ấy chỉ muốn giúp cậu thôi, có lẽ sẽ không làm ở công ty quá lâu." Hồng Lập nói.

Không ở lại quá lâu, Trung Quốc thiếu gì người tài, Hồng Trị bản lĩnh dù lớn đến đâu cũng khó lòng ra vào một đơn vị quốc doanh tùy ý như vậy, quá phi thực tế, nhưng anh cũng phụ họa theo: "Chuyện này không thể miễn cưỡng, anh cậu làm việc cùng mình, đúng là quá lãng phí nhân tài."

"Anh Vương cứ thông cảm cho, anh mình là người có chí khí rất cao, ở kinh thành cũng có khá nhiều mối quan hệ xã hội, không giống mình, chỉ là một mọt sách." Hồng Lập tự giễu nói.

"Hi hi, coi như anh còn biết tự lượng sức mình." Tiểu Nguyệt cuối cùng cũng cười hi hi.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1942
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.