Thú Huyết Phí Đằng

Lượt đọc: 3554 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 403
Bạn gái tin đồn của Chiến Thần

❊ ❊ ❊

Lưu Chấn Hán bắt đầu thấy đau đầu.

Phóng tầm mắt ra toàn bộ đại lục Ái Cầm, nếu phải nói chủng tộc trí tuệ nào kiêu ngạo nhất, khinh người nhất, thì tuyệt đối không ai khác ngoài Tinh Linh.

Cái thói xấu này thực ra chủng tộc trí tuệ nào ít nhiều cũng có một chút; ví dụ như loài người khinh thường thú nhân, thú nhân khinh thường địa tinh, địa tinh lại khinh thường yêu tinh; lại ví như cư dân thành phố lớn khinh thường cư dân thành phố nhỏ, cư dân thành phố nhỏ khinh thường cư dân nông thôn, mà cư dân nông thôn lại khinh thường thổ dân sống trong thâm sơn cùng cốc; nhưng không ai thể hiện rõ ràng, trực diện như Tinh Linh, Tinh Linh là khinh thường tất cả các chủng tộc trừ Tinh Linh ra!

Trên đại lục Ái Cầm có một câu châm ngôn, gọi là "Trong mắt Tinh Linh không có vĩ nhân".

Câu châm ngôn thú vị này, từ một khía cạnh khác đã vạch trần lý do trực tiếp nhất khiến Tinh Linh coi thường các chủng tộc khác – chính là không đủ đẹp.

Lưu Chấn Hán tin chắc rằng, nếu không phải vì thân phận Hoa Vương che chở, thì những Hoa Tinh Linh có lịch sử cổ xưa và truyền thống lâu đời làm sao có thể chủ động mở lời mời một Pig đến tận cửa, bọn họ là thượng vị Tinh Linh, tuyệt đối không phải là đám Sâm Lâm Tinh Linh trong Mãnh Hổ dong binh đoàn có thể sánh bằng!

Lần mời gọi này của Hoa Tinh Linh đối với Phỉ Lãnh Thúy mà nói, có lẽ là cơ hội duy nhất để lấy được "Vĩnh Hằng Nguyệt Tỉnh" và "Sinh Mệnh Cổ Thụ" bằng phương thức hòa bình.

Không có ơn huệ trước đó mà muốn dụ dỗ một gốc Sinh Mệnh Cổ Thụ vốn phải dựa vào thần lực hỗ trợ của tế tự Tinh Linh cao giai mới có thể sinh trưởng, thì căn bản là không có lấy một chút khả năng nào, kết quả có thể dự đoán trước này suýt chút nữa khiến Lưu Chấn Hán uất ức mà chết.

Điều khiến hắn không thể nghĩ thông suốt hơn cả là, lần hội ngộ với Hoa Tinh Linh này, Mourinho còn đặc biệt sắp xếp cho hắn một danh hiệu Vương quốc đặc sứ.

Đáng lý đây là cơ hội tốt để Mourinho khuếch trương thực lực, càng ít người tham gia càng tốt, việc lôi mình vào cuộc rốt cuộc là có ý gì? Chẳng lẽ là vì gặp Hoa Tinh Linh thì nhất định phải gặp mình – Hoa Vương này, nên nhắc nhở mình không được làm hỏng chuyện tốt của ông ta? Lưu Chấn Hán suy đi nghĩ lại, dường như chỉ có khả năng này, nhưng gặng hỏi Ni Ni và Tiểu Mạch nửa ngày, cả hai đều kiên quyết phủ nhận việc người cha kính yêu nhất của mình lại có tâm tư hẹp hòi như vậy, khẳng định rằng người cha kính yêu của họ chắc chắn còn có suy tính sâu xa hơn.

Mã Lý cũng nghĩ như vậy, Ca Lỵ Ni cũng thế.

Lưu Chấn Hán nhìn bốn đứa trẻ ngốc nghếch này, thật không biết nói gì cho phải.

Sau khi được Ngưng Ngọc tỉ mỉ chải chuốt, lão Lưu mang theo một trái tim đầy thấp thỏm bất an, đi tới nơi tụ cư của Hoa Tinh Linh trong rừng rậm Nam Thập Tự Tinh – "Trầm Tịch Chi Hải".

Đón tiếp Lưu Chấn Hán là Thiên Nga chủ tế Mourinho, Kim Cương ma pháp truyền tống trận đặt ngay trong trạm dịch nhà cây nơi Thiên Nga chủ tế nghỉ ngơi; căn phòng này bốn mặt mở cửa sổ, điếu lan đầy phòng. Hương hoa thơm ngát, mọi vật bài trí giản dị mà không đơn giản, thuần túy lấy sự cổ kính mộc mạc làm chủ đạo, nuôi dưỡng một luồng không khí tao nhã ấm áp.

"Đã lâu không gặp. Vị đạo sư của tôi, ngài vẫn phong độ như ngày nào." Lưu Chấn Hán cười hắc hắc, lão thiên nga hôm nay cũng không mặc lễ phục chủ tế màu vàng, mà mặc y phục phò mã Tinh Linh, áo dài trắng bạc, ủng da hươu. Mái tóc bạch kim buông xõa tự nhiên, trên đầu cài một chiếc vương miện đính đá quý hình hoa tử đằng, ngang eo thắt đai ngọc màu sao xanh, bên hông dắt một chiếc sáo vàng, cộng thêm đôi cánh tuyết trắng sau lưng, đúng là không gì sánh được, mày kiếm mắt sáng, tuấn nhã phong lưu.

Lão thiên nga há hốc mồm. Chỉnh thể đánh giá Lưu Chấn Hán từ trên xuống dưới một hồi lâu, cuối cùng vừa lắc đầu vừa cười: "Đúng là đã lâu không gặp, Lý Sát đại nhân, ngài cũng ngày càng bảnh bao rồi."

Lưu Chấn Hán hôm nay đeo kính râm, đi ủng da, tay cầm ngược một chuỗi vòng cổ đầu lâu, trên người mặc một chiếc áo ba lỗ cũ, để lộ cơ bắp cuồn cuộn như đá tảng và lông ngực, hai bên đầu cạo trọc lốc, một chỏm tóc mohawk dựng ngược như cỏ dại mọc ra từ kẽ đá; cả người trông hệt như một gã bạo đồ mới được phóng thích; còn trên vai thì đứng hai con Tuyết Bì Khâu (một vàng một bạc) thêm một con vẹt béo, càng khiến tạo hình của hắn trông có chút không ra làm sao cả.

Có thể nói rằng, bất kể là tùy tùng nào đứng sau lưng Lưu Chấn Hán bước ra, cũng đều thích hợp tham gia ngoại giao hơn tạo hình của hắn rất nhiều.

Tạo hình này là do Ngưng Ngọc tự tay giúp Lưu Chấn Hán chuẩn bị, ban đầu Lưu Chấn Hán định mặc một bộ hoa bào đi dự, vì Tinh Linh đều là hạng người trông mặt mà bắt hình dong. Nhưng Ngưng Ngọc nói chính vì đối phương trông mặt mà bắt hình dong, chàng mới cần phải lấy kỳ để thắng, tạo hình thô lỗ này vừa vặn có thể cho bọn họ một cảm giác mới mẻ, chấn động tâm trí.

Lưu Chấn Hán tin là thật, hắn bỏ qua tia xảo quyệt lướt qua trong đôi mắt to xinh đẹp của Ngưng Ngọc, giống như lời hắn từng nói khi lợi dụng Ngưng Ngọc để lừa lấy Bích Ngọc Long Châu – chỉ có người trông ít giống kẻ lừa đảo nhất, khi đi lừa người mới là không thể bàn cãi.

"Thiếp chải chuốt cho Lý Sát thành ra thế này, nếu chàng còn có thể dụ dỗ được một đại mỹ nhân Hoa Tinh Linh về đây, thì thiếp thật sự cạn lời rồi!" Sau khi lão Lưu đi rồi, Ngưng Ngọc đã nói với mấy bà chủ còn lại ở Phỉ Lãnh Thúy như vậy, giành được sự tán thưởng không ngớt, ai cũng nói tỷ tỷ anh minh, tộc Hoa Tinh Linh cũng sản sinh nhiều mỹ nhân, không làm vậy thì biết đâu chừng...

"Vị này là..." Lưu Chấn Hán đi theo thì phát hiện dưới cửa sổ phía Nam có một chiếc ghế bập bênh bện từ dây leo, bên trên nằm một nữ tử Tinh Linh.

Đây là một đại mỹ nhân Tinh Linh có dung nhan tuyệt mỹ, mái tóc bạc dài như thác nước đổ xuống đất, trên đầu cài vương miện hoa tử đằng, một tay cầm cuốn sách, tay kia đang cầm một quả táo đỏ lớn nghịch ngợm, đôi chân mảnh khảnh thon dài như cánh sen gác trên chiếc bàn gỗ bên cạnh khẽ đung đưa, điều này khiến khí chất điềm tĩnh quý phái của nàng thoáng chút tinh nghịch.

Lưu Chấn Hán độc địa suy đoán, đây chắc chắn là nhân tình của Mourinho.

"Đây là mẹ của ta, Lệ Phù." Tiểu vương tử Mã Lý cùng đi với điện hạ mỉm cười với lão Lưu.

Cho đến tận lúc này, Lệ Phù nằm trên ghế bập bênh vẫn không hề ngẩng đầu lên, chỉ cúi đầu vừa xem sách vừa gọi bốn anh chị em nhà Jose lại gần mình, xem như không hề phát hiện ra trong phòng còn có thêm một đám khách từ phương xa tới.

Loại kiêu ngạo đặc trưng của thượng vị Tinh Linh này, xem như lão Lưu đã được mở mang tầm mắt.

"Lý Sát, lần này hy vọng ngươi có thể giúp ta một tay." Mourinho rót một ly nước đưa cho lão Lưu: "Ngươi là người thông minh, chỉ cần nhìn vào danh hiệu Vương quốc đặc sứ ta sắp đặt cho ngươi, chắc chắn ngươi đã biết ý ta là gì rồi."

"Đạo sư đại nhân, ngài cũng thật lợi hại!" Lưu Chấn Hán nhận lấy ly nước, nhún vai cười: "Bảy vạn Ngưu Ưng nhân đấy! Bộ đội không quân Bác Đức của Đọa Lạc Tinh Linh tổng cộng cũng chỉ có mười sáu vạn, ngài hay thật, một phát lấy đi của người ta gần một nửa!"

"Đây cũng là chuyện bất khả kháng, Cầm Liêu Hãn là kịch độc có tính lây lan. Ta căn bản không thể kiểm soát phạm vi truyền bá!" Mourinho cười khổ xòe tay: "Thực ra trước đó ta còn chút do dự, sự lợi hại của cấm kỵ chi độc, ta rõ hơn bất cứ ai! Nhưng sau khi nghe tin Hắc Long tham chiến, nếu ta không tàn nhẫn một chút thì thật sự không thể khống chế nổi Đọa Lạc Tinh Linh nữa!"

"Hiện tại thì sao? Tình hình chiến sự thế nào rồi?"

"Phần rìa ngoài của rừng rậm Nam Thập Tự Tinh, cái tiểu vương quốc Tinh Linh năm ngàn dân có quan hệ ngoại giao với nước ta cùng bốn bộ lạc Độc Nhãn Cự Nhân đã bị Đọa Lạc Tinh Linh đánh bại hoàn toàn, vạn hạnh là hiện tại ta đã chặn đứng được Ngưu Ưng nhân! Thiếu đi đám không quân có thể làm trinh sát rải thảm trên bầu trời này, Đọa Lạc Tinh Linh rất khó chiếm được ưu thế trước Tinh Linh, Cự Nhân và các thổ dân khác trong chiều sâu của rừng rậm, dù sao thì rừng rậm Nam Thập Tự Tinh quá lớn." Mourinho rút cây sáo vàng của mình ra xoay vèo vèo trên đầu ngón tay đầy hoa mắt: "Tinh Linh sống trong khu rừng này tuy không tồn tại vương quốc thống nhất, nhưng ít nhất họ cũng hiểu đạo lý đồng khí liên chi, nên gần đây cũng đang liên lạc với nhau, chỉ là do cách xa nhau quá, chưa thể hợp binh một chỗ để chống lại ngoại địch."

"Nếu không phải ngài giúp đỡ, Đọa Lạc Tinh Linh có khi thật sự đã thu dọn từng người một bọn họ rồi." Lưu Chấn Hán nói câu này là thật lòng.

"Tinh Linh không ngốc, đương nhiên họ cũng biết điều này! Hiện tại đại quân Đọa Lạc Tinh Linh đang đóng quân ở khu vực hẻm núi Trát Đả, tuy đã ngừng tiến quân nhưng họ vẫn còn đội quân dự bị khổng lồ. Cho nên, chiến tranh vẫn có khả năng lớn bùng nổ tiếp! Mà ta cũng không thể cứ ở lại rừng rậm Nam Thập Tự Tinh giúp đỡ Tinh Linh mãi được." Mourinho cười nhạt: "Cho nên trong cuộc họp liên minh thổ dân Nam Thập Tự Tinh cách đây không lâu, ta đã đề nghị với họ, để các thổ dân Nam Thập Tự Tinh ở trong phạm vi năm trăm dặm quanh hẻm núi Trát Đả di chuyển toàn bộ đến thành Thải Ngọc, tạo ra một vùng chân không!"

"Hì hì, cao kiến!" Lưu Chấn Hán phục sát đất, có loại kịch độc sinh hóa chuyên trị Bác Đức này, còn sợ Tinh Linh không ngoan ngoãn phục tùng sao!

"Ban đầu họ có người đồng ý, cũng có người phản đối, nhưng sau khi chứng kiến sự lợi hại của Cầm Liêu Hãn, hiện tại cơ bản đã đáp ứng yêu cầu của ta, ta cũng đã hứa với họ, chỉ cần Đọa Lạc Tinh Linh còn phái không quân đến, ta nhất định sẽ ra tay giúp đỡ các thổ dân rừng rậm khác vẫn còn đang sống ở Nam Thập Tự Tinh."

"Ta thật sự không hiểu, cơ hội lần này có thể nói là ngàn năm có một, tại sao ngươi không thừa cơ dụ dỗ hết toàn bộ Tinh Linh trong rừng rậm Nam Thập Tự Tinh đi?" Lưu Chấn Hán thở dài: "Ngươi nên uy hiếp họ. Không đi theo ta thì tự mình đi mà từ từ liều mạng với Đọa Lạc Tinh Linh!"

"Hồ đồ, nếu thực sự để toàn bộ thổ dân Nam Thập Tự Tinh đến thành Thải Ngọc, đến lúc đó ai có thể áp chế họ? Chỉ dựa vào ba ngàn Mỹ Đỗ Toa sao?" Mourinho trừng mắt nhìn lão Lưu một cái: "Lý Sát, ngươi cái gì cũng tốt, chỉ có mỗi cái là lòng tham không đáy! Nếu để tất cả thổ dân Nam Thập Tự Tinh liên hợp lại, việc đầu tiên họ làm chính là tấn công Đọa Lạc Tinh Linh ở Lư Tắc Ân, đây không phải cục diện ta muốn nhìn thấy và đạt được! Thuộc hạ không thể quản lý thì có nhiều hơn nữa cũng vô dụng, cho nên ta có bao nhiêu sức ăn bấy nhiêu cơm, cái kiểu tham lam nuốt trọn một nồi như thế ta ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ tới!"

"Nếu mọi việc ngươi đã thu xếp ổn thỏa rồi, tại sao còn tìm ta giúp đỡ?" Lưu Chấn Hán hơi kỳ lạ: "Còn sắp đặt cho ta danh hiệu Vương quốc đặc sứ? Chuyện này là vì cái gì?"

"Tất nhiên là có liên quan, trong phạm vi năm trăm dặm quanh hẻm núi Trát Đả có một bộ lạc Động Huyệt Cự Nhân, một bộ lạc Khâu Lăng Cự Nhân, một bộ lạc Đồ Tư Tạp Nhĩ, ba bộ lạc Lục Ma, một bộ lạc Dã Ải Nhân, hai bộ lạc Bán Thân Nhân và bốn bộ lạc Tinh Linh, cộng lại gần vạn người, không có ma pháp truyền tống trận, ta làm sao di chuyển từng người bọn họ đến thành Thải Ngọc?" Mourinho cười hì hì: "Đừng quên Đọa Lạc Tinh Linh cũng không phải hạng dễ xơi! Dù là đi ra từ rừng rậm Nam Thập Tự Tinh, hay là đi ngang qua Đại Hoang Nguyên, đều không thể giấu được bọn họ!"

"Dã Ải Nhân? Thuần huyết Đỗ Y Gia Nhĩ?" Lưu Chấn Hán ghen tị đến đỏ cả mắt, thật mẹ nó trùng hợp! Chẳng lẽ Dã Ải Nhân lại cư trú ở núi Trát Đả? Nghe nói đây chính là những thợ rèn ma pháp khí cụ giỏi nhất trong tộc Ải Nhân, năm xưa đại sư Đạo Căn phát minh ra súng hỏa mai Cổ Lực cũng là học nghệ từ tộc này, lần này đúng là để Mourinho vớ bẫm rồi!

"Tiện thể nói luôn, 'Trầm Tịch Chi Hải' của Hoa Tinh Linh cũng nằm trong phạm vi di chuyển lần này." Mourinho bổ sung một câu: "Ngươi đừng vội ghen tị, càng đừng vội ngưỡng mộ ta, Hoa Tinh Linh là chủng tộc duy nhất không đồng ý di chuyển! Họ không di chuyển, ta mới phiền phức đây!"

"Có ý gì? Hoa Tinh Linh tuy là khu ma sư hiếm thấy, nhưng cũng đâu phải thiếu họ thì Đế Ba La không lặn núi!" Lưu Chấn Hán ngoài miệng cứng rắn, trong lòng lại có chút vui vẻ, xem ra đám Tinh Linh này mình vẫn còn hy vọng.

"Cái rắc rối ta nói không phải là mong đợi Hoa Tinh Linh có sức chiến đấu bao nhiêu, mà là ám chỉ 'Liên Bạt Ti' của Hoa Tinh Linh!" Mourinho lắc đầu: "Trong ba đại thượng vị Tinh Linh là Hoa, Kim, Nguyệt, Hoa Tinh Linh xếp thứ nhất, bất kể ngươi có hạ thấp họ thế nào, cũng bất kể họ suy tàn ra sao, điểm này vẫn là sự thật!"

"Cái 'Liên Bạt Ti' của Hoa Tinh Linh mà ngươi nói là cái quái gì?" Lưu Chấn Hán chóng mặt, hắn chỉ mới nghe qua món khoai tây bạt ti.

"Đây là một loại thực vật Tinh Linh mà chỉ Hoa Tinh Linh mới có, cánh hoa nở ra đồng thời cũng là một loại lương thực, chỉ cần ăn một miếng là no bụng!" Mourinho nghiêm mặt nói: "Lý Sát, ta không thể so với ngươi, thái ấp của ta vốn không phải là nơi sản xuất lương thực, cũng không có cái kho lương lớn là thế giới dưới lòng đất, càng không có quân lương dự trữ cướp được từ Gia Lý Mạn Đan, đột nhiên tăng thêm quá nhiều dân cư đối với ta mà nói là một gánh nặng khổng lồ, ngắn hạn thì không sao, nhưng về lâu về dài thì tính thế nào? Muốn giải quyết triệt để vấn đề lương thực, ta buộc phải dựa vào 'Liên Bạt Ti' của Hoa Tinh Linh!"

"Vậy tại sao Hoa Tinh Linh lại không muốn di chuyển đến thành Thải Ngọc? Chẳng lẽ ở đây chờ chết?"

"Nguyên nhân rất đơn giản, vì họ đang bảo vệ 'Ái Cầm Chi Hoa' - Alizee!" Mourinho nhìn Lưu Chấn Hán trân trân hồi lâu, mới thốt ra câu này.

Lưu Chấn Hán huýt một tiếng sáo vang dội.

Alizee! Lại chính là Alizee!

Đối với Bỉ Mông mà nói, đây quả là một cái tên quen thuộc đến mức thuộc nằm lòng!

Trong cuộc đại chiến Thần Ma một vạn năm trước, Hoa Tinh Linh Alizee mang danh hiệu "Ái Cầm Chi Hoa", cùng với Kim Tinh Linh Legolas, Du hiệp Aragorn, Ải Nhân Kim được xưng là Chiến Thần Tứ Hữu, trong đó Hoa Tinh Linh Alizee còn được cho là đã nảy sinh tình cảm với hóa thân của Chiến Thần, hai bên tâm đầu ý hợp.

Cho đến tận bây giờ, trong những bài thơ ca ngợi dài của các thi nhân, chuyện tranh giành ghen tuông giữa Hoa Tinh Linh Alizee và Xà Mỹ Nhân Medusa vẫn là một điểm sáng vĩnh hằng.

Thậm chí còn có một lời đồn – năm đó hóa thân của Chiến Thần Kampas đã có hôn ước với Alizee.

Thế nhưng hồng nhan tự cổ đa bạc mệnh, trong một trận chiến thảm liệt, Hoa Tinh Linh Alizee không may bị "Tử Vong Nhất Chỉ" của Tử Vong Lãnh Chúa Samuel điểm trúng, từ đó hương tiêu ngọc vẫn – theo chính sử ghi chép, Tử Vong Lãnh Chúa Samuel mang trong mình "Băng Phong Đấu Khí", khi phóng ra kiếm mang đã có thể dùng ngón tay thay thế, bị một cao thủ võ đạo cấp bậc như vậy điểm trúng bằng một chỉ đấu khí kiếm mang, hậu quả có thể tưởng tượng được.

Rất nhiều sử gia hậu thế đều cho rằng, lý do Chiến Thần đến cuối cùng vẫn không xác định rõ mối quan hệ với Xà Mỹ Nhân Medusa, có quan hệ nhân quả trực tiếp nhất với việc đau đớn mất đi Alizee – đáng tiếc là, không lâu sau đó Medusa cũng tráng liệt chiến tử, thế là trong thần miếu Bỉ Mông mãi mãi lưu lại hình tượng bi tình của Chiến Thần ôm Medusa, thẫn thờ hỏi trời xanh.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:439
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.