Thời đình ngũ bách niên

Lượt đọc: 756 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 39
Còn có chiêu này nữa à?

❊ ❊ ❊

Trên thế giới này không chỉ có những cuốn sách được tạo thành từ văn tự, còn có sách tạo thành từ tranh vẽ, thậm chí là sách tạo thành từ mã code, vậy nên sự tồn tại của những cuốn sách tạo thành từ mùi hương cũng chẳng có gì lạ.

Những mùi hương khác nhau đại diện cho những ý nghĩa khác nhau, giống như các loại văn tự khác nhau có thể tạo thành các bài văn khác nhau vậy, con kiến già nua này dường như đang viết sách bằng phương pháp lưu lại mùi hương.

Điều này thực sự khiến Ngụy Hoạch kinh ngạc, tự nhiên vốn đầy rẫy những kỳ tích, không ngờ ở nơi này, Ngụy Hoạch lại một lần nữa chứng kiến kỳ tích.

Con Ma Kiến già nua kia đặt hòn đá xuống, sau đó đi tới bên cạnh Ngụy Hoạch, nó cẩn thận quan sát Ngụy Hoạch, cuối cùng, nó nâng cao cặp râu của mình lên, rồi vươn về phía đỉnh đầu Ngụy Hoạch.

Ngụy Hoạch nhíu mày, nội khí ngoại phóng tạo thành một tầng bảo hộ, anh lo lắng con kiến già này đang giở trò gì đó.

Nhưng từ bảng tin xã hội, Ngụy Hoạch có thể nhìn thấy rõ mọi thứ.

"Ma Kiến Thuật Sĩ đang cố gắng thực hiện giao lưu thân thiện với bạn."

Ngụy Hoạch nhìn thấy dòng chữ này lập tức buông lỏng cảnh giác, tiếp đó, cặp râu của con Ma Kiến già chạm vào ấn đường của Ngụy Hoạch, khoảnh khắc tiếp theo, Ngụy Hoạch đột nhiên cảm thấy một lượng lớn thông tin tràn vào đại não mình, đó là vô số hình ảnh, video, cuối cùng là vô số mùi hương, cùng với ý nghĩa mà những mùi hương khác nhau biểu đạt.

Ngụy Hoạch sững sờ cả người.

Còn có chiêu này nữa à?

Đợi mọi thông tin truyền tải xong xuôi, con Ma Kiến già nua lập tức thu hồi cặp râu, trông nó có vẻ trở nên già nua hơn một chút, nhưng khoảnh khắc này, Ngụy Hoạch đột nhiên có thể "nghe" hiểu ngôn ngữ của chúng.

Thực tế là, Ngụy Hoạch đã có thể hiểu được ý nghĩa những mùi hương mà chúng tỏa ra.

Con Ma Kiến dẫn đường kia đột nhiên lo lắng hỏi thăm con Ma Kiến già có sao không, còn con Ma Kiến già thì biểu thị bản thân không có gì đáng ngại.

Con Ma Kiến già tỏa ra mùi hương, sau khi được đại não của Ngụy Hoạch tự động dịch ra liền hình thành tiếng Trung: "Kiến ngoại tộc, ngươi tới thăm nhà của chúng ta có mục đích gì?"

Chúng nó coi mình là kiến của tộc đàn khác rồi sao?

Ngụy Hoạch không biết nên trả lời thế nào, anh không có cơ quan tự do tỏa ra các loại mùi hương khác nhau, nhưng anh rất thông minh nhặt một hòn đá lên, trên hòn đá đó vẫn còn lưu lại mùi hương của con Ma Kiến già, mà mùi hương đó đại diện cho "lữ hành".

Đó là câu chuyện du lịch thời trẻ của con Ma Kiến già nua, được nó ghi chép lại trên hòn đá, những con Ma Kiến khác có thể thông qua hòn đá này để biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì trong đoạn trải nghiệm đó.

Con Ma Kiến già hiểu được ý nghĩa Ngụy Hoạch muốn biểu đạt, nó thông cảm "nói": "Hóa ra ngươi là một lữ khách, nhưng thật đáng tiếc cho ngươi, không ngờ ngươi còn trẻ tuổi vậy mà đã trở thành kẻ câm."

Ngụy Hoạch: "..."

Quả là một sự hiểu lầm to lớn!

Nhưng thứ đang đứng trước mặt Ngụy Hoạch bây giờ là một đám kiến không mắt không tai, chúng đương nhiên không có cách nào phân biệt được anh, mà lý do chúng hiểu lầm anh, có lẽ không phải vì trên người anh có mùi của loài kiến, mà vì anh đã thể hiện ra trí tuệ khác biệt với sinh vật thông thường.

(Dưới đây mở chức năng tự động phiên dịch, những phần liên quan đến Ma Kiến dưới đây đều sử dụng thủ pháp miêu tả "thông cảm".)

Con Ma Kiến già tiếp tục lên tiếng: "Thời trẻ ta đã du ngoạn qua rất nhiều nơi, cũng từng đặt chân đến nhiều quần thể kiến khác nhau, biết được ngôn ngữ của rất nhiều quần thể kiến, cũng từng thấy qua không ít động vật kỳ lạ, sau đó mới hiểu ra, Ma Kiến chúng ta, quả nhiên là linh trưởng của vạn vật."

Ngụy Hoạch cuối cùng đã biết tại sao quần thể Ma Kiến đối phương lại đối xử với mình lễ độ như vậy, chúng đã nhận nhầm anh thành một con Ma Kiến của quần thể khác, Ma Kiến câm.

Trong nhận thức của chúng, thế giới này chỉ có một chủng tộc duy nhất sở hữu trí tuệ và tri tính là Ma Kiến, nếu như gặp được sinh vật khác có trí tuệ và tri tính, thì chắc chắn đó là Ma Kiến, chỉ là mọi người có ngoại hình khác nhau, mùi hương khác nhau, ngôn ngữ khác nhau mà thôi.

Đây là một nhận thức ngu muội và tự đại.

Nhưng nhận thức này khiến Ngụy Hoạch cảm thấy lo ngại, nếu để lũ Ma Kiến này tiếp tục phát triển, liệu có một ngày chúng đạt đến trình độ vượt qua cả loài người, và trong tương lai, chúng có chung sống hòa bình với loài người không?

Ngụy Hoạch đột nhiên nắm chặt nắm đấm, mình có nên thừa lúc chúng chưa đủ mạnh mà bóp chết chúng từ trong trứng nước hay không?

Ngụy Hoạch đột nhiên nhớ tới một câu nói: Thằng nhãi này còn nhỏ mà đã khủng bố như vậy, tuyệt đối không được giữ lại, phải bóp chết từ trong trứng nước.

Tại sao mình lại thể hiện như một kẻ phản diện thế này, mẹ nó, không lẽ con Ma Kiến trước mắt này mới là nhân vật chính?

Ngụy Hoạch lại buông nắm đấm ra, anh cho rằng mình thực sự đã nghĩ quá nhiều rồi, con Ma Kiến này có khi chỉ là khảo nghiệm mà thần linh đặt ra cho nhân loại mà thôi, con người chúng ta là người chơi, có đủ loại đạo cụ mạnh mẽ, cái gì mà luyện khí, cái gì mà Lôi Đình Chi Thần, cứ như mở hack vậy, ngươi chỉ là một con Ma Kiến bé nhỏ...

"Ầm!" Trên tay con Ma Kiến già đột nhiên xuất hiện một đoàn lửa, nó khoe khoang nói: "Đây là phát hiện mới nhất của ta, lợi dụng một loại năng lượng đặc biệt trong không khí, sau đó liền có thể biến thành lửa, điện, vân vân, loại năng lượng này là căn bản cấu thành nên thế giới này, ta gọi nó là 'Khí'!"

Ngụy Hoạch: "..."

Này này, mọi người đều mở hack, thế thì trò chơi này còn chơi bời gì nữa!

Con Ma Kiến già nhìn Ngụy Hoạch: "Ta cảm nhận được 'Khí' trên người ngươi, quả nhiên ngươi cũng là một con kiến luyện khí đúng không? Quả nhiên không chỉ một mình ta sở hữu năng lực này, điều này chứng tỏ năng lực này có thể truyền thụ cho những con Ma Kiến khác, hãy để chúng ta liên thủ nghiên cứu năng lượng 'Khí' đi, chúng ta có thể nghiên cứu ra bí tịch luyện khí, rồi truyền lại cho hậu bối!"

Ngụy Hoạch đột nhiên nhíu mày, truyền cho hậu bối? Công pháp luyện khí này ngươi vậy mà còn định truyền cho hậu bối?

Ngụy Hoạch không khỏi nghĩ đến một viễn cảnh, vài trăm năm sau, hàng vạn con Ma Kiến sở hữu kỹ năng luyện khí tung hoành khắp nơi, mà lúc đó loài người vừa mới khôi phục thời gian, bọn họ còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, đã bị vô số con Ma Kiến luyện khí hùng mạnh vây công, sau đó thương vong thảm trọng, thậm chí vì thế mà diệt vong.

Ngụy Hoạch không ngừng suy tư, không ngừng tưởng tượng, cuối cùng đi đến kết luận: Lũ Ma Kiến này, không thể giữ lại!

Ngụy Hoạch nhìn con Ma Kiến dẫn đường kia, con Ma Kiến nhỏ đó dường như là học trò của con Ma Kiến già này, nó dường như đã cảm nhận được khí trên người Ngụy Hoạch, cho nên mới mời anh gia nhập hang kiến, mục đích của nó không đơn thuần, chúng chưa chắc đã là một sinh vật thân thiện.

Ngụy Hoạch không thể không nghĩ nhiều, với tư cách là con người duy nhất không bị ngưng đọng thời gian, anh phải cân nhắc cho tương lai của nhân loại, đây là một loại bản năng, trong thời khắc khủng hoảng, cá thể sẽ vô thức mà suy nghĩ cho tập thể, thậm chí hy sinh vì tập thể.

Trừ khi, tập thể này khiến cá thể đó cảm thấy tuyệt vọng.

Ngụy Hoạch tất nhiên không hề tuyệt vọng, cha mẹ anh, bạn bè anh, người thân của anh, cùng với cô gái anh thầm thương trộm nhớ, tập thể này có những thứ khiến anh lưu luyến, cho nên anh tuyệt đối không hy vọng nhân loại vì vậy mà bị diệt chủng.

Mà là một thành viên của nhân loại, Ngụy Hoạch chỉ có một lựa chọn: Bóp chết Ma Kiến từ trong trứng nước, ít nhất phải bóp chết lũ kiến luyện khí từ trong trứng nước!

Ngụy Hoạch hạ quyết tâm, sau đó vận dụng kỹ năng, nơi ngón tay anh liền phóng ra một tia điện nhỏ.

Con Ma Kiến học trò giật mình, vội vàng lùi lại, còn con Ma Kiến già thì mừng rỡ không thôi, nó kinh ngạc nói: "Ta cảm nhận được một luồng khí vô cùng mạnh mẽ."

[Dịch từ bản vi] ChuongId:27
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.