Thời đình ngũ bách niên

Lượt đọc: 1189 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 76
Đại họa giáng lâm

❊ ❊ ❊

Ngụy Hoạch nhìn vào trong cửa sổ căn phòng phát ra âm thanh. Kết quả, hắn thấy hai người trung niên chừng năm mươi tuổi, người đàn ông trầm mặc không nói, người phụ nữ thì khóc lóc thảm thiết.

Đây là phòng tiếp dân, bên trong có hai nhân viên công vụ trẻ tuổi, một nam một nữ, còn có một bảo vệ mang súng.

Hai người trẻ tuổi có chút bó tay, họ rót trà cho hai người khách rồi ngồi lại chỗ mình, không nói một lời. Cả hai có chút bất đắc dĩ, dường như là người mới, không biết xử lý việc này ra sao, nhưng họ đã báo cáo sự việc lên lãnh đạo.

Một nam thanh niên nói với người phụ nữ: "Hai bác... xin hãy bình tĩnh, cháu đã xin ý kiến cấp trên rồi, sẽ sớm có người đến xử lý việc này."

Người phụ nữ dường như còn muốn nói gì đó, nhưng bị người đàn ông trung niên quát một tiếng ngăn lại: "Đừng làm khó hai đứa nhỏ, đợi lãnh đạo tới, tôi tin lãnh đạo nhất định sẽ xử lý việc này công bằng."

Chẳng bao lâu sau, một người đàn ông trung niên bụng phệ bước vào phòng tiếp dân.

Hai nhân viên và người bảo vệ đều nghiêm nét mặt: "Chủ nhiệm Vương!"

Chủ nhiệm Vương mặc áo sơ mi trắng, quần tây đen, giày da được đánh bóng loáng. Vừa vào phòng, nam nhân viên lập tức đi rót nước, nhưng ông ta lại nói: "Không cần, tôi còn phải đi họp ngay."

Nói xong, ông ta nhìn hai vị khách: "Tình hình con trai hai vị tôi đã nắm rõ, cậu ấy tử vong tại khu nhà ở C7. Lúc đó do nhà ở chưa hoàn thiện đổ sập, thiết bị chập mạch gây hỏa hoạn, con trai hai vị vì vậy mà qua đời. Chúng tôi rất lấy làm tiếc về việc này. Chúng tôi đã liên hệ với phụ trách xây dựng công trường, ông ta đồng ý bồi thường gấp đôi cho hai vị theo điều khoản hợp đồng. Hai vị về đi."

Người đàn ông trung niên tới thăm kích động: "Đây tuyệt đối không phải là một vụ tai nạn! Nếu là tai nạn, chúng tôi đã không tới đây khiếu nại. Đây là một vụ mưu sát! Nhà đổ là thật, chập mạch gây hỏa hoạn là giả, đây là hành vi hủy thi diệt tích!"

Chủ nhiệm Vương rất lạnh lùng: "Nếu hai vị không phục, có thể chọn tới khu trọng tài khởi kiện người phụ trách xây dựng đó, hoặc thuê người điều tra. Chúng tôi không thể nghe từ một phía của các vị được."

Người phụ nữ kích động đứng bật dậy: "Khu trọng tài và người phụ trách xây dựng vốn dĩ đã thông đồng với nhau, quan quan tương hộ, chúng tôi kiện thế nào được?"

Ngoài cửa sổ, Tô Tiểu Ngọc giải thích: "Trong thành phố Đằng Vân có bộ phận xây dựng, do bộ phận hành chính quản lý. Vì diện tích đất có hạn, tư nhân không có tư cách xây dựng nhà cửa."

Chủ nhiệm Vương nhíu mày, lớn tiếng nói: "Các vị không kiện, tức là từ bỏ quyền được pháp luật bảo vệ của mình, vậy thì chúng tôi cũng lực bất tòng tâm."

Người phụ nữ dường như không phục: "Nếu các người không quản, tôi sẽ đợi ở đây mãi, đợi đến khi chết thì thôi!"

Chủ nhiệm Vương liếc nhìn tên bảo vệ: "Liên hệ với văn phòng an ninh, gọi người đến mang họ đi."

Người phụ nữ dường như muốn làm ầm ĩ, nhưng người đàn ông trung niên đứng dậy: "Chúng tôi sẽ tự đi, nhưng trước khi đi, tôi còn một câu nữa: Các người xem nhẹ sự thật, cuối cùng sẽ rước lấy đại họa!"

Ngụy Hoạch thu hết cảnh này vào mắt. Ngay khoảnh khắc người đàn ông trung niên nói câu đó, hắn đột nhiên cảm nhận được một luồng vận thế dao động. Đây là lần đầu tiên hắn gặp chuyện này, ngay cả trong "Triệt Vận Thuật" cũng không ghi chép chút nào.

Vận thế dao động như thủy triều, dâng lên hạ xuống. Vận thế của mỗi người xung quanh đều bắt đầu dao động, đột nhiên đại tăng, rồi lại đột nhiên đại giảm. Tình trạng này kéo dài hơn ba mươi giây, sau đó vận thế của tất cả mọi người mới khôi phục như cũ.

Có câu nói "Bệnh tùng khẩu nhập, họa tùng khẩu xuất" (Bệnh từ miệng vào, họa từ miệng ra), có những lời không được nói bậy. Rất nhiều cao tăng tu luyện Bế Khẩu Thiền, chính là vì sợ vừa mở miệng là gây họa.

Có những người là "mồm quạ", lời vừa nói ra là họa tới nơi.

Lại có những người là "sữa độc", họ nói ai chắc chắn chết thì người đó lại sống nhảy nhót, họ nói ai vô địch thiên hạ, giây sau người đó đã bị giết.

Trên thế giới này còn có một thứ gọi là flag, chỉ cần nói "Đánh xong trận này ta sẽ về quê cưới vợ", thì kẻ đó chắc chắn sẽ chết. Giống như lúc trước Ngụy Hoạch vào Tiên Mộ, một nhóm Xà Nhân "sữa độc": "Vương thượng tự mình vào mộ huyệt, chắc chắn sẽ đầy túi tham." Nhưng Ngụy Hoạch chẳng lấy được bảo bối gì, vào đi dạo một vòng rồi ra.

Ngụy Hoạch suy nghĩ rất lâu, cảm thấy đây chính là sức mạnh của "Ngôn". Nếu có thể tham ngộ thấu đáo, hoàn toàn có thể làm được việc giết người không cần dao, "sữa độc" đối phương hai câu, đối phương ngoảnh đi ngoảnh lại đã lên bảng đếm số.

Nhưng lần này, thành phố Đằng Vân e rằng sẽ có đại họa.

Ngụy Hoạch hỏi Tô Tiểu Ngọc: "Trong lịch sử, thành phố Đằng Vân từng gặp phải đại họa nào chưa?"

Tô Tiểu Ngọc ngẩn người, sau đó kinh ngạc. Cô nghi hoặc bất định, không biết Ngụy Hoạch có ý gì. Cô luôn cho rằng Ngụy Hoạch là một con đại yêu có thể hóa hình, cô không tin có nhân loại nào đạt tới cảnh giới này.

Cô vô cùng cẩn trọng, kể lại một sự việc đã xảy ra lúc trước: "Ba năm trước, khi tường bọc giáp còn chưa xây xong, từng xảy ra một vụ đại họa. Vô số động vật tấn công thành phố Đằng Vân, đôi mắt chúng đỏ ngầu, bất kể là động vật ăn thịt hay ăn cỏ đều không giết chóc lẫn nhau mà chỉ tấn công con người. May mắn là lúc đó xuất hiện một nhóm người không sợ chết, nhóm người này dưới sự dẫn dắt của thành chủ Mã đã chặn được lũ động vật đó."

Tô Tiểu Ngọc nhớ lại lúc đó, dường như cô đã từng trực tiếp có mặt trên chiến trường nên biết việc này rất tường tận: "Nhưng lũ động vật đó giết không xuể, giết một đợt lại tới một đợt. Sau đó có người phát hiện ra, chỉ cần là sinh vật bước vào khu vực này sẽ rơi vào trạng thái phát điên. Cho đến khi chúng tôi giết sạch mọi sinh vật trong khu vực này, ngay cả một con thú non cũng không tha. Trận chiến đó, chúng tôi đốt cháy rừng, xóa sổ mọi động thực vật xung quanh, chẳng còn lại gì, như vậy mới vượt qua được cửa ải khó khăn này."

Ngụy Hoạch rất tò mò về nhóm người không sợ chết kia, hắn hỏi: "Một nhóm người không sợ chết, rốt cuộc có bao nhiêu?"

Tô Tiểu Ngọc hồi tưởng kỹ: "Không nhớ rõ, nhưng rất đông. Nhóm người đó liều mạng không sợ chết, điên cuồng giết về phía những con vật đang phát điên, từng người từng người một xông vào cái chết. Nếu không nhờ vậy, thành phố Đằng Vân e rằng thực sự không qua nổi cửa ải đó. Lúc ấy sinh vật cấp hiếm xuất hiện hết con này đến con khác, giết một con cấp hiếm phải hy sinh ít nhất mười người."

Ngụy Hoạch có thể khẳng định, nhóm người đó phần lớn đều là người chơi, họ liên tục hồi sinh, liên tục lao vào chiến trường mới ngăn cản được sự kiện động vật phát điên kinh khủng kia. Nếu kích hoạt sự kiện động vật phát điên, hoặc là phải sống sót cho đến khi thời gian phát điên kết thúc, hoặc chỉ có thể giết sạch tất cả động vật trong khu vực này.

"Nhóm người đó hiện tại đâu rồi?" Ngụy Hoạch hỏi.

Tô Tiểu Ngọc trả lời: "Những người sống sót sau trận đại chiến đó đều đã vào khu B. Vì đại chiến, phần lớn họ đều trở thành dị biến giả, dù không thành dị biến giả cũng đã vào quân đội, tiến vào tầng lớp cao cấp. Ở khu C rất hiếm khi thấy họ tới."

Ngụy Hoạch đột nhiên tò mò về khu B. Trước đây hắn nghe Tô Tiểu Ngọc nói, muốn vào khu B chỉ có cách chọn gia nhập thành phố Đằng Vân, hơn nữa còn phải thể hiện ra giá trị của bản thân. Dị biến giả và nhân viên nghiên cứu khoa học trăm phần trăm vào được, trở thành binh sĩ sau đó cũng vào được, đặc biệt có tiền cũng có thể vào.

Ngụy Hoạch nhẩm đếm vài quy tắc, phát hiện mình hoàn toàn phù hợp. Hắn không những có thể ngụy trang thành dị biến giả, mà trong lĩnh vực điện từ học cũng có tạo nghệ rất cao, hơn nữa, hắn đặc biệt có tiền!

Ngụy Hoạch hỏi: "Cần nhiều tiền đến mức nào mới có thể vào khu B?"

Tô Tiểu Ngọc có chút kinh nghi bất định, không hiểu tại sao Ngụy Hoạch lại muốn vào khu B, nhưng cô vẫn trả lời: "Một người tích lũy chi tiêu trong cửa hàng chính thức của thành phố Đằng Vân vượt quá 30 vạn bạc thì có thể vào khu B."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:177
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.