Thợ Bánh Samurai

Lượt đọc: 16 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
10

❊ ❊ ❊

Hiroko nhận được cuộc gọi từ Sở Cảnh sát Sugamo đúng lúc xe taxi vừa đi ngang qua, còn năm phút nữa là tới khu chung cư.

“Tường trình ư?”

“Đúng thế đấy. Bên cảnh sát theo dõi ti vi nên cũng nắm được tình hình rồi, nhưng họ bắt buộc phải viết tường trình nên tôi qua đó nói chuyện với họ một chút.”

Đã nhờ họ tìm kiếm rồi, bây giờ từ chối cũng không được.

“Vậy chúng ta ghé qua Sở Cảnh sát chứ?”

Nghe Tanaka nói, người tài xế hỏi lại: “Bây giờ làm thế nào ạ?”

“Cho bỉ nhân xuống xe ở đây, bỉ nhân sẽ về chung cư trước.”

Yasube vốn không thích gì cảnh sát nên khăng khăng vậy, Hiroko đề nghị chở anh về rồi quay lại nhưng Yasube từ chối, nói rằng khoảng cách có nhiêu đó đi bộ cũng được. Cuối cùng, chiếc taxi dừng lại ở bên đường đối diện siêu thị Tomiya.

“Cửa chắc vẫn mở đấy.”

“Liệu bỉ nhân có nên tranh thủ mua sắm luôn không?”

“Không cần đâu. Hôm nay cả nhà phải đi ăn sushi hay gì đó chứ.”

Hiroko gượng cười đáp. Yasube xuống xe ngay trước cột đèn giao thông, băng qua đường dành cho người đi bộ. Chiếc taxi đi thêm một quãng rồi quay đầu. Lúc xe lướt qua, Yasube giơ một tay lên. Hai mẹ con cũng vẫy tay chào.

Sau này nghĩ lại, Hiroko cảm giác như có vật gì tròn trịa, sáng lấp lánh dưới chân Yasube. Có lẽ vật đó làm người ta liên tưởng tới một chiếc gương lớn. Nếu bảo đó chỉ là mặt trăng phản chiếu xuống mặt đường thì cô cũng thấy đúng. Còn tiếng “uỳnh”... riêng điều này thì cô có thể khẳng định là âm thanh đó không rõ lắm.

Nhưng bản thân Hiroko cũng không biết, liệu phần nào trong đó là ký ức, phần nào là sản phẩm của trí tưởng tượng. Dù sao thì lúc ấy, cô chẳng có cảm giác gì đặc biệt, cứ thế đi tới Sở Cảnh sát Sugamo. Thủ tục ở đó hóa ra rất đơn giản, ký vào bản tóm tắt lời khai xong là có thể về nhà.

“Cảm ơn Tanaka nhiều nhé. Hôm nay chị đãi cậu sushi thượng hạng luôn.”

“Anh Yasube chắc cũng đói lắm rồi ấy nhỉ.”

Về đến khu chung cư, lúc đứng trong thang máy Tomoya cũng bồn chồn không yên, sau đó nó chạy như bay vào căn hộ.

“Chú Yasube ơi!”

Hiroko và Tanaka theo sau thằng bé. Khi ngó vào nhà cô mới ớ người ra. Vì điện không bật.

Hay Yasube không khỏe nên đi ngủ rồi?

“Anh Yasube?”

Cô bật công tắc điện, Tomoya vào phòng bên trong.

“Chú có ở đấy không con?”

“Không ạ.”

Thằng bé quay trở lại phòng khách, thất vọng lắc đầu. Hiroko để ý thấy đèn báo máy trả lời điện thoại tự động nhấp nháy. Giọng người quản lý trong tin nhắn thoại như sắp khóc tới nơi, khẩn khoản mong Hiroko liên lạc lại.

“Chắc là Yasube đi mua đồ rồi. Đã nói không cần cơ mà. Giờ làm đồ ăn lại muộn giờ mất.”

Hiroko lẩm bẩm. Cô mở sổ danh bạ, đặt phần sushi cho bốn người.

“Kiểu gì đến lúc người giao hàng đến chú ấy cũng về rồi.”

Thế nhưng dự đoán của Hiroko trật lất. Đợi thêm ba mươi phút nữa cũng không thấy anh ta đâu. Tomoya đòi đợi Yasube về nên Hiroko phải dỗ thằng bé, để phần cho Yasube rồi ba người cùng ăn. Lát sau Tanaka cũng ra về. Ngày hôm đó, hầu như Tomoya chẳng chợp mắt. Suốt đêm thằng bé trằn trọc trở mình, giật mình thon thót mỗi khi nghe tiếng nước rỉ ra từ vòi nước trong bếp hay tiếng tủ lạnh bỗng nhiên kêu ro ro. Hiroko cũng không ngủ được, chỉ lặng im nhìn Tomoya.

Chủ nhật, Yasube vẫn chưa về. Khi tuần mới bắt đầu, thứ Hai, rồi thứ Ba cũng không thấy anh ta đâu. Các phương tiện thông tin đại chúng bắt đầu đưa tin rầm rộ về những hoạt động của Yasube ở Roppongi Hills và sự biến mất ngay sau đó của anh ta. Người quản lý chạy đôn chạy đáo tìm Yasube như thể sắp hóa điên. Nhưng dù đã tốn kha khá tiền bạc và nhân lực, vẫn không một ai có thông tin gì cả. Yasube đã đột nhiên biến mất.

Tomoya không phải đau buồn mà giống như hồn lìa khỏi xác. Ba ngày sau, Hiroko đã nói về những điều mà cô nghĩ mình đã trông thấy. Cô đã phát ngấy lên với hàng đống câu hỏi của báo đài và cảnh sát, nhưng tuyệt đối không hé răng về thân thế thực sự của Yasube.

“Mẹ nghĩ, chú Yasube đã quay về thời Edo rồi con ạ.”

Tomoya cúi gằm mặt xuống, nhìn chằm chằm vào những sợi vải bị xù ra trên ghê xô pha.

“Con cũng nghĩ thế đúng không?”

Thằng bé không đáp. Nhưng Hiroko tin chắc là Tomoya biết điều đó giống như cô vậy.

“Tìm đến thế mà còn không thấy nữa mà mẹ nhỉ.”

Sau một quãng dài im lặng, thằng bé khẽ nói như thể không kìm được nữa.

“Chuyện đó trước sau gì cũng xảy ra thôi.”

Hiroko nói.

“Vậy nên con không được nghĩ là chú Yasube nói dối. Con hiểu chưa?”

“Con không nghĩ vậy đâu. Làm sao nghĩ như thế được. Nhưng mà mẹ ơi...”

Khuôn miệng Tomoya méo xệch đi, nhưng một lát sau lại dần trở về trạng thái bình thường. Thằng bé chúi cái đầu nhỏ về phía trước.

Trong vòng chưa đầy nửa năm, không biết thằng bé đã phải kìm nén bao nhiêu nước mắt. Thế nhưng nó vẫn vượt qua tất cả. Yasube chắc đã đoán trước ngày này sẽ tới nên mới dạy bảo thằng bé phải mạnh mẽ.

Từ hôm sau, Tomoya lại đi nhà trẻ, Hiroko cũng quay lại chỗ làm. Lễ tốt nghiệp nhà trẻ diễn ra vào thứ Bảy, đúng một tuần sau ngày Yasube biến mất. Tháng Ba cũng sắp qua đi.

Hôm đó, trước khi buổi lễ được cử hành, những đứa trẻ lớp mẫu giáo lớn sắp tốt nghiệp hát đồng ca và diễn kịch. Tomoya hát to hơn tất cả các bạn, dõng dạc nói lời thoại của Son Goku.

“Tomo-chan ra dáng người lớn quá rồi nhỉ.”

Trong lúc bọn trẻ tạm thời rời khỏi sân khấu và hội trường được trang hoàng lại, Hiraishi Yoshie ngồi cạnh Hiroko trên hàng ghế dành cho phụ huynh bắt chuyện với cô.

“Đúng vậy đấy. Dạo gần đây nhiều thứ xảy ra quá mà.”

“Chị Hiroko biết chuyện gì xảy ra với anh Yasube đúng không?”

Khi Yoshie khẽ huých cùi chỏ vào sườn Hiroko, cô mỉm cười, thì thầm.

“Em biết à? Chị biết ngay mà.”

“Chuyện như nào thế, kể em đi!”

“Thực ra, người đó là samurai du hành thời gian từ thời Edo tới đây đấy. Giờ anh ta lại quay về Edo mất rồi.”

Yoshie phá lên cười.

“Hay đấy. Chị Hiroko được lắm nhé.”

“Thật mà.”

“Tuyệt vời.”

Yoshie nói, vỗ vai Hiroko.

Hiroko liếc mắt về phía góc dãy ghế dành cho phụ huynh. Tanaka Motohiko đang ngồi đó. Từ hôm ấy, Tanaka nói nếu có thể sẽ thay thế Yasube dù chỉ một chút, rồi qua nhà Hiroko chơi mỗi khi tan giờ làm. Tomoya cũng dần dần mở lòng với cậu ta. Nhưng Tanaka không hề tin chuyện Yasube du hành thời gian, cậu ta khăng khăng cho rằng hội chứng cuồng Edo của Yasube đột nhiên quay trở lại nên mới rời xa hai mẹ con Hiroko. Có lẽ thế thật cũng nên. Nếu vậy cũng chẳng sao cả. Chỉ có điều đối với Hiroko và Tomoya, việc Yasube là võ sĩ thời Edo là sự thật không gì lay chuyển được.

Khi cô hiệu trưởng bước lên bục, tiếng xì xào ở hàng ghế phụ huynh im bặt. Lũ trẻ cũng trở về chỗ ngồi. Giáo viên điều hành buổi lễ đọc tên đứa trẻ đầu tiên, một cô bé đứng lên, vẻ căng thẳng. Chắc bọn trẻ đã phải luyện tập rất nhiều lần. Cô bé tiến đến giữa bục, cúi đầu chào cô hiệu trưởng. Cầm giấy chứng nhận trên tay, cô bé lùi lại một bước rồi lại cúi đầu một lần nữa. Sau đó, cô bé quay một trăm tám mươi độ, đi về dãy ghế phụ huynh.

“Lớn lên con sẽ trở thành người bán hoa.”

Phát biểu “Con muốn làm gì khi lớn lên” vào lễ tốt nghiệp là truyền thống của nhà trẻ này. Tiếp theo là một bé trai.

“Lớn lên con sẽ trở thành cầu thủ bóng đá.”

Cầu thủ bóng chày. Bác sĩ. Giáo viên mẫu giáo. Đầu bếp.

Đến lượt Tomoya. Cũng giống như lúc hát đồng ca và diễn kịch, thằng bé không sai một động tác nào, đĩnh đạc nhận giấy chứng nhận. Thằng bé quay lại, tay trái cầm giấy chứng nhận, tay phải giơ lên cao tới mức vạt áo vest bị kéo hẳn lên. Nó hít thật sâu.

“Lớn lên con sẽ trở thành samurai.”

Thằng bé hô to hết mức, làm rung chuyển cả hội trường. Gương mặt các phụ huynh thoáng vẻ hoài nghi, có người còn cười khúc khích. Thế nhưng Tomoya vẫn bình thản như không. Thằng bé chạy qua hội trường lác đác tiếng vỗ tay, hướng về phía Hiroko.

“Mẹ thấy con thế nào?”

“Ngầu lắm con ạ.”

“Thật không ạ?”

Tomoya cười toét miệng.

Sau buổi lễ, Hiroko cùng Tomoya và Tanaka đi bộ tới nhà ga. Họ lên tuyến Marunouchi ở Ikebukuro, đến Kasumigaseki thì chuyển sang tuyến Hibiya và xuống tàu ở Hiroo - ga sau của Roppongi.

Bởi Yasube đã có lần nói mình trước sống ở Azabu, nên Hiroko đề nghị mọi người cùng tản bộ quanh khu này. Tanaka phàn nàn “Còn chưa thôi sao” nhưng vẫn đi theo hai mẹ con.

Khu vực quanh nhà ga toàn người nước ngoài, chắc vì ở đây có trường quốc tế. Nhưng đi từ công viên Arisugawa vào khu nhà dân, đường phố tĩnh lặng đến bất ngờ, đó đây vẫn còn sót lại những ngôi nhà kiểu Nhật với hàng rào đất nặng nề.

“Nhà chú Yasube ở đâu nhỉ?”

Tomoya lẩm bẩm. Hai mẹ con chỉ biết Yasube ở Azabu, nghĩ lại mới tiếc vì không hỏi kỹ, giờ thì đành chịu. Song Hiroko cảm giác, nếu nhà anh ta ở khu này thì chỗ nào cũng được cả. Một trăm tám mươi năm trước chắc đây không phải khu cao cấp như bây giờ, nhưng có lẽ vẫn là một chốn thích hợp cho samurai.

Dù hai mẹ con không sống cùng Yasube, Hiroko vẫn đề nghị công ty cho mình xuống chức như đã suy nghĩ. Shirosaki Atsushi tròn mắt ngạc nhiên, nhưng bởi Hiroko quả quyết sẽ nghỉ việc nếu sếp không đồng thuận, nên cuối cùng mọi việc vẫn đâu vào đấy. Thế nên bây giờ cô quay lại thiết kế các hệ thống nhỏ cùng với Tanaka như trước kia.

Hiroko không biết làm như vậy có đúng không, nhưng dù có hay không có Yasube, cô vẫn luôn phải tìm cách tốt nhất cho mình. Hiroko tự nhủ với bản thân “Đừng nóng vội”, chỉ vậy thôi. May mắn thay, dạo gần đây cô có dự cảm mọi thứ đang tốt đẹp dần lên.

“Dẫu vậy,” Hiroko nghĩ, “nếu Yasube đã trở lại Edo, không biết từ bấy đến giờ anh ta sống thế nào.” Đó là điều cô bận lòng. Nếu Yasube quay lại nơi anh ta thuộc về thì cô thực lòng muốn chúc phúc cho anh. Nhưng còn niềm vui trong công việc mà Yasube lần đầu biết tới khi đến đây? Không biết anh ấy có thể tìm được niềm hạnh phúc đó ở Edo không nhỉ? Nếu Yasube được Tướng quân để mắt tới và có công việc như ý muốn thì chẳng nói làm gì, nhưng...

Trước mắt ba người lại xuất hiện một ngôi nhà kiểu Nhật. Cứ ngỡ là nhà dân nhưng hóa ra là tiệm bánh ngọt truyền thống, bên trong hình như còn phục vụ cả trà. Đúng lúc muốn nghỉ chân nên ba người gạt tấm rèm, bước vào tiệm. Họ ngồi xuống bàn nhìn ra khung cửa sổ lớn bằng kính, nơi có thể nhìn thấy rõ những nụ hoa chúm chím nở trên một cành anh đào vươn ra từ hàng cây bên đường.

“Tháng sau con thành học sinh tiểu học rồi đấy nhỉ.”

“Bao giờ mẹ mua đồ tập kiếm đạo cho con ạ?” Tomoya hỏi.

“Để xem nào. Lát nữa mình đi nhé. Còn phải nhờ người hỏi trường dạy kiếm đạo nữa.”

Tanaka nãy giờ ngồi đọc menu, bỗng thốt lên “ủa” rồi chìa ra cho Hiroko xem.

“Cái này như thế nào nhỉ? Đây này, ‘Món nổi tiếng: Phụ Lẫm Edo’.”

“Chịu thôi.”

Hiroko nghiêng đầu, chẳng biết từ đó đọc thế nào cho đúng. Cô liền gọi nhân viên tới hỏi.

“Đọc là flan ạ.”

Cô gái có vẻ là nhân viên làm thêm trả lời.

“Flan? Nhưng đây là tiệm bánh ngọt truyền thống cơ mà?”

“Vâng. Hình như từ thời Edo đã có rồi. Thật sự là rất giống bánh flan. Hồi đó không có sữa bò nên được làm bằng sữa đậu nành.”

“Tiệm này có từ thời Edo hả?”

“Vâng. Hình như từ năm Văn Chính Mười một.”

Ba người nhìn nhau.

“Vậy cô có biết nguồn gốc của tiệm này không?”

Cô gái đáp “Các anh chị đợi chút” và mang ra một tờ giới thiệu từ quầy bày bánh. Vừa liếc nhìn, ba người đồng thanh kêu lên “A!”.

“Người sáng lập: Kijima Yasube.”

“Trùng hợp quá phải không ạ? Đến cả mặt nhìn cũng có nét giống nữa, chắc chủ cửa tiệm này là họ hàng xa của anh Yasube, tôi vừa mới khuyên anh ấy viết thư hỏi thử xem thì...”

Lời nói của cô nhân viên không lọt vào tai ba người. Đâu phải chỉ giống thôi đâu. Hiroko và Tomoya đã biết Yasube từ thời anh ta vẫn còn búi tóc, nên nhìn người trong bức chân dung, cả hai mẹ con nhận ra ngay đó đích xác là Yasube. Gương mặt như hòn đá cuội hay là củ khoai tây, tự bao giờ đã trở thành gương mặt một ông lão đáng mến đang nở nụ cười hiền hậu.

“Chú Yasube cũng kinh doanh tiệm bánh ở bên đó nữa mẹ nhỉ.”

Trên tờ giới thiệu có đoạn thế này.

“Xưa kia, có rất nhiều người đi lạc vào vùng đất thánh. Tuy nhiên, hiếm ai mang được phép thuật của vùng đất ấy trở về. Kijima Yasube, nguyên là một hatamoto, sau một năm bặt vô âm tín, bỗng xuất hiện trở lại, từ bỏ tước vị. Ngài tự tay làm và bán loại bánh mang tên ‘Flan’. Bàn dân ai nấy đều ưa chuộng, gọi đây là thứ bánh của thần linh. Bánh có hương vị vô cùng thần bí.” (Trích Gia phả Gia tộc Kijima)

“Bánh flan Edo” có vị ngọt thanh thoát, nhưng cốt bánh đầy đặn. Xúc lên bằng thìa tre sẽ thấy bánh hơi rung rinh rất đáng yêu, mềm mại chạm vào lưỡi, rồi nhẹ nhàng tan chảy trong miệng.

“Con thấy chưa, chú Yasube chẳng giữ lời hứa với con là gì?”

Nghe mẹ nói, Tomoya giơ hai ngón tay lên thành hình chữ V và đáp: “Chú ý đúng là thiên tài mẹ nhỉ.”

Một người đàn ông trung niên hình như là chủ tiệm, chắc nghe thấy tiếng xôn xao nên bước ra, liếc nhìn một cái rồi lại quay vào. Gương mặt anh ta giống Yasube như tạc.

“Mẹ nhìn thấy không mẹ?”

“Chắc phải là cháu của chắt của chú Yasube con ạ.”

“Thật trùng hợp. Dù có trùng hợp thế nào đi nữa, trùng hợp vẫn là trùng hợp thôi.”

Ngồi cạnh, Tanaka lầm bầm như thể độc thoại, Hiroko và Tomoya phá lên cười.

Người dịch: Trần Hà Thương
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.