Phần còn lại của các tu sĩ tự nhiên không thể bước vào Vô Thượng Thành, bởi vì căn bản không thể phá giải và chống lại uy áp Vô Thượng Đạo của Vô Thượng Thành này, thế nhưng Tần Lãng lại có thể, thậm chí còn không cần phải xông vào cứng ngỏi, bởi vì bóng mờ Vô Thượng Thiên Luân Bàn chính là chiếc chìa khóa để bước vào nơi này, khi Tần Lãng bắt đầu lĩnh hội bí mật của Vô Thượng Thành này, hắn đã sớm nhận thức được điểm ấy.
Đã vắt bóng mờ Vô Thượng Thiên Luân Bàn chính là chìa khóa mở ra Vô Thượng Thành, vậy thì việc Tần Lãng muốn bước vào trong đó tự nhiên là chuyện vô cùng nhẹ nhàng thoải mái, thế nhưng ngay lúc Tần Lãng chuẩn bị mở ra Vô Thượng Thành này, lại chợt cảm ứng được một đạo khí tức hư vô mờ ảo lóe lên rồi biến mất, mặc dù hầu như không thể tra ra, nhưng chung quy vẫn bị Tần Lãng cảm ứng được, mà Tần Lãng cũng lập tức từ bỏ ý định bước vào Vô Thượng Thành, bắt đầu thăm dò nguồn gốc của đạo khí tức này, sau đó Tần Lãng cuối cùng cũng khóa chặt một vị trí, đó là một đoàn loạn lưu pháp tắc hỗn loạn, loại loạn lưu pháp tắc này vốn dĩ là nơi chôn thân của vô số tu sĩ, là nơi mà bất kỳ cường giả nào cũng phải cố gắng hết sức né tránh, nhưng không ngờ trong đây lại có sinh linh tồn tại, nếu không phải Tần Lãng thăm dò nhiều lần, thì cũng không dám khẳng định trong đoàn loạn lưu pháp tắc này lại ẩn giấu một vài "thứ" nào đó.
"Đã dám rình mò Vô Thượng Thành, sao không dám hiện thân!" Tần Lãng hướng về đoàn loạn lưu pháp tắc kia mà nói, kỳ thực lúc này Tần Lãng cũng nghĩ đến một khả năng —— mặc dù không có tu sĩ nào bước vào Vô Thượng Thành, nhưng rất có thể vẫn luôn rình mò ở gần đây, ngàn vạn lần không được coi thường giá trị của hai chữ "Vô Thượng", rất nhiều tu sĩ vì hai chữ này, hầu như có thể trả bất cứ cái giá nào, cho nên cho dù là mai phục ở đây một ngàn năm, một vạn năm hay thậm chí là mười triệu năm, thì tổng sẽ có một số kẻ sẵn sàng làm như thế. Huống chi, mai phục ở bên ngoài Vô Thượng Thành, còn có cơ hội đánh lén những cường giả mưu đồ bước vào Vô Thượng Thành, có thể chiếm được không ít hời.
"Hừm... Không ngờ lại bị ngươi phát giác đấy!" Trong đoàn loạn lưu pháp tắc kia truyền ra một tiếng nói, "Thường thì, khi ngươi đã biết ta ẩn thân ở trong đó, lựa chọn khôn ngoan nhất phải là giả câm giả điếc, tuyệt đối không phải là trực tiếp khiêu khích ta, ngươi nghĩ sao?"
Nghe ra thì, tên này vô cùng cuồng ngông nha. Thế nhưng, thứ có thể sinh tồn trong loạn lưu pháp tắc, tuyệt đối không phải là tầm thường. Chỉ có điều, tên này rốt cuộc là tu sĩ Vô Thế Giới, hay là cường giả Khai Thiên Tộc đây?
"Ngươi là người của Vô Thế Giới hay Khai Thiên Tộc?" Tần Lãng cảm thấy hắn lười phải đoán, dứt khoát hỏi thẳng lai lịch của đối phương luôn cho rồi.
"Đã ta không định hiện thân, ngươi thấy lý do gì ta phải nói cho ngươi biết thân phận của mình chứ?" Giọng nói kia mang theo ngữ điệu hơi mỉa mai mà nói, "Tuy nhiên, ngươi ở bên ngoài Vô Thượng Thành lâu như vậy, xem ra dường như đã có cách bước vào Vô Thượng Thành rồi, điều này ngược lại khiến ta có chút tò mò. Cho nên, ta mới để lộ tung tích, nếu không thì sao có thể bị ngươi phát hiện được —— chi bằng thế này, nếu ngươi đem cách mở Vô Thượng Thành nói cho ta biết, có lẽ ta sẽ tha cho ngươi đấy."
"Nói cho ngươi?" Tần Lãng cười ha ha, "Chẳng lẽ ngươi không biết, chỉ có chủ nhân của Vô Thượng Thành, mới có thể mở được thành trì này ư? Huống chi, ngươi cho rằng ta nhất định có thể mở được Vô Thượng Thành sao? Ngay cả bản thân ta cũng không thể khẳng định được cơ mà."
"Hừ! Đừng nói nhảm với ta nữa! Đã ngươi không nói cho ta, thì chỉ có thể dùng cách cướp lấy thần thức của ngươi mà thôi!" Giọng nói kia lạnh lùng nói, sau đó trong đoàn loạn lưu pháp tắc liền nhô ra một bàn tay lớn ngũ sắc rực rỡ, chộp thẳng về phía Tần Lãng, tên này vừa ra tay, lập tức phong tỏa toàn bộ các loại sức mạnh pháp tắc xung quanh cơ thể Tần Lãng, khiến Tần Lãng ngay lập tức có cảm giác như đang ở trong lồng giam.
Tuy nhiên, Tần Lãng dù sao cũng tu hành Vô Thượng Đạo, cho dù sức mạnh pháp tắc xung quanh đều bị phong tỏa, thì điều đó vẫn không hề ảnh hưởng đến việc triển khai Vô Thượng Đạo, chỉ có điều lần này Tần Lãng không hề dùng đến bóng mờ Vô Thượng Thiên Luân Bàn, tránh để tên không rõ lai lịch này nhìn thấu sự huyền diệu trong đó. Tần Lãng tin tưởng dựa vào Vô Thượng Bình Hàng Thuật, Vô Thượng Nhất Đạo, là có thể chặn đứng được sự tấn công của nhân vật bí ẩn này rồi.
Ầm ầm!
Khoảnh khắc song phương giao phong, Tần Lãng cảm nhận được vô số sức mạnh pháp tắc hỗn loạn, sức mạnh hư vô nổ tung ngay trước cơ thể hắn, bàn tay lớn năm màu của nhân vật bí ẩn này, dường như ẩn chứa sức mạnh cực kỳ đáng sợ, hơn nữa lại còn có thể đồng thời thao túng sức mạnh hư vô, thúc đẩy sức mạnh hư vô và sức mạnh pháp tắc để tiến hành giảo sát liên hợp đối với Tần Lãng, khiến cho trong khoảnh khắc giao phong, Tần Lãng ngẩn ngơ bị luồng sức mạnh đáng sợ này đánh bay trực tiếp, tuy nhiên sự phòng thủ của Tần Lãng vẫn chưa hoàn toàn sụp đổ, Vô Thượng Bình Hàng Thuật và Vô Thượng Nhất Đạo đã triệt tiêu phần lớn sức mạnh tấn công của đối phương cho Tần Lãng.
Quả nhiên lợi hại!
Trong lòng Tần Lãng không khỏi cảm thán một tiếng, quả nhiên là những con quái vật ẩn giấu trong vũ trụ tầng thứ mười một, đúng là con này lợi hại hơn con kia, tên này không những có thể sinh tồn trong loạn lưu pháp tắc, mà hơn nữa còn có thể mượn loạn lưu pháp tắc để tiến hành tấn công, nếu không phải Tần Lãng lĩnh ngộ Vô Thượng Đạo, lại thêm cảnh giới tu vi trước đó được nâng cao một lần nữa, thì chỉ sợ chỉ một hiệp là đã bị bàn tay lớn năm màu này trấn áp rồi.
Tuy nhiên, dẫu là vậy, Tần Lãng lúc này dường như cũng đang rơi vào thế hạ phong. Đương nhiên, chỉ là dường như thôi!
Tần Lãng lúc này dựa lưng vào Vô Thượng Thành, tựa như dựa lưng vào "Vạn Lý Trường Thành" vậy, bàn tay lớn năm màu này muốn trấn áp Tần Lãng, thì buộc phải đối mặt với sự phòng thủ mạnh mẽ của Vô Thượng Thành, nếu bàn tay lớn năm màu này có thể đánh tan sự phòng thủ của Vô Thượng Thành, thì nó hoàn toàn không cần phải ẩn mình trong loạn lưu pháp tắc làm gì nữa.
Sau khi bị đối thủ đánh bay, Tần Lãng lập tức triển khai Vô Thượng Đạo, thiết lập sự cảm ứng với Vô Thượng Thành, và đúng như Tần Lãng dự đoán, hắn gần như dễ dàng khơi dậy được sức mạnh phòng thủ của Vô Thượng Thành, nhưng Tần Lãng cố ý không hiển lộ ra ngoài, mà ngưng tụ mà không phát, đợi đến khi bàn tay lớn của đối phương một lần nữa đánh xuống, Tần Lãng lúc này mới kích phát sức mạnh phòng thủ của Vô Thượng Thành, khoảnh khắc bàn tay lớn năm màu chạm vào cấm chế phòng thủ của Vô Thượng Thành, lập tức bùng nổ cuộc va chạm sức mạnh đáng sợ, nhưng ngay chốc lát bàn tay lớn năm màu đó đã kêu lên quái dị, hai ngón tay trong đó đột nhiên rơi rụng xuống, sau đó bàn tay lớn này rụt trở lại vào trong loạn lưu pháp tắc, giống như bị thỏi sắt nung đỏ bỏng rát vậy. Thế nhưng, thứ mà tên này mất đi lại chính là hai ngón tay, điều này cũng coi như là cực kỳ dứt khoát, có thể gọi là tráng sĩ chặt tay vậy.
"Ngươi thấy mùi vị thế nào hả?" Tần Lãng lạnh lùng hừ một tiếng về phía đoàn loạn lưu pháp tắc kia.
"Tại sao ngươi lại có thể khơi dậy và thao túng cấm chế phòng thủ của Vô Thượng Thành!" Giọng nói ở trong đó hỏi, ngữ điệu đối với Tần Lãng đã có chút kiêng kỵ rồi.
"Ngươi cho rằng ta sẽ nói chuyện với một kẻ ngay cả mặt cũng không chịu lộ ra sao?" Tần Lãng lạnh lùng hừ một tiếng, đối với cái tên giấu đầu lòi đuôi này, từ trước đến nay Tần Lãng vốn dĩ chẳng có chút cảm tình nào.
"Ta là Chí Viêm Diễm! Một trong những Vô Thượng Chí Thánh trong Vô Thế Giới!" Giọng nói kia nói, sau đó liền nhìn thấy một "người" ngũ sắc rực rỡ, không mặc bất kỳ quần áo nào, không có giới tính xuất hiện ở bên ngoài đoàn loạn lưu pháp tắc đó, "Thế nhưng, ta không chiến đấu vì Vô Thế Giới, ta chỉ chiến đấu vì chính bản thân ta mà thôi!"