Tiêu Quân Diễm co rút con ngươi, nhìn ông đầy khó tin.
"Con vẫn chưa tiếp quản sự vụ của Tiêu gia, nên không biết Tiêu gia hiện tại đang ngày một sa sút. Đặc biệt là sau khi con cháu của mấy vị Đại Đế khác liên hôn với nhau, đả kích đối với chúng ta lại càng lớn hơn. Mà điều chí mạng nhất chính là khoảng thời gian này, không biết từ đâu xuất hiện một thế lực đang chèn ép sản nghiệp bên ngoài của Tiêu gia chúng ta. Nếu cứ tiếp tục phát triển như thế này, con hẳn có thể tưởng tượng ra tương lai của Tiêu gia sẽ là một cục diện như thế nào."
Tiếu Thiên Đại Đế trầm giọng nói, nhìn hắn: "Con không phải là một cá nhân đơn lẻ, trên vai con còn có trách nhiệm mà con với tư cách là Thiếu chủ Tiêu gia phải gánh vác. Những thứ này, là thứ con không thể chối bỏ."
Ngày hôm đó, tại đại điện của Tiêu gia, Tiêu Quân Diễm quỳ ở đó bị dạy bảo hồi lâu. Ngoài Tiêu gia chủ và Tiếu Thiên Đại Đế ra, không ai biết ba người đã nói những gì bên trong. Chỉ biết rằng, khi Tiêu Quân Diễm bước ra, cả người trông có vẻ thất thần mất hồn...
Về chuyện này, Nguyệt Nhi đang ở trong Vân Tiêu Sơn hoàn toàn không hay biết.
Lúc này, nàng đang chống cằm bên bàn, nhìn Thanh Đế đang ăn đồ một cách vô cảm, cười híp mắt hỏi: "Sư phụ, thế nào? Có ngon không?"
Thanh Đế đặt thìa trong tay xuống, liếc nàng một cái, nói: "Con không nếm thử sao?"
"Chưa ạ, con làm xong là bưng tới đây ngay. Nhưng con nghĩ, mùi vị chắc sẽ không tệ quá đâu nhỉ?" Nàng nhìn chằm chằm vào bát trước mặt sư phụ mình, hơn nửa bát đã bị ông ăn sạch, chẳng lẽ lại không ngon sao? Không thể nào.
Thanh Đế lau khóe miệng, nói: "Lần sau con nếm thử, thấy mùi vị ổn rồi hãy bưng tới cho vi sư."
Nghe vậy, Nguyệt Nhi cười híp mắt nói: "Sư phụ, chúng ta ở đây cũng nhàn rỗi buồn chán, chi bằng chúng ta đi chỗ cha mẹ con đi! Ít nhất ở đó còn có Mễ Nhi tỷ tỷ, đồ ăn tỷ ấy làm ngon lắm, con đã mấy năm rồi chưa được ăn."
"Con muốn đi thì bảo họ tới đón con." Thanh Đế nhàn nhạt nói, lấy sách ra xem.
"Nếu con đi rồi, chỉ còn lại mình sư phụ ở đây thôi." Nguyệt Nhi khẽ thở dài, một tay chống má nhìn ông.
Thanh Đế nghe vậy, ngước mắt nhìn nàng, ánh mắt dừng lại ở đôi mắt nàng, như thể muốn nhìn thấu qua đôi mắt để thấu tận sâu trong linh hồn nàng vậy. Cũng không biết đang nghĩ gì, hồi lâu không hề mở miệng.
"Sư phụ?"
"Vi sư đã quen với việc ở một mình rồi." Ông thu hồi ánh mắt, nhàn nhạt nói, tùy tay lật trang sách ra xem.
Nguyệt Nhi có chút nhàm chán nghịch những sợi tóc, lúc thì quấn quanh đầu ngón tay, lúc thì dùng ngọn tóc khẽ quét lên mũi mình, lúc thì cầm ngọn tóc khẽ cắn. Đột nhiên, như thể nghĩ tới điều gì đó, nàng lấy ra hai viên ngọc màu xanh biếc.
"Sư phụ, cái này có phải là người cho con không?" Nàng nhìn ông hỏi.
Thanh Đế liếc nhìn một cái, nhàn nhạt ừ một tiếng: "Ừm."
Đôi mắt Nguyệt Nhi sáng lên: "Vậy lúc đó cứu con thực sự là sư phụ sao? Con còn tưởng là con nằm mơ, mơ thấy sư phụ chứ!" Nàng cười rộ lên, trên mặt tràn đầy vui vẻ, lại mang theo sự tò mò: "Nhưng sư phụ, lúc đó chẳng phải người đang ở trên núi sao? Sao lại xuất hiện ở nơi bí cảnh đó? Còn biết con gặp nguy hiểm nữa?"
Có lẽ là thấy nàng hỏi quá nhiều, Thanh Đế nhìn nàng, hỏi: "Chữ hôm nay con luyện xong chưa?"
"Hả?" Nguyệt Nhi ngẩn người, nghĩ thầm sao tự dưng lại nhảy sang chuyện này? Nhưng vẫn thành thật lắc đầu: "Chưa ạ, con còn chưa viết!"
"Vậy thì đi viết đi, đừng quấy rầy vi sư đọc sách." Thanh Đế nhàn nhạt nói, giọng không nhẹ không nặng.