Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 54503 | 4 Đánh giá: 5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4022
Hỏa Phượng đến

❊ ❊ ❊

Những kẻ vẫn luôn quan chiến khi nhìn thấy tông môn bị ngọn lửa bùng lên thiêu đốt, từng người một sực tỉnh, vội vàng hô lớn: "Mau dập lửa! Mau dập lửa!"

Nhất thời, người trong tông môn loạn thành một đoàn. Còn lão già kia căn bản không thèm để ý đến những kẻ bên dưới, chỉ chằm chằm nhìn Phượng Cửu, lặp đi lặp lại: "Trả đồ cho ta! Trả lại cho ta!"

Phượng Cửu lách mình lui lại, cười lạnh một tiếng: "Ngươi là muốn cái quải trượng kia của ngươi? Hay là muốn xá lợi giấu bên trong quải trượng? Nhưng mà, xá lợi này dường như cũng đâu phải của ngươi nhỉ?"

Lời nàng vừa dứt, ánh mắt lão già càng lúc càng đỏ ngầu, giống như vấy máu, như đang lâm vào trạng thái nửa ma.

"Ta giết ngươi!" Thân hình lão chợt lóe lên như tia chớp, khí tức chết chóc ngợp trời tựa như một ngọn núi lớn ập thẳng xuống đầu Phượng Cửu.

"Ngươi giết không được ta." Phượng Cửu nói, khóe môi khẽ nhếch, trong lúc né tránh đòn tấn công của lão và đang định rút lui, nàng chợt nghe thấy một giọng nói chứa đựng linh lực xuyên qua sự hỗn loạn trong tông môn truyền vào tai.

"Phượng Cửu, ngươi muốn con mình chết sao?"

Giọng nữ lộ vẻ tàn độc và âm hàn, ngay khi giọng nói vừa dứt, tiếng khóc của trẻ sơ sinh cũng theo đó truyền vào tai nàng, khiến tim nàng chấn động mạnh. Nhất thời, tâm thần không vững, tạo cơ hội cho lão già đang phát điên kia.

"Bành!"

Chỉ trong khoảnh khắc thất thần đó, toàn thân nàng bị đánh bay từ trên không trung, lao mạnh xuống mặt đất. Huyết khí trong cơ thể cuộn trào, một ngụm máu tươi cũng theo đó phun ra.

"Phụt!"

Trong khi máu tươi phun ra, thân thể nàng cũng rơi mạnh xuống một tòa viện trong tông môn, lực đạo mạnh đến mức suýt chút nữa san bằng cả tòa viện ấy!

"Ầm ầm!"

Một tiếng nổ vang dội, khói bụi mịt mù, viện tử sụp đổ, đá vụn lăn xuống đè lên người nàng, khiến nàng mình đầy thương tích.

Nàng nằm trong đống đổ nát, hít một hơi lạnh, chỉ cảm thấy toàn bộ xương cốt như sắp vỡ vụn, hơi cử động một chút là toàn thân đau nhức. Nghiêm trọng nhất là vết thương bên trong cơ thể, khiến nàng biết rõ lần này thương tổn đã đả động đến ngũ tạng lục phủ, không thể động đậy!

"Nạp mạng đi!"

Lão già trên không trung tụ một luồng khí lưu mạnh mẽ trong lòng bàn tay, hung hãn đánh xuống đống đổ nát bên dưới, quyết tâm muốn dứt điểm Phượng Cửu!

Thế nhưng, đúng lúc này, trên bầu trời vang lên một tiếng phượng hót!

Tiếng phượng hót sắc nhọn, thê lương chứa đựng uy áp thượng cổ mạnh mẽ đâm vào tai mọi người, khiến những kẻ trong tông môn lần lượt ôm tai gào thét.

"Á..."

Họ nhìn lên bầu trời, chỉ thấy một con phượng hoàng lửa khổng lồ toàn thân rực cháy từ không trung lao đến. Nó vỗ cánh, ngửa cổ kêu vang, tốc độ cực nhanh lao xuống từ không trung, dùng cánh chắn ngang đòn tấn công mà tông chủ của họ tung về phía đống đổ nát.

"Bành!"

"Chủ nhân, đi mau!"

Hỏa Phượng lo lắng hét lớn. Vì đòn tấn công của lão già quá hung mãnh và ở cự ly gần, nó căn bản không kịp cứu chủ nhân trước khi đòn đánh ập đến, chỉ có thể dùng cánh chống đỡ. Đồng thời, móng phượng cào vào đống đổ nát, chộp lấy Phượng Cửu đang nằm dưới đó rồi cứu nàng ra.

"Hỏa Phượng, con thế nào rồi?"

Phượng Cửu, người đang bị thương tổn đến ngũ tạng lục phủ bởi đòn đánh kia, lúc nhìn thấy Hỏa Phượng, câu đầu tiên vẫn là hỏi về sự an nguy của con mình.

"Chủ nhân yên tâm, hai đứa trẻ đều đang ở nhà rất an toàn, có Diêm Chủ bảo vệ, sẽ không sao đâu." Hỏa Phượng nói, cố nén cơn đau trên cánh, mang theo Phượng Cửu nhanh chóng bay đi.

"Định trốn đâu!"

[Dịch từ bản vi] ChuongId:4002
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.