Sau một ngày bận rộn, lúc này, Phượng Cửu đang ngồi bên mép giường trong tân phòng. Qua tấm rèm châu rủ xuống che khuất tầm nhìn, nàng nhìn tân phòng tràn ngập không khí vui mừng, khóe môi không tự chủ mà nở nụ cười.
Bầu trời bên ngoài đã dần tối, Hiên Viên Mặc Trạch vẫn còn đang tiếp khách uống rượu chưa quay lại, trong tân phòng yên tĩnh không một bóng người, chẳng có ai đến quấy rầy.
Cho đến khi cửa phòng khẽ vang lên tiếng gõ, giọng của Lãnh Sương truyền đến.
“Chủ tử, người có đói không? Có muốn ăn chút gì trước không?” Lãnh Sương đẩy cửa bước vào hỏi, nào ngờ Lãnh Dạ và Hạo Nhi cùng những người khác ở phía sau cũng theo chân ùa vào.
“Tiểu Phượng Phượng!”
“Nương thân!”
“Các người đừng đẩy, chạy chậm thôi.” Cầm Tâm cất tiếng gọi, cũng theo đó mà bước vào.
“Nương thân, nương thân!” Hạo Nhi đi tới bên giường, chớp chớp đôi mắt nhìn chiếc giường mới, tò mò hỏi: “Tổ mẫu bảo, muốn Hạo Nhi giúp nương thân áp giường, sang năm sinh một tiểu đệ đệ. Nương thân, áp giường là gì ạ?”
Phượng Cửu nghe vậy thì hơi sững người một chút, sau đó khẽ bật cười, đưa tay bế thằng bé lên, nói: “Chính là lên giường mới chơi đùa thôi.”
“Chơi đùa ạ! Nhưng mà, Hạo Nhi chỉ có một mình, một mình thì chơi với ai được?” Thằng bé có chút bối rối, dù sao bình thường cũng không phải là đứa trẻ nghịch ngợm.
“Thì cứ lên đó lăn vài vòng là được.” Phượng Dạ nói, giúp thằng bé cởi giày ra rồi bảo: “Mau đi đi, mau đi đi.”
Thế là, Hạo Nhi với vẻ mặt ngơ ngác bị đẩy lên giường, trong lúc bối rối, thằng bé thật sự lăn vài vòng trên đó, khiến mọi người trong phòng cười ha hả.
“Diêm Chủ đến rồi!”
Bên ngoài không biết ai hô lên một tiếng, Hạo Nhi trên giường vội vàng xuống giường mang giày vào, đứng nghiêm chỉnh bên cạnh Phượng Dạ. Dáng vẻ nhỏ bé nghiêm túc ấy khiến Phượng Cửu lại mỉm cười.
“Được rồi được rồi, đều ra ngoài đi!” Cầm Tâm cười nói, để mọi người trong phòng lui ra ngoài. Đối với hôn lễ của chủ tử và Diêm Chủ, chắc chẳng ai gan dạ đến mức dám náo tân phòng.
“Chủ tử, thuộc hạ đi nhà bếp bưng chút đồ ăn qua.” Lãnh Sương nói xong cũng lui xuống.
Lúc này, Hiên Viên Mặc Trạch trong y phục hắc bào hoa quý từ bên ngoài bước vào, cất bước đi tới chỗ Phượng Cửu ở gian trong. Nhìn thấy nàng đang yên tĩnh ngồi bên mép tân giường chờ mình, gương mặt tuyệt mỹ tràn đầy ý cười, chàng không khỏi dịu dàng hỏi: “Nàng mệt không?”
Chàng bước lên trước, đưa tay giúp nàng tháo phượng quan trên đầu xuống: “Sao không tháo phượng quan này ra? Nặng thế này, cứ đội mãi thì mệt lắm.”
“Chưa phủ khăn hỉ, phượng quan này chỉ có thể đợi chàng đến tháo thôi.” Phượng Cửu khẽ cười, chỉ cảm thấy sau khi tháo phượng quan ra, cả người nhẹ nhõm hơn nhiều: “Khách khứa tiếp đãi xong rồi sao?”
“Có Lãnh Hoa và Đỗ Phàm bọn họ tiếp đón, hơn nữa phụ vương cũng ở đó, còn có Tống Minh, Lạc Phi và những người khác nữa, nên ta chỉ kính một chén rượu rồi về trước.” Hiên Viên Mặc Trạch nói xong, ngồi xuống bên mép giường, nhìn người bên cạnh mình, hỏi: “Có cần thay y phục trước không?”
“Không sao, lát nữa tắm rửa xong rồi thay.” Nàng nói.
“Chủ tử, Diêm Chủ, xin mời uống rượu giao bôi.” Bạch Khuynh Thành bưng khay tiến lên, trên khay đặt hai chén rượu.
Hiên Viên Mặc Trạch và Phượng Cửu nhìn nhau, sau đó cầm chén rượu lên, nghiêng người vắt chéo tay uống rượu giao bôi. Cũng ngay lúc ấy, Bạch Khuynh Thành nhìn hai người giao bôi uống rượu, khẽ ngâm nga: “Uyên ương giao cổ nhất thế tình, phu thê tương bạn đáo bạch đầu.”
Nói đoạn, ngay khoảnh khắc họ đặt chén rượu trở lại khay, nàng khẽ khuỵu gối, nét mặt rạng rỡ nói: “Chúc chủ tử, Diêm Chủ tân hôn đại hỉ, sớm sinh quý tử.”
Bạch Khuynh Thành nói xong, lúc này mới mím môi cười, hành lễ rồi lui xuống.