Một đôi nam nữ với dung mạo xuất sắc và khí độ bất phàm đang từ bên ngoài bước vào. Nam tử vận hắc bào, trầm ổn mà hoa quý; nữ tử vận hồng y, tùy ý mà trương dương. Ở giữa hai người bọn họ, tiểu nhân nhi kia khoác trên người một bộ tiểu y bào màu trăng non, bộ y phục vừa vặn làm tôn lên vẻ tinh xảo vô song của đứa trẻ.
Dung mạo tinh xảo cùng đôi mày ánh mắt thân quen kia, khiến hốc mắt nàng không khỏi ửng đỏ, nước mắt dâng lên làm mờ đi tầm nhìn.
Đây là con trai của nàng, đây chính là con trai của nàng...
Vì quá kích động, thân thể nàng nhẹ nhàng run rẩy. Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt lạnh nhạt xa cách của con trai lúc nhìn mình, lòng nàng chợt thắt lại vì đau đớn.
“Nương tử.” Huyền Vũ Quân Chủ đứng dậy, đi đến bên cạnh nàng, nắm lấy tay nàng nhẹ nhàng vỗ về an ủi. Ánh mắt ông cũng nhìn về phía trước, âm thầm đánh giá Hiên Viên Mặc Trạch đang vận hắc bào cùng Phượng Cửu trong bộ hồng y.
Hai người này quả thực là long chương phượng tư, khí độ cùng dung mạo kia quả xứng là tuyệt thế. Cho dù là ông đứng trước mặt họ, phong thái cũng chẳng sánh bằng sự chói mắt của hai người trước mắt.
Khí thế vương giả bẩm sinh này, tôn quý bất phàm, chẳng trách hai người bọn họ lại được công nhận là Đế Tinh và Phượng Tinh.
“Cửu ngưỡng đại danh hai vị, hôm nay cuối cùng cũng được diện kiến, hạnh ngộ, hạnh ngộ.” Huyền Vũ Quân Chủ dẫn theo nương tử tiến lên, chắp tay hành lễ với hai người.
Với cương vị Quân Chủ của ông, mà phải hành lễ với hai người bọn họ, có thể nói là vô cùng coi trọng và kính nể. Mà điều này không chỉ vì thực lực của họ, mà còn vì họ đã cứu con trai ông, nuôi nấng thằng bé khôn lớn, cho nên sự kính trọng này là chân thành mười phần.
“Diêm Chủ, Quỷ Y.” Phu nhân của Huyền Vũ Quân Chủ lên tiếng, khẽ cúi người hành lễ.
Thấy vậy, Hiên Viên Mặc Trạch và Phượng Cửu nhìn nhau, nói: “Hai vị mời ngồi.” Phượng Cửu làm động tác mời, chờ hai người ngồi xuống, lúc này mới cùng Hiên Viên Mặc Trạch đến chủ vị ngồi xuống.
Hạo Nhi đứng bên cạnh Phượng Cửu, đôi tay nhỏ bé nắm chặt lấy tay Phượng Cửu. Thằng bé chỉ liếc nhìn hai người kia khi mới bước vào, rồi cúi thấp đầu, không hề nhìn họ thêm lần nào nữa.
Trong mắt thằng bé, họ đến để đưa mình đi, thằng bé không thích họ. Dù cho, nương thân nói họ là cha mẹ ruột của mình, nhưng trong lòng thằng bé, họ cũng chẳng khác nào người lạ.
“Diêm Chủ, Quỷ Y, ta xin tự giới thiệu một chút. Tôn hiệu của ta là Huyền Vũ Quân Chủ, họ kép Đông Phương, tên là Triệt. Đây là nương tử của ta, Tư Mã Lan Tâm. Lần này chúng ta tới ngoài việc vì con trai, còn là nghe tin hai vị hẹn chiến với Thông Thiên Quân Chủ ở đỉnh Điên Sơn, nên muốn tới giúp một tay.”
Huyền Vũ Quân Chủ nhìn bọn họ, giọng nói khựng lại một chút, nói: “Ta và Thông Thiên Quân Chủ kia đã đấu với nhau nhiều năm rồi. Với sự hiểu biết của ta về hắn, nếu là một chọi một, hắn nhất định sẽ dùng thủ đoạn ám muội.”
Hiên Viên Mặc Trạch và Phượng Cửu nhìn nhau, không nói gì. Khi họ thấy ánh mắt Tư Mã Lan Tâm cứ dán chặt lên người Hạo Nhi, Phượng Cửu liền lên tiếng: “Chuyện này không vội, lát nữa hãy nói cũng được.”
Nàng nhìn về phía Hạo Nhi bên cạnh, đưa thằng bé ra phía trước, dịu dàng nói: “Hạo Nhi, qua chào người ta đi.”
Hạo Nhi ngẩng đầu lên, nhìn hai người đang đầy vẻ hy vọng nhìn mình, nhưng thằng bé lại mím môi cúi đầu, không chịu lên tiếng.
Thấy vậy, Tư Mã Lan Tâm nước mắt tuôn rơi, nàng vừa khóc vừa nghẹn ngào nói: “Con à, ta… ta là nương thân của con.”
“Ngươi không phải nương thân của ta! Nương thân của ta ở đây!” Hạo Nhi đột nhiên ngẩng đầu lên nói, hai tay ôm chặt lấy Phượng Cửu.