Lục Mao thấy nàng xoay người rời đi, vừa thở phào nhẹ nhõm, ai ngờ khoảnh khắc tiếp theo, một cái móng vuốt liền từ bên ngoài thò vào, trực tiếp túm lấy nó ra ngoài.
"Cục cục cục! Ngươi chơi xấu!" Nó tức tối gào lên, nhưng Phượng Cửu đã thò tay vào trong, lôi ra thứ kia từ trong ổ của nó.
"Đây là cái gì?"
Phượng Cửu kinh ngạc nhìn viên tròn trong tay, to chừng quả trứng gà, trông không giống trứng, chắc là loại trân châu gì đó, chỉ là, lại không nhìn ra là loại trân châu gì, chỉ biết viên châu này tỏa ra một luồng khí tức linh lực nồng đậm.
"Đó là ta sinh ra, ta sinh ra đó! Đó là của ta! Cục cục cục!" Lục Mao dựng hết cả lông lên, căng thẳng mà kích động nhìn Phượng Cửu, đôi mắt nhỏ dán chặt vào viên châu nàng cầm trên tay.
Phượng Cửu liếc nó một cái, cười như không cười: "Ngay cả ngươi còn là của ta, trứng ngươi sinh ra, đương nhiên cũng thuộc về ta, có điều, thứ này dường như không phải là trứng thì phải?"
Nàng vươn tay, sờ vào chỗ đó dưới bụng Lục Mao, quả nhiên đã không còn nữa. Xem ra, khoảng thời gian này nó trốn ở đây là vì sinh ra viên châu này sao?
Nhưng, đây rốt cuộc là viên châu gì? Xám xịt, chỉ biết linh lực rất nồng đậm, lại không nhìn ra điều gì khác.
Lục Mao thấy vậy, không khỏi ủ rũ: "Ta đã biết nếu bị ngươi phát hiện thì chắc chắn không giữ được, thôi bỏ đi, cho ngươi đó!" Nghĩ lại nó cũng là ăn của nàng ở của nàng, đưa viên châu này cho nàng cũng không phải chuyện không thể, dù sao, tuy không có khế ước, nhưng nàng cũng tính là nửa chủ nhân của nó, hơn nữa, viên châu này nó canh giữ hơn nửa năm trời cũng không thấy có tác dụng gì khác.
"Được rồi, đều ra ngoài đi!" Nàng cất viên châu đi, phất tay áo một cái, mang tất cả chúng ra ngoài.
Chỉ trong nháy mắt, liền xuất hiện trong phòng, Lão Bạch nhanh chân vọt ra ngoài trước, phấn khích kêu lên: "Lãnh Sương mỹ nhân! Mau lại xem, ta thăng cấp rồi! Ta biến thành rồng rồi!"
Thế nhưng, nó bay ra ngoài lại bị kết giới bắn ngược trở lại, ngã nhào trong sân. Phía sau Thôn Vân chậm rãi đi ra, liếc nó một cái: "Dù thành hình rồng cũng không sửa được cái tật xấu này của ngươi, không thấy chủ tử thiết lập trận pháp và kết giới trong viện này sao? Đâm sầm vào nhau, thật là không có não."
Lão Bạch há miệng, trừng mắt, cuối cùng lại chẳng nói gì. Chỉ đành sang một bên, chờ chủ tử đi ra.
Không lâu sau, Phượng Cửu từ bên trong đi ra, phất tay gỡ bỏ kết giới và trận pháp, đồng thời phân phó, bảo chúng gọi Lãnh Sương tới cho nàng.
Thế là, vài con tiểu thú chạy ra ngoài, Lão Bạch phấn khích đi khắp nơi kể với Phượng Vệ về chuyện nó thăng cấp, còn Hỏa Phượng thì bay lượn bốn phía, tuần tra một vòng, Thôn Vân thì chầm chậm đi vào trong rừng, ngay cả Lục Mao cũng cục cục kêu, đập cánh bay đi, chỉ có Tiểu Hắc ngơ ngác ngồi canh trong sân.
Chỉ một lát sau, mọi người đều biết Phượng Cửu đã xuất quan, nghe tin này, ai nấy đều mỉm cười hiểu ý.
Xuất quan là tốt rồi, hơn nửa năm nay, họ vẫn luôn lo lắng.
"Chủ tử." Lãnh Sương và Lãnh Hoa, hai chị em đều tới, nhìn thấy chủ tử y phục đỏ rực đang đứng trong sân, mắt hai người sáng lên, trong mắt hiện lên vẻ kinh hỉ.
Nửa năm không gặp chủ tử, khí độ trên người nàng dường như đã xảy ra thay đổi cực lớn, khí tức toàn thân như dung nhập vào giữa đất trời, nếu không cẩn thận dò xét, căn bản không thể cảm nhận được sự tồn tại của khí tức nàng.
Tuy nhiên, lại rất kỳ lạ là, khí tức trên người nàng lại vô cùng mạnh mẽ hùng hậu, hơn nữa khí thế toàn thân dường như cũng có sự thay đổi long trời lở đất.