“Được rồi! Cảm ơn.”
Nàng cất đồ đạc đi, tìm một chỗ ngồi xuống rồi nói: “Để ta ở đây trông chừng, các ngươi lui ra đi! Còn nữa, thức đêm rất hao tổn tinh thần, bảo người hầm cho ta chút gì đó tẩm bổ thanh mát mà ăn.”
Nghe vậy, hai người nhìn nhau một cái, gật đầu: “Được rồi! Nơi này giao cho ngươi, chúng ta ra ngoài canh giữ.” Trong bóng tối vẫn còn người dõi theo, bọn họ không sợ y giở trò, hơn nữa, nếu giở trò với Thiếu chủ của bọn họ thì y cũng chẳng được lợi lộc gì, chắc hẳn y không ngu ngốc đến mức đó.
Thấy bọn họ đã ra ngoài, mà người trong bóng tối vẫn dõi theo, Phượng Cửu cũng không buồn để ý. Người nằm ở đây là Thiếu chủ của bọn họ, bọn họ tự nhiên không thể nào rút hết người canh giữ cả công khai lẫn bí mật.
Tuy nhiên, nếu nàng muốn đi thì cũng không vội nhất thời, đêm nay vẫn chưa phải là thời cơ tốt nhất để rời đi.
Thế là, nàng đi dạo quanh trong phòng, thấy không có giường nằm, liền sai người mang một chiếc giường nằm đến, sau đó ngồi trên đó lật xem sách vở. Mãi đến khi thức đêm được mang đến, nàng mới lại kiểm tra người đang nằm trên giường một lần nữa, thấy mặt nạ vẫn luôn đeo, nàng cũng không định tháo ra để xem xét cho rõ, dù sao thì biết quá nhiều cũng chẳng có lợi ích gì.
Đêm đó, đúng như dự liệu của nàng, sau khi uống thuốc của nàng, người trên giường không hề bị sốt, một đêm trôi qua bình yên. Mãi đến khi trời sáng nàng mới trở về phòng nghỉ ngơi, mà một khi đã vào phòng thì cả ngày hôm đó không hề bước chân ra ngoài.
Trong căn phòng ở sân bên cạnh, đến tận chập tối, sau khi vị lão y giả kiểm tra vết thương xong mới gật đầu, lộ vẻ tươi cười nói với lão già mặc áo xám: “Vết thương của Thiếu chủ hồi phục không tệ, thời kỳ nguy hiểm đã qua, chỉ chờ người tỉnh lại là được.”
“Vậy thì tốt.” Lão già mặc áo xám lúc này mới yên tâm, nói: “Thằng nhóc đó quả là có chút bản lĩnh, người như vậy, nếu có thể chiêu mộ trở thành người của chúng ta...”
Lão y giả cắt ngang lời ông ta: “Chuyện này ngươi tốt nhất đừng nghĩ tới nữa, vị tiểu huynh đệ kia vừa nhìn đã biết không phải kẻ chịu sự trói buộc, hơn nữa, thủ đoạn này của cậu ta đủ cho thấy sự phi phàm, tuyệt đối không phải kẻ vô danh tiểu tốt.”
Thấy vậy, lão già mặc áo xám cũng không nói gì thêm, chỉ vuốt râu nói: “Cậu ta từ sáng sớm về phòng nghỉ ngơi đến giờ vẫn chưa ra, tuy nói vết thương của Thiếu chủ đã dần tốt lên nhưng cũng không thể chủ quan, đề phòng vết thương nhiễm trùng viêm trở lại. Giờ trời cũng không còn sớm nữa, bảo người đi gọi cậu ta đến trông chừng đi!”
“Cũng được.” Lão y giả nói, định đích thân đi gọi, ai ngờ vừa quay người lại đã thấy thiếu niên đang ngáp dài, vẻ mặt buồn ngủ bước vào.
“Ha ha, tiểu huynh đệ, cậu đến rồi?”
“Tiền bối, hôm nay người chuẩn bị món dược thiện gì cho con?” Phượng Cửu vỗ nhẹ lên má, sau khi tỉnh táo lại một chút liền đầy mong đợi hỏi.
Nghe vậy, lão y giả lắc đầu mỉm cười: “Chờ chút, ta sai người mang tới.” Tiếp xúc chưa đầy hai ngày, nhưng đã biết thiếu niên này cực kỳ thích ăn, nhất là mỹ thực.
“Phải rồi, cuốn sách dược thiện này trả lại cho người, con xem xong rồi.” Phượng Cửu đưa sách lại cho lão.
Thấy vậy, lão giả nhận lấy, ngồi cùng với y, còn một người khác thì vào phòng. Chẳng bao lâu sau, hai người ăn xong bữa tối, Phượng Cửu lại vào trong phòng, những người khác lại lần nữa lui ra.
Chẳng ai chú ý thêm, cho đến tận sáng ngày hôm sau, khi bọn họ gõ cửa rồi bước vào thì lại phát hiện thiếu niên kia không có trong phòng.
Hai vị lão giả sững sờ, nhìn nhau một cái, sau đó, lão già mặc áo xám hỏi: “Thiếu niên kia đâu?”
Trong bóng tối im lặng một lát, dường như lúc này mới bừng tỉnh lại, từng người nhìn nhau, có chút ngơ ngác...