Một vóc dáng đỏ rực bước ra, khiến đám đông vốn dĩ đang đứng nhìn với vẻ lạnh nhạt phía dưới cũng không kìm được mà chạy ùa lên.
"Quỷ Y! Là Quỷ Y! Quỷ Y ra rồi!"
Tiếng reo hò kinh ngạc vang lên, những tu sĩ đang muốn đến cầu thuốc bên dưới lầu lũ lượt ùa tới. Thế nhưng, còn chưa kịp đến gần, đã bị Tiết Sơn chặn lại.
"Quỷ Y, cầu xin người cứu cháu trai ta! Cầu xin người cứu cháu trai ta với!"
Lão phụ nữ một tay ôm đứa trẻ, tay kia vươn ra định kéo Phượng Cửu. Thế nhưng ngay trong khoảnh khắc đó, không biết từ đâu trong tay bà ta xuất hiện một thanh đoản đao tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo, hung hăng đâm về phía Phượng Cửu. Cùng lúc đó, đứa trẻ bảy tám tuổi đang được lão phụ ôm trong lòng cũng nhảy vọt lên, từ trong tay nó, một chiếc bình được vặn mở nắp rồi hất thẳng về phía Phượng Cửu ở đằng trước.
Tiết Sơn kinh hãi, thất thanh hét lớn: "Chủ tử cẩn thận!" Hắn muốn xông lên phía trước nhưng bị một luồng lực đạo phất ra, khiến cả người bay lui ra ngoài vài mét.
Ngay lúc lão phụ nhào tới, Phượng Cửu tung một cước, đồng thời ống tay áo phất lên đẩy Tiết Sơn ra xa, còn bản thân cô thì nhanh chóng lùi lại để tránh thứ mà đứa trẻ kia hất tới.
Thứ đó bốc khói trắng, rơi xuống đất phát ra tiếng "xèo xèo", thậm chí mặt đất cũng bị ăn mòn thành từng lỗ. Nhìn cảnh tượng đó, ánh mắt Phượng Cửu lạnh đi. Cô nhìn chằm chằm vào đứa trẻ vẫn còn đang muốn nhào tới kia, ngay khoảnh khắc tiếp theo, một cây ngân châm trong tay vút đi.
"Vút! Vút!"
"Ưm!"
Ngân châm cắm phập vào giữa chân mày nó, chỉ để lại một điểm máu đỏ tươi. Đứa trẻ trợn trừng hai mắt, thân thể cứng đờ rồi ngã xuống. Từ lúc còn sống đến khi chết, chỉ trong một khoảnh khắc.
"Á!"
Lão phụ rít lên một tiếng rồi lại lần nữa lao lên. Nhìn ánh mắt hung ác và sát ý ngập tràn trên khắp người bà ta, người ngoài nhìn vào cứ ngỡ giữa bà ta và Phượng Cửu có mối thù sâu đậm lắm vậy.
Phượng Cửu đứng yên không động đậy. Cô nhìn lão phụ lao tới, cho đến khi chỉ còn cách tầm mắt trong gang tấc mới bất ngờ ra tay. Một thanh đoản đao với tốc độ nhanh đến mức không kịp che tai dường như từ hư không xuất hiện. Khí tức linh lực mạnh mẽ ẩn chứa trên thanh đao khiến lão phụ dù có muốn tránh cũng không thể nào tránh được.
"Vút!"
"Ưm!"
Thanh đoản đao mang theo khí thế sắc bén vút đi, xuyên thủng tim lão phụ rồi cắm phập vào cây cột phía sau với lực đạo xuyên sâu vào gỗ.
Thân thể đang lao lên của lão phụ vì thế mà cứng đờ lại. Bà ta há miệng, dường như không thể tin nổi mình lại bị giết dễ dàng như vậy.
"Chủ tử, thuộc hạ thất trách, xin chủ tử trách phạt!"
Cuối cùng Tiết Sơn cũng phản ứng lại, nhanh chóng tiến lên quỳ một chân xuống. Là do hắn bảo vệ không chu đáo, khiến chủ tử suýt chút nữa gặp phải ám sát, đều tại hắn.
Đám tu sĩ ùa lên lúc nãy đều sững sờ trước sự thay đổi đột ngột này. Giữa ban ngày ban mặt, vậy mà có người dám ám sát Quỷ Y ngay tại hoàng thành này sao? Đúng là chán sống rồi!
Phượng Cửu sắc mặt lạnh như băng, chậm rãi tiến lên rút thanh đoản đao đang cắm trên cột ra, lạnh lùng nói: "Kiểm tra xem trên người bọn chúng có manh mối gì không."
"Tuân lệnh."
Tiết Sơn vội vàng đáp lời, tiến lên lục soát. Tuy nhiên, chẳng phát hiện ra bất kỳ manh mối nào, chỉ tìm thấy độc dược trong răng bọn chúng. Thấy vậy, hắn bẩm báo: "Chủ tử, hai kẻ này chắc là tử sĩ, trong kẽ răng giấu độc dược, còn trên người không có bất kỳ manh mối nào cả."
"Lôi xuống xử lý đi." Phượng Cửu xoay người đi vào trong, trong lòng suy nghĩ, rốt cuộc là kẻ nào muốn lấy mạng cô? Thậm chí còn dùng tới Hủy Thi Thủy.
Hủy Thi Thủy, một loại độc thủy có thể khiến thi thể tan chảy thành một vũng nước, cũng có thể khiến người sống bị hủy dung và mù mắt. Rốt cuộc, là kẻ nào muốn đối phó với cô?