Ngay sau đó, Đạo Nhất đứng dậy, bay về phía Hoàng Đạo vũ trụ, tới tổng bộ đại bản doanh của người thủ hộ quy tắc. Hiện nay, nhất mạch người thủ hộ quy tắc đã có tới mấy vị Cửu Giai Giới Chủ. Tỷ như năm vị trưởng lão đứng đầu như Trung Nhất trong Chiến Bộ thế giới ngày trước, giờ đây cũng đều đã tấn thăng lên cấp bậc Cửu Giai Giới Chủ.
Đạo Trần đứng dậy, nhìn theo hướng Đạo Nhất rời đi. Nhất mạch người thủ hộ quy tắc với hai vị Vực Hoàng, đang trợ giúp Tiêu Thiên Sách thiết định và chấp hành các loại quy tắc của Hoàng Đạo vũ trụ, đồng thời cũng phối hợp cùng Tần Vũ, Doanh Đế và những người khác cùng nhau quản lý Thiên Hạ Thánh Triều.
Đạo Trần nhìn về phía sư huynh Đạo Nhất đã rời đi một lúc, thu hồi ánh mắt, lẩm bẩm: "Kiếp này... kiếp này rất đáng giá, đã bước lên đỉnh cao của Võ Đạo, cũng đã tới được đỉnh cao của thế giới hỗn độn này..."
Khi Đạo Trần đang nói, trên người ông đột nhiên lan tỏa ra hàng vạn đạo hư ảnh đại đạo tựa như viễn cổ cự long, sau đó trong toàn bộ Hoàng Đạo vũ trụ cũng xuất hiện từng đạo hư ảnh thủ hộ đại đạo, cùng phía Đạo Trần hô ứng lẫn nhau. Hàng vạn đạo hư ảnh đại đạo đó, tất cả đều lấy Đạo Trần làm trung tâm, cùng nhau củng cố toàn bộ Hoàng Đạo vũ trụ.
"Hoàng Đạo vũ trụ này, chỉ cần ta còn ở đây, dù cho cường giả của tám vực các ngươi có đồng loạt tấn công... thì đã làm sao?!"
Trong khoảnh khắc, Đạo Trần với hàng vạn đạo hư ảnh đại đạo hội tụ, trong lòng dâng lên hào tình ngút trời. Lực công kích của ông tuy không mạnh, nhưng lực phòng ngự, nhất là khi ông ở trong Hoàng Đạo vũ trụ của Tiêu Thiên Sách, thì chính là vô địch! Dù mười vị Vực Hoàng cùng giết tới, cũng phải chết!
Sau khi Đạo Trần ở lại một mình một lát, thân hình bước một bước liền tới chiến trường vực ngoại, nơi đạo trường của ông năm xưa.
Đạo trường đó vẫn duy trì dáng vẻ như vạn năm trước khi ông ở cùng Hắc Đế, không hề tráng lệ, nhưng lại càng gần gũi với tự nhiên hơn. Chỉ là một đạo trường do những tảng đá bình thường nhất tạo thành, rồi thêm vài bức tường không tính là quá vững chãi.
Thân ảnh Đạo Trần xuất hiện trước một trong những bức tường, đưa tay sờ lên những vết nứt trên đó, đó là do Hắc Đế lúc còn ở Đế cấp đập ra. Hắc Đế lúc đó cứ thỉnh thoảng lại tới tìm Đạo Trần đánh một trận. Hắc Đế lúc đó rõ ràng là nữ nhi, nhưng lại cứ thích vác theo một cây đại chùy. Tuy rằng mỗi lần Đạo Trần tới cuối cùng đều không bị thương tích gì, nhưng tường đạo trường của ông thì lần nào cũng bị Hắc Đế đập nát bấy.
Tỷ như mấy bức tường trong đạo trường này, không biết đã vỡ rồi tu sửa bao nhiêu lần. Và mỗi lần sau khi Hắc Đế trút hết hứng thú chiến đấu, Đạo Trần đều mang vẻ mặt đầy uất ức.
Chuyện cũ hiện rõ mồn một, khoảnh khắc tiếp theo, giọng nói của Hắc Đế đột nhiên truyền vào tai Đạo Trần:
"Lão già, tới, đánh thêm một trận nữa nào...!"
"Ừm? Hắc Đế?" Đạo Trần cũng lập tức xoay người, sau đó ông nhìn thấy thân ảnh Hắc Đế đang cười đứng sau lưng mình. Trên người Hắc Đế cũng là khí tức cấp bậc Vực Hoàng, chỉ là đã không còn khí tức Đế Khải và Đế Kiếm của Thiên Hạ nữa. Hiện tại nàng đã loại bỏ mọi tạp chất, tất cả đều là đạo của chính nàng, là sự thấu hiểu của nàng đối với nhục thân lực lượng của Thiên Thần Điện.
Ngay sau đó, khí tức trên người Hắc Đế liền tự phong ấn lại về cấp độ Đế cấp năm xưa. Sau đó phía Đạo Trần, khí tức của ông cũng lập tức tự phong ấn về cấp độ Đế cấp, phất trần trong tay xuất hiện, còn Hắc Đế thì cầm đại chùy trong tay.
"Lão già, xem chùy đây...!"
Hắc Đế cười ha hả, thân hình lóe lên, trong nháy mắt đã xông tới trên đỉnh đầu Đạo Trần, rồi không chút hoa mỹ, nện thẳng một chùy xuống đầu Đạo Trần. Phất trần của Đạo Trần cũng lập tức quấn tới phía đại chùy của Hắc Đế.
Năm phút sau, hai người đang chiến đấu tách ra, cả hai đều thở hồng hộc, giống hệt cảnh tượng lúc hai người bọn họ cắt xẻo (giao lưu) năm xưa.
Đạo Trần nhìn Hắc Đế, vừa định nói gì đó thì Hắc Đế đột nhiên vung một chùy, lại một lần nữa đập nát bấy bức tường đạo trường của Đạo Trần.
"Ách... không đến mức đó chứ..." Đạo Trần vẻ mặt đầy bất lực.
Hắc Đế hừ lạnh một tiếng: "Hừ, ai bảo ông, lúc đó cứ ngày ngày ở trước mặt ta, giả dạng làm một lão già chứ? Đạo Nhất đại ca trông còn trẻ hơn ông nhiều, mỗi lần nghĩ tới bộ dạng lão già đó của ông, ta đều muốn đập chết ông..."
Thân thể Đạo Trần khẽ run rẩy, không dám cãi lại Hắc Đế. Sau một hồi lâu, Đạo Trần nhìn Hắc Đế hỏi: "Chuyện của cô, đều làm xong cả rồi chứ?"