Trong nụ cười của Thiên Cơ Tuyết lúc này mang theo chút hương vị bi thương, đó là loại tâm tư dù cho bản thân nàng có bỏ mình, nàng cũng vạn chết không hối tiếc!
Khoảnh khắc này, cuộc đối thoại giữa Thiên Cơ Tuyết và Vương Lâm, Tiêu Thiên Sách ở phía bên kia hoàn toàn không nghe thấy, không gian nơi đây trước đó đã bị Vương Lâm phong tỏa triệt để.
Vương Lâm trầm mặc, không nói thêm lời nào... Tâm trạng ông cũng rất phức tạp, nếu có thể, ông thực sự không muốn con gái mình có bất kỳ giao tập nào với Tiêu Thiên Sách nữa, đời này tốt nhất là không nên có thêm bất cứ liên quan gì!!!
Còn về chuyện Tiêu Thiên Sách hôm nay tới cứu ông, ân tình này Vương Lâm ghi tạc trong lòng, nhưng cũng không phải toàn bộ tâm trí đều đặt vào đó, trước kia lúc Tiêu Thiên Sách gặp khó khăn nhất, ông cũng không phải là không từng âm thầm ra tay giúp đỡ.
Dù là lúc trước khi Tiêu Thiên Sách và Chiến Bộ Thế Giới còn ở khu vực Trung Hoàn, hay là sau này khi Tiêu Thiên Sách đắc tội với Tinh Không Thú Tộc và Linh Tộc, Vương Lâm ông đều từng âm thầm ra tay, chỉ là Tiêu Thiên Sách không biết mà thôi.
Nếu không, lần cuối cùng khi Ám Chi Nhất Tộc liên hợp với Cơ Giới Tộc ra tay với Tiêu Thiên Sách, tại sao Tinh Không Thú Tộc và Linh Tộc lại không tham gia?
Bởi vì cao tầng của hai đại tộc đó, lúc đầu không chỉ vì sự xuất hiện uy hiếp của Mạnh Thiên Đô, mà còn có cả Vương Lâm, khi ấy ông cũng đã âm thầm đến hai đại tộc đó một chuyến. Chỉ là không ai biết mà thôi...
Mà những chuyện như thế này, có lẽ người khác vĩnh viễn sẽ không bao giờ biết được, nhưng Vương Lâm tin rằng, Tiêu Thiên Sách sớm muộn gì cũng sẽ biết. Cho nên đối với ân tình cứu mạng hôm nay của Tiêu Thiên Sách, loại kiêu hùng đỉnh cấp như Vương Lâm cũng không quá để tâm.
Còn một điểm nữa chính là, kết minh và đứng đội hoàn toàn là hai chuyện khác nhau! Nếu nói bắt ông Vương Lâm cùng Tiêu Thiên Sách thành lập liên minh thì ông cũng không sao cả. Nhưng nếu bảo đứng hẳn về phía Tiêu Thiên Sách...
Thiên Cơ Tuyết dù sao tu vi trước đó vẫn còn quá nhỏ bé, cho nên rất nhiều lúc, với tầm nhìn của chính nàng, có nhiều thứ nàng không nhìn rõ, cũng không nhìn thấu được.
Nhưng Vương Lâm lại có thể nhìn thấu. Trong lòng Vương Lâm, tuy rằng những việc Tiêu Thiên Sách làm hiện tại, cũng như những thành tựu mà cậu đạt được đều là độc nhất vô nhị.
Nhưng vẫn là chưa đủ! Vương Lâm tin rằng, nếu thời gian giáng lâm của Hắc Ám Đại Thế Giới lùi lại thêm một hai năm nữa, thì khi đó Tiêu Thiên Sách có lẽ thực sự có thể trưởng thành triệt để, nhưng hiện tại thì vẫn chưa đủ...
Bản thân Tiêu Thiên Sách mạnh mẽ, nhưng những người dưới quyền cậu, nhìn hiện tại mà nói, đều còn kém rất xa rất xa. Mà muốn tổ chức một trận doanh thứ tư độc lập... chuyện này quá khó khăn...
Vương Lâm trầm mặc, không nói tiếp nữa. Thiên Cơ Tuyết cứ ngây thơ cho rằng cha nàng đã đồng ý. Nhưng thực ra thì không...
Còn về cuộc đối thoại giữa Thiên Cơ Tuyết và Vương Lâm rốt cuộc đã nói những gì, Tiêu Thiên Sách ở đằng xa không nghe thấy, và cậu cũng sẽ không đi nghe lén.
Đúng như những gì Vương Lâm suy nghĩ, thực ra đối với Vương Lâm và Vạn Đạo Các, Tiêu Thiên Sách nhìn nhận cũng rất rõ ràng, lần này tới cứu viện họ, thực ra ân tình cũng không lớn đến mức đó.
Hơn nữa cho dù có, Vương Lâm đã đem di tích Chiến Thiên Cung nhường lại hoàn toàn, hơn nữa cuối cùng toàn bộ di tích Chiến Thiên Cung đó đều đã bị Chiến đoạt được. Cho nên thực ra đến bước này, ân tình cậu tới cứu Vương Lâm lần này, đối phương đã trả sạch rồi, thậm chí nếu nói cho đúng, còn là Tiêu Thiên Sách nợ bọn họ...
Cho nên Tiêu Thiên Sách đối với Vương Lâm cũng không có yêu cầu gì. Những cuộc chinh chiến sau này, bắt cậu Tiêu Thiên Sách phải thông qua việc gây ảnh hưởng lên Thiên Cơ Tuyết để ép buộc loại kiêu hùng đỉnh cấp như Vương Lâm phải đứng về phía mình sao?