Hiện tại cộng thêm nữa, là mấy người cùng nhau vây đánh Khổng Hiên. Chiến lực của Khổng Hiên rất nhanh đã bị phong ấn, sau đó nắm đấm của Dương Hạ và những người khác liền trút hết lên người Khổng Hiên...
Sau một hồi lâu, Dương Hạ cùng mấy người dẫn Khổng Hiên với khuôn mặt đầy vết thương quay trở lại, ngay cả bộ bạch y sạch sẽ vô ngần trên người Khổng Hiên lúc này cũng xuất hiện thêm mấy dấu chân to tướng...
Khuôn mặt Khổng Hiên càng là bầm dập, sưng vù lên như cái đầu heo. Thế nhưng Hắc Đế cảm nhận một chút, Khổng Hiên chỉ là bị thương ngoài da, sau đó sức mạnh trên người bị phong ấn, không thể kịp thời trị liệu, nếu không chút thương tích nhỏ này, chỉ cần vận chuyển sức mạnh một hai lần là khỏi hẳn...
"Phù...! Tâm trạng thật tốt..." Dương Hạ cười nói một câu, hít một hơi không khí trong lành, cảm thấy cả người đều sảng khoái. Tâm trạng thực sự tốt đến cực điểm.
Phía bên kia, Vạn Thiên Huyết và Đạo Nhất trông tâm trạng cũng khá tốt. Mấy người bọn họ cuối cùng cũng đã dạy dỗ cho hậu bối không biết trời cao đất dày, không biết tôn lão ái ấu này một bài học.
Đạo Nhất nhìn Hắc Đế, thu lại nụ cười trên mặt, nghiêm túc gật đầu nói: "Yên tâm đi, cậu ta không vấn đề gì đâu..."
Hắc Đế cũng gật đầu, người như Khổng Hiên thật sự không có vấn đề gì. Sau đó trong lòng Hắc Đế hiện lên một viễn cảnh, liền bật cười. Diệt, Chiến, Lục cũng đều cười theo.
Không có gì khác, chỉ là nói nếu đám người Mặc Thánh kia thực sự muốn trở về Chiến Bộ Thế Giới, với tính cách của Khổng Hiên, những người đó chắc chắn sẽ rất đau đầu.
Đúng như những gì Khổng Hiên nghĩ trong lòng, hiện tại cậu ta không mạnh bằng đám người Mặc Thánh, nhưng sau một thời gian nữa thì sao? Đến lúc đó, chưa nói đến việc Khổng Hiên mạnh hơn Mặc Thánh bọn họ, dù chỉ là đuổi kịp, thì với tính cách của Khổng Hiên cũng sẽ ép Mặc Thánh cùng những người khác nhận chủ!
Lúc đó mới thú vị.
Chiến cười, ánh mắt lóe lên vài cái, nhìn Khổng Hiên đang bị đánh thành đầu heo nói: "Khổng Hiên, cậu nói xem, nếu cậu thực sự bắt đám thượng cổ Thánh nhân kia, ừm, những thượng cổ Thánh nhân trong thế giới chúng ta, đại đa số đều là mạch học cung của các cậu, cậu nói xem nếu có một ngày cậu thống lĩnh bọn họ, vậy chẳng phải cậu cũng muốn làm Thiên triều Đại đế của Thiên Hạ sao..."
Khổng Hiên với cái đầu heo, khuôn mặt vốn dĩ anh tuấn nay đã biến mất không dấu vết, cậu ta trừng mắt nhìn Chiến nói: "Chiến! Trong Thiên Thần Điện, cậu là người âm hiểm nhất! Cậu đang gài bẫy tôi! Cái thứ Thiên triều Đại đế quỷ quái gì đó, bản Khí vận chi tử đây không thèm làm, tôi không có hứng thú...!"
Chiến cười càng vui vẻ hơn, cũng không để lời của Khổng Hiên trong lòng. Thời gian bọn họ ở bên nhau cũng đã rất lâu rồi. Dương Hạ, Đạo Nhất, Hắc Đế, Vạn Thiên Huyết, bốn người bọn họ là đội ngũ thứ nhất từ lúc ban đầu.
Mà Ám, Chiến, Lục, Diệt, bốn người bọn họ cùng với Khổng Hiên, Linh là đội ngũ thứ hai, độ tuổi cũng xấp xỉ nhau, sáu người lăn lộn đến cuối cùng, bây giờ cũng là bạn bè thân thiết. Ai nấy đều có chỗ đứng riêng.
Chính là cái tên Khổng Hiên tự tin thái quá này, cứ luôn cho rằng mình và Dương Hạ, Đạo Nhất bọn họ là ngang hàng, trong Chiến Bộ Thế Giới, lão đại Tiêu Thiên Sách, thì cậu ta là lão nhị...
Ừm, và rồi hôm nay cậu ta bị đánh rồi...
Lúc này Chiến, Diệt, Lục cùng những người khác đang cười, Dương Hạ, Đạo Nhất, Vạn Thiên Huyết, những người ra tay đánh Khổng Hiên một trận cũng đang cười...
Khuôn mặt sưng vù đến cực điểm của Khổng Hiên âm trầm vô cùng, hung hăng trừng mắt nhìn Dương Hạ, Đạo Nhất và Vạn Thiên Huyết, trong lòng thầm nghĩ, các người cứ chờ đấy, sớm muộn gì cũng có ngày, ta dẫn đại quân học cung tới đánh ba người các người một trận...!