Thiên Thần Điện: Tiêu Thiên Sách, Cao Vi Vi

Lượt đọc: 6091 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1286

❊ ❊ ❊

Tiêu Chiến Thiên nở nụ cười, sau đó ông đứng dậy, hốc mắt đỏ hoe nhìn Đường Vận, nhìn những giọt nước mắt trên mặt Đường Vận ngày càng nhiều. Trên mặt Tiêu Chiến Thiên hiện lên một nụ cười nhàn nhạt.

"Vận Nhi, có câu nói này của con là đủ rồi. Kiếp nạn sao? Không sao đâu, đừng sợ. Nam nhi nhà họ Tiêu ta, chinh chiến sa trường, đội trời đạp đất! Chuyện con làm năm đó, ta không hề trách con!"

Tiêu Chiến Thiên nói xong, xoay người bước ra ngoài. Chuyện đã xảy ra rồi, hơn nữa cho dù đến tận bây giờ, Đường Vận đã trở về, nhưng rõ ràng là những bí ẩn năm đó vẫn còn xa mới được phơi bày hết. Tiêu Chiến Thiên lúc này cũng không muốn đi truy cứu cái gì nữa.

Dù sao thì trước mắt còn rất nhiều việc cần họ phải làm, ví dụ như hiện tại Tiêu Thiên Sách cùng nhóm người Đại trưởng lão vẫn đang tham gia hội nghị bách bộ tại trụ sở của Người bảo vệ quy tắc, vẫn đang tranh thủ quyền lợi cho Thiên Hạ.

Những việc và áp lực trên người Tiêu Thiên Sách đã quá đủ rồi, họ là người nhà, là bề trên, không thể gây thêm chuyện cho nó lúc này được.

"Gia, quốc! Hai chữ này là mục tiêu mà mỗi một nam nhi nhà họ Tiêu đều phấn đấu nỗ lực cả đời! Tiêu Chiến Thiên ông là vậy, cháu trai ông - Tiêu Thiên Sách cũng là vậy. Còn đứa con ruột thịt của ông, Tiêu Túc, Tiêu Chiến Thiên tin rằng, Tiêu Túc đã hối cải, trong lòng nó cũng như vậy!"

Năm đó Tiêu Túc một người một kiếm, giết sạch tai họa ngầm của nhà họ Tiêu, tự hủy dung mạo rời khỏi nhà họ Tiêu đã chứng minh điều này. Đứa con trai Tiêu Túc của ông, bản chất không xấu!

Đã như vậy, đối với Tiêu Chiến Thiên ông mà nói, đã là đủ rồi! Đủ rồi!

"Cha!" Tiêu Chiến Thiên xoay người muốn đi, Đường Vận "bịch" một tiếng lại quỳ xuống đất. Cô đầy lòng áy náy với Tiêu Chiến Thiên. Năm đó Tiêu Chiến Thiên còn đang ở chiến trường vực ngoại, liều mạng chinh chiến, mà cô lại ở hậu phương phá hủy nhà họ Tiêu. Không ai có thể tưởng tượng được, khi Tiêu Chiến Thiên trở về từ chiến trường vực ngoại, nhìn thấy bộ dạng của nhà họ Tiêu, trong lòng ông đau đớn đến mức nào.

Mái tóc vốn đã điểm bạc, chỉ trong một đêm trắng xóa, sức sống, tinh khí thần đều bị rút cạn hơn một nửa. Mà nếu không phải năm đó Tiểu Tiểu cứ khóc lóc gọi ông một tiếng thái gia gia, thì Tiêu Chiến Thiên, ông lão đã vì nước chinh chiến cả đời này, sau khi nhìn thấy thảm cảnh của nhà họ Tiêu, ông... chắc là đã không gượng dậy nổi rồi.

Và cho dù bây giờ, khi Tiêu Chiến Thiên biết chuyện năm đó còn có ẩn tình, ông cũng không hề trách móc Đường Vận.

Bởi vì đàn ông nhà họ Tiêu ông! Đội trời! Đạp đất!

Lúc này Tiêu Chiến Thiên nghe thấy tiếng gọi của Đường Vận, biết Đường Vận lại quỳ xuống đất, cơ thể ông lại run lên bần bật. Tiêu Chiến Thiên cười nói: "Không sao đâu, Vận Nhi, nếu phải trách thì ta trách chính mình, người làm cha như ta thực lực không đủ, liên lụy các con rồi..."

Tiêu Chiến Thiên nói xong liền rời đi. Thực ra lần này Đường Vận trở về, ông chỉ muốn hỏi Đường Vận một câu, đó là năm đó cô có thực sự yêu con trai ông - Tiêu Túc hay không.

Nếu cuộc hôn nhân giữa Đường Vận và Tiêu Túc năm đó cũng chỉ là một âm mưu, thì đó mới là bi kịch lớn nhất. Còn nếu năm đó hai người họ từng yêu nhau, dù chỉ là một khoảng thời gian ngắn, thì tất cả những điều đó cũng đủ rồi, đủ rồi...

Tiêu Chiến Thiên mỉm cười rời đi. Đường Vận vẫn quỳ ở đó, cúi đầu nói: "Cha, xin lỗi... Sau này con sẽ cho nhà họ Tiêu các người một lời giải thích..."

Đường Chấn thở dài một tiếng thật sâu, ánh mắt vô cùng phức tạp nhìn Đường Vận, chậm rãi nói: "Bốn mươi năm trước, nhà họ Đường ta lúc đó đáng lẽ đã phải lụi tàn rồi, thậm chí cha của con đã chuẩn bị tâm lý cho việc nhà họ Đường suy bại."

"Thế nhưng, sau đó nhà họ Đường ta lại nhận được hết đại cơ duyên này đến đại cơ duyên khác, trên đường thẳng tiến, càng lúc càng mạnh, càng lúc càng giàu có, cho đến tận hai mươi năm trước, nhà họ Đường ta đã trở thành hào môn giàu có nhất Hạ Kinh..."

Đường Chấn đang nói, cơ thể Đường Vận hơi run lên.

Giọng nói của Đường Chấn trở nên khàn đặc, ông đỏ hốc mắt, nhìn Đường Vận đầy phức tạp hỏi: "Vận Nhi, cha, cha chỉ hỏi con một câu, con... con có phải là con gái của ta không?"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1172
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.