Phái Đồ tuy mạnh, nhưng áp lực mang đến cho Lâm Tầm tuy có, nhưng chưa thể nói là lớn đến mức nào.
"Trong một đòn toàn lực, hẳn có thể phân định thắng bại, tuy nhiên, cứ xem xét nội tình của gã này cũng tốt, nếu sau này gặp lại, thì có thể dùng tới."
Lâm Tầm thầm nghĩ trong lòng.
Trong tay Phái Đồ, xích dài màu đen cuồng vũ, dấy lên màn đen bão táp, bổ ập về phía Lâm Tầm.
Lâm Tầm tiện tay hất lên một mảnh kiếm khí, kịch chiến với hắn.
Ầm ầm!
Hai người đại chiến trên Thông Cổ Hà, cũng thu hút ánh nhìn của các vị đại năng tại hiện trường.
Mười chiêu.
Trăm chiêu.
Ba trăm chiêu.
...Theo thời gian trôi qua, chiến huống càng ngày càng kịch liệt, khiến trong sân vang lên từng đợt kinh hô.
Nhưng cũng có một vài đại năng rất bình thản.
Họ đều đã từng thấy Lâm Tầm chiến đấu nhiều lần, đại khái có thể phán đoán ra, Lâm Tầm lúc này căn bản chưa dốc toàn lực, mà là đang cùng đạo nghiệp lực lượng của Phái Đồ chu toàn.
Mục đích lại rất đơn giản, chính là để dò xét đại đạo lực lượng của Phái Đồ!
Quả nhiên, cho tới khi chiến đấu đến tám trăm hiệp, chợt một đạo kiếm khí từ trên người Lâm Tầm lướt lên, chém một nhát giữa hư không.
Thân ảnh Phái Đồ bị chém giết tan biến vô hình.
"Lại thắng rồi..."
Mọi người ngẩn ngơ, tâm tư phức tạp mà vi diệu.
"Hỗn Độn Đạo Quả kia vẫn chưa xuất hiện..."
Cũng có người chú ý tới, sau khi đánh bại đạo nghiệp lực lượng của tồn tại khủng bố như Phái Đồ, Lâm Tầm vẫn không thể dẫn tới Hỗn Độn Đạo Quả.
Điều này khiến mọi người không khỏi chấn kinh.
Lâm Tầm chẳng có tâm trí để ý tới những điều này, đánh bại đạo nghiệp lực lượng của Phái Đồ vốn đã nằm trong dự liệu của hắn.
Hắn định rời đi, sau khi nghỉ ngơi một thời gian, sẽ lại đi tranh phong với những nhân vật xếp hạng trong top mười kia!
"Lâm đạo hữu, dám hỏi ngươi kế tiếp định đi tranh phong với đạo nghiệp pháp tướng do vị đại năng nào để lại?"
Mắt thấy Lâm Tầm sắp rời đi, có người lấy hết can đảm hỏi.
"Thiên Vu."
Lâm Tầm buông lại một cái tên, rồi nghênh ngang rời đi.
Thiên Vu!!
Chúng nhân tại hiện trường đều bị kinh động, hít vào khí lạnh không ngừng.
Đạo nghiệp của Phái Đồ xếp hạng thứ hai mươi mốt trong "Chu Thiên Đạo Tắc".
Mà đạo nghiệp của Thiên Vu lại xếp hạng thứ chín!
Từ khoảng cách xếp hạng là biết, đạo nghiệp pháp tướng Thiên Vu năm xưa để lại khủng bố tới mức nào, cũng chú định không phải thứ Phái Đồ có thể so sánh.
Những đại năng tại hiện trường đều rõ, Thiên Vu hiện nay, là một vị "Vô Lượng Đạo Chủ" danh xứng với thực, từ rất lâu về trước đã giết tiến vào Chúng Huyền Thần Vực rồi.
Mà Phái Đồ này, tuy cũng là Vô Lượng Đạo Chủ, nhưng so với Thiên Vu, rốt cuộc vẫn kém một chút nội hàm và hỏa hầu.
"Đi, chúng ta tới Thiên Điểu Sơn ở Chu Quốc, đạo nghiệp pháp tướng của Thiên Vu đang ở trên ngọn núi này."
Ngay lập tức, đã có người vội vã rời đi.
Cũng trong ngày hôm đó, tin tức về việc Lâm Tầm muốn đi tranh phong với đạo nghiệp pháp tướng của Thiên Vu cũng được truyền đi đầu tiên trong Hóa Phàm Giới.
Trong một ngọn núi sâu.
Lâm Tầm ngồi bệt xuống đất, tĩnh tâm cảm ngộ khí cơ bản thân.
Ba tháng này, hắn đã tiến hành hơn tám trăm lần tranh phong, mỗi một đối thủ tranh phong, đều là đại năng đã bước lên một con đường Vĩnh Hằng đạo đồ, đạo đồ họ cầu tác đều không giống nhau, nhưng đều có thần diệu riêng.
Tranh phong cùng họ, thắng thua chỉ là thứ yếu, điều khó có được là để Lâm Tầm được diện kiến vô số vô thượng đại đạo kỳ lạ khó tin.
Điều này cũng mang lại cho hắn nhiều gợi mở, trong lòng tự nhiên sinh ra nhiều cảm ngộ.
Mà hiện tại, Lâm Tầm chính là đang hệ thống lại những gợi mở và cảm ngộ tích lũy được trong khoảng thời gian này.
Theo thời gian trôi qua, dần dần trên người Lâm Tầm trào dâng ra một loại vô thượng đạo đồ, hùng hồn bạo liệt, bá đạo trương dương, diễn dịch ra vô tận huyền diệu ảo nghĩa.
Đây chính là đạo đồ mà Hoành Khâu, chủ nhân của tòa đồng lô trước đạo quán ở hoàng đô Khánh Quốc đã cầu tác!
Cảnh tượng như vậy nếu bị người khác nhìn thấy, sợ rằng không bị dọa chết mới lạ.
Dẫu sao, đạo đồ mà một vị Vô Lượng Cảnh tồn tại chấp chưởng, gian sáp và thần bí tới mức nào, ngoại trừ tự thân người đó, người khác căn bản không thể nhìn thấu ảo nghĩa trong đó.
Nhưng bây giờ, đạo đồ thuộc về Hoành Khâu kia lại bị Lâm Tầm từng chút từng chút thôi diễn và diễn dịch ra...
Chẳng bao lâu sau, khí cơ trên người Lâm Tầm chợt biến đổi, lại có một loại vô thượng đạo đồ mới xuất hiện, thay thế đạo đồ của Hoành Khâu.
Đạo đồ mới này tràn đầy sinh cơ hoạt bát sôi trào, tựa như vạn mộc trường thanh, ôm âm mang dương, có ảo nghĩa nguồn nguồn không dứt, sinh sinh bất tức.
Đây là đạo đồ của Niệm Đông Nguyệt, chủ nhân của gốc cổ thụ trước cửa đông hoàng cung Khánh Quốc!
Sau đó, trong khoảng thời gian tiếp theo, hết loại vô thượng đạo đồ này tới loại khác trào dâng trên người Lâm Tầm, ảo nghĩa ẩn chứa trong đó, đều được hắn lấy khí cơ bản thân từng chút diễn dịch và hiển hiện ra.
Từng màn cảnh tượng đó, hiển hiện vô cùng khó tin, truyền ra ngoài tất sẽ kinh động thập phương, gây ra oanh động thiên hạ, thậm chí sẽ khiến những nhân vật cùng cảnh giới đó cảm thấy kinh sợ.
Dẫu sao, Lâm Tầm chỉ là đã trải qua một trận tranh phong với những đạo nghiệp pháp tướng kia mà thôi, vậy mà lại tựa như thấu hiểu bản chất cốt lõi đạo đồ của đối phương, đem chúng từng chút nắm giữ và diễn dịch ra!
Điều này đáng sợ tới mức nào?
Mà đây chính là ảo nghĩa sau khi Niết Bàn ảo nghĩa lột xác tới mức độ như ngày nay, có thể hóa ảo nghĩa vạn đạo vào trong tâm, có thể diễn lý lẽ chư thiên vào trong đạo!
Cũng chính tại Hóa Phàm Giới này, Lâm Tầm mới khai phá ra cấm kỵ lực lượng này của Niết Bàn ảo nghĩa, khiến hắn có thể từng chút thấu hiểu đạo của đối thủ, và đem nó dung hợp vào đạo bản thân để từng chút diễn dịch ra.
Tất nhiên, tiền đề là phải đánh bại đối thủ trước.
Tròn một tháng sau.
Khí thế trên người Lâm Tầm thay đổi, diễn hóa ra đạo đồ thuộc về Càn Bộ Thiên Mệnh Đạo Chủ Phái Đồ.
Cho tới cuối cùng, nương theo một trận oanh minh, khí cơ toàn thân Lâm Tầm dần dần trầm xuống tĩnh lặng.
Đến đây, ảo nghĩa của hơn tám trăm loại Vĩnh Hằng đạo đồ, đều được Lâm Tầm dung nhập vào đạo bản thân.
Lấy tinh hoa, bỏ bã, cuối cùng dung hợp quán thông.
Cũng vào lúc này, Lâm Tầm cảm nhận được đạo hạnh của mình lại tinh tiến thêm một đoạn lớn, lực lượng toàn thân đã không còn là thứ có thể so sánh khi mới bước vào Hóa Phàm Giới.
Tính toán kỹ thời gian, hắn đến Hóa Phàm Giới tới nay cũng mới hơn bốn tháng mà thôi.
"Tuy không từng dẫn tới Hỗn Độn Đạo Quả, nhưng có thể thu được quá nhiều ảo nghĩa đạo đồ trong đại đạo tranh phong, đối với ta mà nói, đã không kém gì một hồi tạo hóa rồi..."
Lâm Tầm thầm thì trong lòng.
Một lát sau, hắn đứng dậy, chắp tay sau lưng, nhàn nhã lướt về phía xa, cũng nên đi tranh phong với đạo nghiệp pháp tướng của Vu Giáo tổ sư một phen rồi.
Hai ngày sau.
Chu Quốc, Thiên Điểu Sơn.
Ngọn núi này vì hình dáng tựa ngàn chim dang cánh lăng không mà có tên, chính là danh thắng cổ tích bậc nhất Chu Quốc.
Trên đỉnh Thiên Điểu Sơn, có một phương tế đàn bạch cốt, cao chín thước, trên đó đục khắc từng bức đồ đằng thần ma viễn cổ, tỏa ra khí tức khủng bố tựa như mãng hoang, hỗn loạn, hủy diệt.
Đây chính là đạo nghiệp pháp tướng của Vu Giáo tổ sư Thiên Vu!
Khi thân ảnh Lâm Tầm hiện ra giữa không trung, đã thấy trong khu vực phụ cận Thiên Điểu Sơn, từ sớm đã hội tụ không biết bao nhiêu đại năng giả.
Hiển nhiên là đã chờ đợi tại đây từ rất lâu trước đó.
Lúc này, toàn bộ ánh nhìn đều tề chỉnh hội tụ trên người Lâm Tầm, như thể nhìn thấy một vị khoáng thế truyền kỳ giáng lâm nơi đây.
Lâm Tầm không để ý tới những điều này.
Hắn đưa mắt nhìn về phía tòa bạch cốt tế đàn kia.
Bạch cốt tế đàn chợt oanh minh, hiện ra một thân ảnh cao lớn uy mãnh,
Mình mặc thú bào, râu tóc như kích, trên da thịt trào dâng đạo quang đồ đằng thô kệch huyền bí.
Tùy ý đứng ở đó, tựa như một tôn vô thượng thần ma trấn áp viễn cổ man hoang.
Thiên Vu!
Vu Giáo tổ sư, đạo nghiệp xếp hạng thứ chín trong "Chu Thiên Đạo Tắc".
Để ở Chúng Diệu Đạo Khư, đây cũng là một tồn tại đỉnh tiêm mạnh mẽ tới mức thiên hạ đều biết.
Những gì xuất hiện trước mắt tuy chỉ là đạo nghiệp lực lượng mà năm xưa hắn để lại tại giới này, nhưng khí tức tỏa ra, vẫn khiến một đám đại năng giả phụ cận nghẹt thở, trong lòng chấn động không thôi.
"Đi!"
Thiên Vu vừa xuất hiện, năm ngón tay như quạt, vung lên giữa hư không.
Thiên địa như thể quay ngược về thời kỳ hồng hoang viễn cổ, thiên địa hỗn loạn, vạn tượng động động, có thần ma hoành không, gầm thét tinh không, chấn nát nhật nguyệt, có hung cầm lâm thế, vũ dực hoành cái tám vạn dặm, khiến sơn hà băng liệt.
Từng màn cảnh tượng động động, đều hiện ra khí tức hủy diệt!
Đây là đạo đồ của Thiên Vu, quật khởi trong động động, chứng đạo trong hỗn loạn, thành vĩnh hằng trong hủy diệt!
Lúc này, một thế giới động động tựa như hồng hoang trào dâng, tựa như một màn thiên đạo vô thượng trấn áp xuống, đáng sợ tới mức độ không thể tưởng tượng nổi.
Lại thấy ống tay áo Lâm Tầm bay phấp phới, đón thân lướt vào trong thế giới thiên đạo tựa như hồng hoang kia.
Khoảnh khắc đó, tựa như một vị chủ tể tọa trấn, thiên địa hồng hoang hỗn loạn quy về tĩnh lặng, sơn hà thanh minh, thụy hà lưu chuyển, vạn vật hân hân hướng vinh.
Có thần ma gầm thét tinh không giết tới, lại tiêu tan sát khí bạo liệt trước người Lâm Tầm, cúi mình bái lạy.
Có hung cầm hoành không bay tới, lại hóa thành chim nhỏ ôn thuần, quấn quanh Lâm Tầm nhảy múa, hoan khoái thanh đề...
Cả một thế giới hồng hoang rộng lớn, chợt hiện ra một cảnh tượng tường hòa yên tĩnh.
Sau đó, Lâm Tầm vung tay áo, một tiếng ầm ầm, toàn bộ thế giới thiên đạo hồng hoang hóa thành một đạo quang, tiêu tán trong lòng bàn tay.
Người quan chiến nơi xa đều ngây người ra, bị chấn động.
Một kích kia của Thiên Vu, đại đạo quy tắc diễn dịch ra khủng bố tới mức nào, khí tức hủy diệt kinh thế, đủ để dễ dàng trấn áp hầu hết tồn tại Vô Lượng Cảnh trên thế gian này.
Vậy mà chính một kích như vậy, lại bị Lâm Tầm tùy ý hóa giải, tiêu tán trong lòng bàn tay!
"Đây là đại đạo tranh phong chí cao vô thượng, như là sự va chạm giữa các Chu Thiên Đạo Tắc, lực lượng trong mỗi cử động, đã sớm tựa như thiên đạo chi uy, không thể hình dung!"
Có người chấn động thốt lên, kích động khó kiềm chế nổi.
"Khởi!"
Dưới bầu trời, thân ảnh vĩ ngạn cao xa của Thiên Vu hai tay nâng lên, một mảnh hủy diệt bản nguyên trào dâng, trong chốc lát, cuồng phong đại tác, lôi đình tứ ngược, tai họa như ngày tận thế tựa như bão táp trào dâng, mơ hồ có cảnh tượng chư thần khấp huyết hiện ra, có chúng sinh vạn linh trong hủy diệt hóa thành đầy đất khô lâu huyết hải...
Đại năng giả trong khu vực phụ cận không ai không kinh hãi thối lui, trốn chạy ra xa.
Lâm Tầm nhướng mày, đưa tay chộp tới.
Một đạo quang như kiếm phong chợt hiện.
Sau đó, tất cả dị tượng do mảnh hủy diệt bản nguyên lực lượng kia hóa thành, tựa như bức họa bị xé rách, bị phá tan không chút khó khăn, tan tác như mưa.
Ầm ầm!
Thiên Vu đạp không giết tới, vận dụng đạo nghiệp lực lượng toàn thân.
Mà Lâm Tầm cũng không còn nương tay, lấy đạo bản thân cứng đối cứng với hắn.
Liền thấy giữa thiên địa, Thiên Vu tựa như hủy diệt chi thần, giơ tay nhấc chân, hiện ra dị tượng thiên băng địa hãm, vạn vật chê phấn, chư thế điêu linh, lực lượng đó, khiến người ta dù nhìn từ xa cũng sợ hãi vạn phần.
Nhưng tất cả những điều này, lại đều được Lâm Tầm hóa giải.
Động tác của hắn đơn giản, sạch sẽ, hoặc một kiếm chém ra, hoặc một ngón châm ra, hoặc một chưởng vỗ ra, hoặc một quyền nện xuống... nhưng mỗi một kích, đều ẩn chứa vô tận ảo nghĩa bên trong, ẩn hiện ra thần vận trấn áp cổ kim tương lai.
Chí giản chí nhất, vô khả địch nổi!