Thiên Giáng Quỷ Tài

Lượt đọc: 3542 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 731
Hai thế giới

❊ ❊ ❊

"Chúng ta có thể vào trong ngồi một chút không?" Mạc Niệm Tịch tò mò hỏi.

"Lát nữa tất cả chúng ta đều phải ngồi nó rời đi." Verillis thản nhiên đáp lại.

Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, sau khi máy bay cất hạ cánh thẳng đứng đáp xuống đất, cửa khoang máy bay mở toang, giây tiếp theo, hai bóng hình khiến đôi mắt chó hợp kim của Chu Hưng Vân chói lòa, từ trong khoang máy bay bước ra...

"Huyền Nữ tỷ tỷ! Còn có... Tuần Huyên?!" Chu Hưng Vân trố mắt nhìn hai bóng hình quen thuộc kia, nhất thời ngây người, đặc biệt là Tuần Huyên thời đại này, quả thực... đẹp bùng nổ.

Tại sao? Bởi vì Tuần Huyên thời hiện đại có mái tóc màu hồng nhạt rất tự nhiên, khi nàng xuất hiện trong tầm mắt Chu Hưng Vân, nàng giống như một tinh linh chạy ra từ thế giới khác, đẹp đến mức không thể diễn tả bằng lời.

"Á..." Thế nhưng, đúng lúc Chu Hưng Vân đang bị Tuần Huyên mái tóc hồng làm cho mê đắm thần hồn điên đảo, bụng bỗng nhiên truyền đến một cơn đau dữ dội, khiến hắn như bừng tỉnh khỏi cơn mơ trở về với thực tại.

"Tuần Huyên tỷ tỷ, sao tỷ lại đánh ta?" Chu Hưng Vân vạn phần khó hiểu, mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành không dưng dùng khuỷu tay thúc vào xương sườn hắn một cái, đây là có ý gì?

"Tự mình đi tìm nguyên nhân đi." Tuần Huyên liếc mắt lạnh lùng nhìn Chu Hưng Vân, không biết tại sao, khi nàng thấy Chu Hưng Vân vì một "nàng" khác mà si mê, nội tâm lại nảy sinh cảm giác bứt rứt khó hiểu. Có cảm giác thua ai cũng được, nhưng tuyệt đối không muốn thua chính mình...

Hai vị Y Sa Bối Nhĩ nhìn nhau một lát, không hẹn mà cùng lộ ra nụ cười thâm ý: "Thật là thú vị."

"Hôm nay là ngày tai họa của Ỷ Lợi An." Ỷ Lợi An thấy đau đầu quá, trước mắt nàng vậy mà xuất hiện hai Y Sa Bối Nhĩ đáng ghét, ngày lành thực sự không sống nổi nữa rồi.

"Chúng ta lên đi." Verillis thi triển từ trường trọng lực, giảm bớt trọng lực cho Chu Hưng Vân và mọi người.

Thế là, nhóm người Chu Hưng Vân không cần thi triển khinh công, nhẹ nhàng nhảy một cái liền lên được máy bay...

Mạc Niệm Tịch lên máy bay, lập tức bắt đầu trò chơi thám hiểm của nàng, giống như một con chuột không lỗ nào không chui, chạy loạn khắp nơi. Những người còn lại thì đi theo Tuần Huyên mái tóc hồng, đến khu ghế VIP trong khoang máy bay ngồi xuống nghỉ ngơi.

"Nàng là... Tuần Huyên?" Chu Hưng Vân run rẩy hỏi.

"Ta tên Tuần Hương. Nàng ấy tên Tuần Huyên sao?" Tuần Hương nhìn Tuần Huyên.

Mặc dù Tuần Huyên che mặt, người ngoài không thấy được dung mạo nàng, nhưng Tuần Hương có thể dựa vào khí chất trời sinh của Tuần Huyên, cùng với đường nét tinh xảo thấp thoáng dưới lớp mạng che mặt, đoán ra nữ tử này chính là bản thân mình ở thế giới song song.

Dù sao, không ai hiểu rõ đặc điểm cơ thể mình hơn chính mình. Nếu nói hai người bọn họ có chỗ nào khác biệt, có lẽ chính là... "nàng" ở thế giới song song, dường như đã...

"Đúng, nàng ấy tên Tuần Huyên. Tại sao mái tóc của nàng lại là màu hồng?" Chu Hưng Vân thấy rất mới lạ, muốn đưa tay ra vò vò mái tóc màu hồng của thiếu nữ, ngặt nỗi đối phương nghiêng người tránh né, liền tránh thoát khỏi "móng chó" của hắn.

"Có lẽ là do dị năng của ta gây nên." Tuần Hương quay đầu mỉm cười trăm vẻ kiều mị, lập tức lại khiến Chu Hưng Vân rơi vào si mê.

"Nàng sử dụng mị thuật!" Tuần Huyên bước lên một bước đối đầu với Tuần Hương, nàng vốn là chuyên gia thi triển mị thuật, cái vẻ mặt đần độn mê gái của Chu Hưng Vân rõ ràng là đã trúng mị thuật rồi.

"Xin lỗi, ta vẫn chưa thể kiểm soát tốt dị năng." Tuần Hương chân thành xin lỗi, sau đó lấy khăn lụa che mặt, tránh để mấy gã đực rựa nào đó thần hồn điên đảo, không biết mình đang ở phương nào.

"Xin cho phép ta chen ngang một câu, chúng ta vừa mới đến thế giới bên này, cảm xúc và suy nghĩ đều rất hỗn loạn, có thể dành ra chút không gian và thời gian để chúng ta bình tĩnh lại không?" Vô Thường Hoa đột nhiên ngắt lời cuộc trò chuyện của nhóm người Chu Hưng Vân.

Vô Thường Hoa vốn định rằng, sau khi đến thế giới bên này sẽ giải thích tình hình cho nhóm người Chu Hưng Vân, nói cho họ biết nhiệm vụ của lần xuyên không này.

Thế nhưng, Vô Thường Hoa không ngờ tới nhóm người Chu Hưng Vân lại đến thế giới bên này trước nàng một bước, càng không ngờ tới, nàng còn chưa kịp nói cho Chu Hưng Vân biết mục đích của chuyến xuyên không này, họ đã đánh nhau với Tài Nghị Viện, thậm chí còn gặp gỡ bản thân mình ở thế giới song song.

Bây giờ Vô Thường Hoa cần thời gian để giải thích cặn kẽ cho nhóm người Chu Hưng Vân. Chỉ là, những lời này không thể để người ở thế giới song song nghe thấy, tránh gây ra tai họa không thể lường trước...

"Được. Verillis, chúng ta sang khoang kế bên, đợi Thành Sương bọn họ về thôi." Tuần Hương không chút do dự đồng ý với Vô Thường Hoa, sau đó liếc mắt ra hiệu cho Verillis, như thể ám chỉ nàng đừng truy hỏi quá nhiều, rồi dẫn đầu đi về phía khoang kế bên.

"Trong tủ ở đằng kia có cất giữ đồ ăn và thức uống." Verillis chỉ vào tủ trong khoang máy bay, ra hiệu mời nhóm người Chu Hưng Vân cứ tự nhiên dùng, rồi theo bước chân Tuần Hương đi sang khoang kế bên.

"Tiểu Túc Dao của thời đại này, cũng là một cô nương ngoài lạnh trong nóng." Chu Hưng Vân cười hì hì, không chút khách khí mở tủ lạnh, lấy ra một chai nước trái cây nguyên chất, sau đó bày biện ly chân cao ra, ân cần vui vẻ rót đồ uống cho các thiếu nữ.

Verillis biết họ vừa khổ chiến một trận với kẻ địch, hiện giờ đang khát nước mệt mỏi, nên trước khi rời đi mới tốt bụng nói cho họ biết trong tủ khoang máy bay có mỹ vị, quả thực giống hệt Duy Túc Dao, chu đáo, dịu dàng, tâm lý.

Verillis và Tuần Hương lần lượt rời đi, trong khoang máy bay chỉ còn lại Y Sa Bối Nhĩ của thế giới song song.

Y Sa Bối Nhĩ của thế giới song song, nhìn có vẻ thờ ơ đi đến bên cạnh Y Sa Bối Nhĩ, vô cùng nhiệt tình cười hỏi: "Có hứng thú trò chuyện với ta một chút không?"

"Vinh hạnh vô cùng." Y Sa Bối Nhĩ không chút do dự đồng ý, vì nàng biết rất rõ, những lời Vô Thường Hoa sắp kể với Chu Hưng Vân, sau đó nàng có thể hỏi lại. Còn bản thân mình của thế giới tương lai muốn bàn bạc riêng với nàng, lại là cơ hội ngàn năm có một, bỏ lỡ chắc chắn sẽ hối hận không kịp.

Y Sa Bối Nhĩ hy vọng thông qua bản thân mình của thế giới này, có được tình báo mà nàng cần, cũng như... đạt được mục đích mà nàng mong đợi.

"Quay lại nhớ nói cho ta biết, các người đã bàn chuyện gì." Y Sa Bối Nhĩ kề sát tai Chu Hưng Vân, nói khẽ một câu, rồi đi theo bản thân mình của thế giới này rời khỏi khoang máy bay.

"Không vấn đề gì! Tối nay hai ta từ từ tâm sự." Chu Hưng Vân nhiệt tình vẫy tay, nhìn theo hai vị Huyền Nữ tỷ tỷ rời đi, thầm nghĩ màu sắc Y Sa Bối Nhĩ thích nhất định là màu xanh đậm. Cho dù là Huyền Nữ tỷ tỷ thời hiện đại, hay Huyền Nữ tỷ tỷ thời cổ đại, quần áo đều là màu xanh đậm phối với màu đen, hơn nữa cả hai nàng đều không sợ lạnh, để lộ ngực khoe chân rất quyến rũ.

Nhìn theo Y Sa Bối Nhĩ hai người sang khoang kế bên, nhóm người Chu Hưng Vân cuối cùng cũng có thể vào vấn đề chính, tìm hiểu cục diện hiện tại.

Chỉ là, đúng lúc Duy Túc Dao chuẩn bị mở lời đặt câu hỏi, Chu Hưng Vân lại nhanh hơn một bước giơ tay lên hỏi...

"Chờ chút, trước khi nói chính sự, có một vấn đề ta phải làm cho rõ. Chu Linh tiểu cô nương, có thể thành thật nói cho ta biết, cha ngươi có bao nhiêu thê thiếp không? Tại sao ngươi cứ gặp mỹ nữ là gọi di nương thế?"

Chu Hưng Vân thực sự không nhịn được nữa, Chu Linh tiểu cô nương hở chút là gọi di nương, cứ gặp mỹ nữ là di nương, không khỏi khiến Chu Hưng Vân mừng như điên, phải tìm nàng hỏi cho ra lẽ.

Phải biết rằng, lúc nãy khi mọi người rút lui, Chu Linh đã nhắc đến Đệ Na di nương và Đại Thấm Nhã di nương.

Chu Hưng Vân không nhìn thấy Đệ Na, nhưng cô nàng Tây tóc vàng gợn sóng tên Đại Thấm Nhã kia, hắn đã nhìn thấy. Mặc dù chỉ là thoáng nhìn qua, nhưng bóng hình cao quý, trang nhã, kiêu ngạo của đối phương, vậy mà cứ luẩn quẩn trong tâm trí Chu Hưng Vân không tan.

Tuy tiếng cười của cô nàng tóc vàng khiến người ta cảm thấy rất xấu hổ, đổi lại là nữ tử bình thường cười phóng đãng như vậy, chỉ khiến người ta cảm thấy rất giả tạo. Nhưng, đặt lên người cô nàng tóc vàng này, lại tỏ ra vô cùng tự nhiên. Tất nhiên, điều này liên quan đến vẻ đẹp thanh tao và khí chất cao quý trời sinh của cô nàng tóc vàng...

Đại Thấm Nhã dáng người mỹ miều, tương tự với Y Sa Bối Nhĩ, Mộ Nhã, thuộc loại mỹ nữ cao ráo. Gương mặt trái xoan nhọn xinh xắn, phối với mái tóc xoăn màu vàng, trông như nữ vương đại nhân cao quý, kiêu ngạo, không coi ai ra gì. Ngoài ra, lông mày Đại Thấm Nhã cao vút, ánh mắt như điện, thần thái rạng rỡ, lúc đối chiến với kẻ địch, thích khoanh tay ngẩng đầu ưỡn ngực, ở trên cao nhìn xuống đối phương... Chu Hưng Vân đoán nàng chắc là đại tiểu thư sống trong quý tộc phương Tây, nếu không sẽ không quen thói khinh miệt kẻ địch như vậy.

"Trước đó ta đã nói rồi." Chu Linh ngậm ống hút uống nước trái cây, và lặng lẽ giơ bốn ngón tay lên.

"Ta cứ tưởng là ngươi nói đùa." Chu Hưng Vân nửa tin nửa ngờ đáp. Trước kia tiểu cô nương nói với hắn, tương lai hắn sẽ có thê thiếp xinh đẹp lên đến con số bốn chữ số, lúc đó Chu Hưng Vân hoàn toàn không tin, bây giờ... có chút tin rồi.

"Ta cũng như nương, sẽ không nói dối." Chu Linh kiên định và khẳng định đáp, cha nàng chính là kẻ nói dối, chuyện hứa hẹn chắc nịch với người khác, luôn quên trước quên sau.

"Bay lên rồi! Hưng Vân sư huynh bay lên rồi!" Hứa Chỉ Thiên nằm sấp bên cửa sổ kéo mạnh tay áo Chu Hưng Vân, hóa ra là lần đầu ngồi máy bay, nhìn mặt đất ngày càng xa dần, phấn khích không thể kìm nén được.

"Là máy bay cất cánh, không phải ta bay lên." Chu Hưng Vân không mấy dễ chịu đáp lại.

"Nè, huynh mau nhìn kìa! Thực sự bay lên rồi!"

"Chúng ta có thể ra sàn ngoài xem thử không?" Mạc Niệm Tịch và Ngu Vô Song nhanh chóng dán sát vào cửa sổ nhìn xuống mặt đất từ trên cao...

"Các nàng bình tĩnh chút có được không, chúng ta cần nói chính sự!" Chu Hưng Vân giơ hai tay ra, cưỡng ép kéo Hứa Chỉ Thiên và Mạc Niệm Tịch về lại ghế sofa.

"Được rồi, chúng ta bàn chuyện chính, nhưng mà nè, để thuận tiện thảo luận, mọi người trước tiên hãy đặt tên cho hai thế giới khác nhau, để khi bàn bạc dễ phân biệt." Hứa Chỉ Thiên ngây ngô nói, cứ gọi thế giới bên này là thế giới song song, không gian song song, nghe nhiều dễ bị nhầm lẫn.

"Thế giới dị năng và thế giới võ hiệp. Được không?" Mộ Nhã muội muội mềm mại nói.

"Rất tuyệt! Tên hay đơn giản dễ hiểu!" Chu Hưng Vân dịch mông một cái, di chuyển đến bên cạnh Mộ Nhã, dự định trong thời gian thảo luận chính sự, sẽ thân mật tiếp xúc với muội muội mềm mại này. Phải biết rằng, Nhiêu Nguyệt đã cho phép hắn ra tay với Mộ Nhã, lợi dụng thuần âm thể chất của thiếu nữ để luyện công.

Chu Hưng Vân tuy đã bình định phản loạn, tiêu diệt Hoàng thập lục tử, nhưng cao thủ Phụng Thiên Thành mới là sự tồn tại đe dọa đến an nguy tính mạng Chu Hưng Vân hiện nay, Nhiêu Nguyệt hy vọng Chu Hưng Vân có thể nhanh chóng nâng cao công lực, để khi gặp cường địch có thể tự bảo vệ mình, cho nên đành phải đẩy muội muội mềm mại vào hố lửa, để Chu Hưng Vân được lợi từ đó.

Công pháp Mộ Nhã đang tu luyện chủ yếu, đều là do Nhiêu Nguyệt truyền thụ, vô cùng thích hợp để "khao" Chu Hưng Vân, giúp hắn luyện thành thần công.

"Ngươi đưa chúng ta đến thế giới dị năng, rốt cuộc là vì cái gì? Còn có những kẻ truy sát chúng ta lúc nãy, bọn họ là ai?" Duy Túc Dao thẳng thắn hỏi, gạt bỏ những nghi ngờ khác, hai vấn đề trên là điều quan trọng hàng đầu cần phải xác nhận ngay lúc này.

Bọn họ ngay cả lý do vì sao đến thế giới dị năng, sắp phải đối địch với những ai đều không biết rõ, thì chủ đề này sẽ không thể bàn tiếp được.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:721
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.