Thiên Giáng Quỷ Tài

Lượt đọc: 2216 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 113
Lý do mạnh mẽ

❊ ❊ ❊

Chu Hưng Vân còn phải đi bái kiến Hoàng Thập Lục Tử, nên chỉ đành để tâm, lưu giữ vẻ đẹp như hoa như ngọc của thiếu nữ vào trong tâm trí, hôm nào đó tìm Tần Thọ hỏi thăm tin tức về đại cô nương này, trong lòng thầm nghĩ lúc nào rảnh sẽ đến cửa cầu thân các kiểu...

Thế nhưng, Chu Hưng Vân vừa định vòng qua thiếu nữ để tới phủ Hoàng tử, bước chân đột nhiên khựng lại, đại cô nương kia lại chẳng màng nam nữ thụ thụ bất thân, chủ động nắm lấy cổ tay hắn.

"Ơ? Cô nương, cô đây là...?" Chu Hưng Vân bối rối không hiểu chuyện gì, cô nàng đáng yêu này sao đột nhiên lại nắm tay hắn? Chẳng lẽ ngay trong khoảnh khắc đối mắt vừa rồi, đại cô nương đã trúng tiếng sét ái tình, yêu hắn rồi sao?

"Đi." Thiếu nữ vàng ngọc buông lời, không chút cảm xúc, gỗ đá thốt ra một chữ.

"Đi? Đi đâu? Ái chà... cô làm gì đấy! Không được, ta sẽ hô có người khi dễ đấy!" Chu Hưng Vân còn chưa hiểu tình hình, thiếu nữ đã mạnh mẽ kéo hắn sang bên cạnh, rồi như sơn tặc cướp nữ tử về làm áp trại phu nhân, một tay vác Chu Hưng Vân lên vai, sải bước như bay lao đi...

"Lạy Chúa tôi! Chuyện gì thế này! Thả ta xuống, ta chỉ nhìn cô thêm vài cái thôi mà, đâu cần phải lôi ta đi gặp quan chứ!" Chu Hưng Vân nằm mơ cũng không ngờ, cô nàng trông có vẻ vô hại lại là một cao thủ võ lâm, không tốn chút sức lực nào đã tóm được hắn, mặc kệ hắn vùng vẫy thế nào cũng vô ích.

Chu Hưng Vân tốn hết chín trâu hai hổ, vẫn không thể thoát thân, đành mặc kệ không giãy giụa nữa, dù sao thiếu nữ cũng không có ý làm hại hắn...

Từ lộ trình di chuyển của cô nàng, Chu Hưng Vân đại khái đoán ra, thiếu nữ muốn đưa hắn vào hoàng cung.

Chu Hưng Vân kết hợp tình hình hiện tại để phân tích bình tĩnh, không khó để đoán ra bức thư nhận được hôm nay, mười phần tám chín là người khác mạo danh Hoàng Thập Lục Tử viết cho hắn. Mục đích chính là dụ hắn ra khỏi cửa, rồi cứ như thế này, vác hắn vào hoàng thành...

Là ai to gan như vậy, mạo danh Hoàng Thập Lục Tử triệu kiến hắn?

Trong lòng Chu Hưng Vân ngay lập tức hiện lên vài cái tên, Hoàng Thái hậu, Mộ Phong, Đại công chúa, Hứa Thái phó.

Khi Chu Hưng Vân nghĩ đến Trưởng công chúa Hàn Thu Linh, liền nhớ ngay đến mỹ nữ ngồi ở vị trí cuối cùng trong buổi phỏng vấn tại Nhất Phẩm Học Phủ... Sương Song.

Thiếu nữ đang vác hắn lao đi lúc này, chẳng phải là người đứng thứ mười tại Nhất Phẩm Học Phủ, Hàn Sương Song sao!

Hai người còn chưa vào hoàng thành, Chu Hưng Vân đã đoán ra người muốn gặp mình chính là vị Đại công chúa Hàn Thu Linh kiêu ngạo kia.

Thì ra là do hắn gần đây làm việc quá cao điệu, khiến Công chúa đại nhân cảnh giác, hôm nay cố ý giăng bẫy đưa hắn vào cung, "gõ núi dọa hổ", khiến hắn và phe cánh của Hoàng Thập Lục Tử đều phải tiết chế lại.

Hàn Sương Song tới dưới cổng hoàng thành, sau khi xuất trình lệnh bài của Hàn Thu Linh, liền thẳng tiến về phía Nhất Phẩm Học Phủ, tốc độ nhanh đến mức khiến người ta phải líu lưỡi.

Chu Hưng Vân thật không ngờ, thời đại này lại có phương tiện giao thông nhanh hơn cả ô tô, mà còn là động lực nhân tạo, tuy ngồi không thoải mái lắm, nhưng hương thơm tỏa ra ngào ngạt, khá là tỉnh người...

Chu Hưng Vân rảnh rỗi sinh nông nổi, liền nghịch mái tóc dài của đại cô nương, hít hà mùi thơm thoang thoảng.

Chưa đầy hai khắc, Hàn Sương Song đã vác Chu Hưng Vân tới rừng trúc của Nhất Phẩm Học Phủ, rồi cẩn thận đặt hắn xuống đất.

Chu Hưng Vân nhìn cô nàng ngốc nghếch chạy tốc độ cao vài cây số mà mặt không đỏ, tim không đập nhanh, thở không gấp, không khỏi thầm khen thiếu nữ nội lực thâm hậu, quả không hổ danh là cao thủ tuyệt đỉnh sánh ngang với Tiêu Tinh, Nam Cung Linh.

"Hừ hừ, tiểu đệ đệ đã lâu không gặp, nghe nói dạo này đệ sống rất khá nha. Muốn cưới Chỉ Thiên làm vợ, đừng có quên mời tỷ tỷ uống rượu mừng đấy."

"Tiêu Tinh! Không được nói bậy!"

Tiêu Tinh nhiệt tình chào hỏi Chu Hưng Vân, dù thế nào đi nữa, thiếu niên này có ơn cứu mạng với nàng, nàng đã ghi lòng tạc dạ. Thế nhưng, Hàn Thu Linh lại không hề có thiện cảm với Chu Hưng Vân, nghe tin hắn muốn kết duyên cùng Hứa Chỉ Thiên, càng tức giận đến mức không tìm được chỗ xả.

"Tiêu Tinh tỷ tỷ khỏe không. Ồ, suýt chút nữa quên mất, tuy Công chúa đại nhân từng nói, ở Nhất Phẩm Học Phủ không cần hành quan lễ, nhưng... vi thần xin bái kiến Vịnh Minh công chúa." Chu Hưng Vân lơ đễnh thỉnh an Hàn Thu Linh, gương mặt cười cợt như kẻ tiểu nhân đắc chí, suýt chút nữa khiến thiếu nữ tức đến bốc khói.

"Ngươi cũng biết điều đấy chứ. Trưởng công chúa dù sao cũng là Trưởng công chúa, lễ nghi cần có vẫn phải có." Cẩn Nhuận Nhi hiếm khi nói đỡ cho Chu Hưng Vân một câu, có lẽ là sợ Hàn Thu Linh mượn cớ trách phạt tên nhóc.

Mạng lưới tình báo của Cẩn Nhuận Nhi không tồi, những việc tốt gần đây Chu Hưng Vân làm, nàng đều nắm rõ trong lòng bàn tay, hôm qua đến phủ Thập Lục Hoàng tử, còn khiến Hoàng Thập Lục Tử vô cùng vui sướng, nếu hắn có thể duy trì được, không lâu sau chắc sẽ có chút tiền đồ, bây giờ gây dựng chút nhân tình với hắn cũng là phòng hờ.

Hàn Thu Linh, Cẩn Nhuận Nhi, Tiêu Tinh, ba người đồng thời xuất hiện trước mặt Chu Hưng Vân, còn Hàn Sương Song thì như robot tuyệt đối phục tùng mệnh lệnh, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, gỗ đá trở về sau lưng Hàn Thu Linh đứng nghiêm.

Chu Hưng Vân khá bất ngờ, không ngờ Trưởng công chúa lại bắt cóc hắn tới Nhất Phẩm Học Phủ, đi theo trình tự bình thường triệu kiến hắn không được sao? Cứ nhất định phải làm phiền mỹ nữ hộ vệ chạy một chuyến.

"Chu Phụng Ngự, ngươi giấu nghề thật đấy. Ngay cả bản công chúa cũng bị ngươi lừa." Hàn Thu Linh lạnh lùng nhìn hắn, nàng vốn tưởng Chu Hưng Vân chỉ là một nhân vật nhỏ không quan trọng, ai ngờ sĩ biệt tam nhật, tên nhóc này thật khiến nàng phải nhìn bằng con mắt khác.

"Công chúa điện hạ sao lại nói vậy? Trước ngày hôm nay, hạ quan và Công chúa chỉ mới gặp mặt một lần, lời nói chưa được mấy câu, sao gọi là lừa người? Hơn nữa, Công chúa điện hạ thiên thiên tuế, vi thần sao dám lừa người."

"Bớt giả vờ giả vịt trước mặt ta, bản công chúa không ăn cái trò này! Đừng nói ta không chừa đường sống cho ngươi, về phủ xong lập tức đính chính hôn ước của ngươi với Hứa Chỉ Thiên, và đuổi nàng ta cùng Tần Bội Nghiên ra khỏi phủ đệ, sau đó từ quan quy ẩn, ta sẽ mở lệ đặc cách cho phép ngươi gia nhập Nhất Phẩm Học Phủ, bảo đảm ngươi suốt đời được hưởng bổng lộc quan chức Chính Tam Phẩm, cung cấp thiết bị tốt nhất, để ngươi trổ hết tài năng, thỏa sức phát huy y thuật." Hàn Thu Linh vẫn mạnh mẽ như mọi khi, nói với Chu Hưng Vân bằng giọng không thể nghi ngờ.

Biểu hiện gần đây của Chu Hưng Vân khiến nàng cảm thấy vô cùng nguy hiểm, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, đã trở thành tiêu điểm bàn tán của triều đình và dân chúng.

Hàn Thu Linh tự hỏi lòng mình, nếu hoán đổi vị thế, dù nàng có bỏ ra mười năm, cũng chưa chắc có thể được vạn chúng chú mục như hắn. Huống hồ, sáng sớm nay lúc thiết triều, Hoàng Thập Lục Tử trái ngược với thường ngày, dốc sức đề cử Chu Hưng Vân đảm nhận chức giám quan cho đại hội Võ Lâm.

Theo tình báo từ nội gián cài trong phủ Thập Lục Hoàng tử báo về, hôm qua Chu Hưng Vân đã bái kiến Hoàng Thập Lục Tử, không những khiến hắn vui mừng khôn xiết, mà còn chiếm được sự tin tưởng sâu sắc, sau đó còn ban thưởng cho Chu Hưng Vân rất nhiều vàng bạc châu báu.

Hàn Thu Linh không phải ngày đầu quen biết Hoàng Thập Lục Tử, lần này hắn phá lệ lần đầu tiên, ban trọng thưởng cho một kẻ quen biết chưa đầy ba tháng, gặp mặt chưa quá năm lần.

Từ đó có thể thấy, Hoàng Thập Lục Tử đánh giá cao Chu Hưng Vân đến mức nào, từ đó có thể thấy, Chu Hưng Vân gian xảo và thâm tàng bất lộ đến mức nào...

Đối với mối họa ngầm này, Hàn Thu Linh cảm thấy phải bóp chết trong trứng nước trước khi hắn đủ lông đủ cánh, bằng không để hắn nắm giữ đại quyền, chắc chắn sẽ trở thành đại địch của nàng.

Quả thật, Hàn Thu Linh tính đi tính lại, vạn vạn không ngờ được, đến cả Hứa Chỉ Thiên cũng quy thuận đồng lõa với Chu Hưng Vân, tin tức này đối với Hàn Thu Linh mà nói, có thể coi là tin dữ như trời sập.

Cho nên, hôm nay Chu Hưng Vân chỉ có hai lựa chọn, một là nghe lệnh nàng, thu liễm dã tâm, ngoan ngoãn từ quan về quê. Hai là...

Hàn Thu Linh thấy Chu Hưng Vân không trả lời, không khỏi vỗ nhẹ tay, âm thầm hạ một đạo chỉ thị.

Hàn Sương Song lặng lẽ đi tới bên bàn đá, cầm chén rượu trên mặt bàn lên.

Hàn Thu Linh ngay trước mặt Chu Hưng Vân, lấy ra một lọ 'độc dược' từ trong ngực đổ vào bình rượu, bình thản lắc lắc vài cái trước mắt hắn.

Chu Hưng Vân nhìn cảnh này mặt mày xanh mét, thầm chửi Công chúa đại nhân đây là có ý gì? Nếu hắn không đồng ý, là muốn ban cho hắn rượu độc sao?

"Này này này, Trưởng công chúa điện hạ, ta và Chỉ Thiên tâm đầu ý hợp, tình nhân cuối cùng cũng thành quyến thuộc, cô sao có thể "gậy đánh uyên ương" chia rẽ hai chúng ta. Hơn nữa, ta tận tâm tận lực làm việc cho triều đình, không tiếc công sức cứu chữa thế nhân, thẹn với lương tâm, có lỗi với lê dân bách tính, cô ép ta từ quan, ít nhất cũng phải cho cái lý do." Chu Hưng Vân phản bác không chút hổ thẹn, mặc dù khí thế của Hàn Thu Linh rất mạnh, nhưng lúc này hắn không thể tỏ ra yếu thế.

Một vị công chúa can thiệp triều chính vốn đã không đúng, huống hồ còn là hành động bội tín bỏ nghĩa. Tất nhiên, nếu Cẩn Nhuận Nhi không có mặt, hắn còn có thể uyển chuyển cầu xin, thậm chí nói rõ ngọn ngành, thực ra hắn là nội gián hai mặt, làm việc cho Hàn Phong...

Đáng tiếc là, tư duy của Hàn Thu Linh rất rõ ràng, rõ ràng là muốn "giết gà dọa khỉ", lấy hắn ra làm vật tế thần để cảnh cáo Cẩn Nhuận Nhi.

"Đồng đội heo" hại người không ít. Chu Hưng Vân thắc mắc, Hàn Thu Linh quả thực rất lợi hại, nếu không nhờ nàng dốc sức giúp đỡ Hàn Phong, tên nhóc ngốc kia sớm đã sợ bị Hoàng Thập Lục Tử thôn tính rồi, nhưng, sao nàng lại không phân biệt phải trái, lại lấy người nhà mình ra mà "cày kinh nghiệm" chứ!

Được rồi. Cái này cũng không thể trách thiếu nữ, chỉ có thể trách Chu Hưng Vân, lúc trước vì nhất thời giận dỗi, không cho Hàn Phong và Hứa Chỉ Thiên nói cho Hàn Thu Linh biết, hắn thực ra là một nội gián. Bây giờ đùa quá trớn rồi, rượu độc chờ sẵn, các vị phụ lão hương thân nói xem phải làm sao?

"Bởi vì ta nhìn ngươi không vừa mắt, lý do này được không? Chu Phụng Ngự chớ quên, đây là thiên hạ của Hàn gia chúng ta, bản công chúa không thích ngươi, thì có quyền trục xuất ngươi." Hàn Thu Linh uy vũ bá khí nói, gương mặt trái xoan cao quý xinh đẹp, phối hợp với mái tóc ngang vai gọn gàng, tư thái nữ cường nhân kia, không khỏi khơi dậy ham muốn chinh phục của Chu Hưng Vân, rất muốn đè nàng xuống đất mà ma sát trăm lần.

Vì nhìn ngươi không vừa mắt, nên muốn ngươi cút, lý do mạnh mẽ biết bao, mạnh mẽ đến mức Chu Hưng Vân không tìm ra lời nào để phản kích, cuối cùng chỉ đành...

"Vi thần đáng chết vạn lần, tự nguyện từ quan quy ẩn, không bước chân vào kinh thành nửa bước. Còn về việc gia nhập Nhất Phẩm Học Phủ, thứ cho hạ quan vô năng, không xứng sánh vai cùng các vị học giả. Ngoài ra, hôn ước của vi thần với thiên kim Hứa gia, và nhân duyên với Tần cô nương, thực ra là việc nhà của bách tính, mong Công chúa điện hạ giữ phong độ, đừng làm khó người khác."

Chu Hưng Vân nói thẳng ra, Hàn Thu Linh nhìn hắn không vừa mắt, cùng lắm thì không làm quan, dù sao hắn cũng chẳng thiết tha gì. Nhưng, Hứa Chỉ Thiên và Tần Bội Nghiên có muốn gả cho hắn hay không, cái này chẳng liên quan gì đến Hàn Thu Linh, cô ta dựa vào cái gì mà quản việc nhà hắn.

"Sương Song, ban rượu!" Hàn Thu Linh không hợp ý là ban rượu độc, Tần Bội Nghiên tạm thời không bàn tới, nhưng Hứa Chỉ Thiên là Hoàng hậu nàng đã định sẵn, tuyệt đối không thể để một tên nhóc thối phá hỏng đại sự của nàng.

"Cái này... Tiêu Tinh khẩn cầu Công chúa khai ân!" Tiêu Tinh lập tức xoay người sang bên cạnh Chu Hưng Vân quỳ xuống, hy vọng Hàn Thu Linh giơ cao đánh khẽ. Chu Hưng Vân là ân nhân cứu mạng của nàng, lúc này khắc này nàng sao có thể đứng nhìn.

Nói đi cũng phải nói lại, Chu Hưng Vân căn bản không hề phạm sai lầm, hành động này của Hàn Thu Linh là bất nhân bất nghĩa, đúng là nhịp điệu "quan bức dân phản".

[Dịch từ bản hv] ChuongId:107
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.