Thi Vương Quật Khởi, Bắt Đầu Độn Ức Vạn Huyết Nhục

Lượt đọc: 34537 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 790
Đầm lầy tử vong

❊ ❊ ❊

Hồn Yêu định bụng báo thù cho Uyên Tế, đương nhiên phải triệu tập đám thủ hạ cũ. Hắn lững thững bước đi dọc theo rìa đầm [ầy, não bộ không ngừng phát tín hiệu.

"Đi đi, những huynh đệ của ta..."

Tín hiệu nhờ tinh thần lực khuếch đại, truyền đi rất xa.

Nhưng xung quanh vẫn tĩnh lặng như tờ, không một tiếng đáp lời.

Huyết Sát đưa mắt nhìn quanh, vùng đầm lầy bát ngát thế này, hắn mới thấy lần đầu.

"Ê, thằng nhóc kia của ngươi, không khéo bị dị thú xơi tái rồi chứ?"

"Hừ... Yên tâm đi, đỉa khổng lồ chắc chắn không sao đâu."

Hồn Yêu quả quyết đáp.

Huyết Sát nghe vậy hơi nhíu mày, trong lòng thoáng kinh ngạc, tự tin đến vậy sao?

Xem ra, "bạn thân" này của hắn cũng không phải hạng xoàng.

Hồn Yêu dẫn theo Lục Tí và đám thi thể khác, men theo rìa đầm lầy, liên tực phát tín hiệu, nhưng dưới mặt đất vẫn im lìm, chăng có động tĩnh gì.

Trong chỉ huy hạm, Chiêu Phong Nhĩ và đám thi thể bước ra ngoài, ngắm nhìn khung cảnh đầm lầy hiếm thấy.

"Tìm thi à, cái này ta rành, ta qua đó xem sao."

"Được!"

Truy Tôm cùng những thi thể khác đáp lời, rồi theo sau tiến lên.

Đám thi thể tản ra tìm kiếm, nhưng ai nấy đều cẩn thận, tránh sa chân vào vững bùn.

Vùng này không hề cằn cỗi, ngoài những vũng nước ra, còn mọc đầy cỏ dại, thậm chí phía xa còn có một vài nhánh suối nhỏ.

Chiêu Phong Nhĩ vừa đi vừa ngó nghiêng, chợt phát hiện một vũng nước đọng, bên trong có những con côn trùng to bằng ngón tay cái đang lúc nhúc.

Hắn nhìn quanh, thấy không ai chú ý đến mình.

Thế là cúi xuống nhặt một con bỏ vào miệng.

“Giàu protein.

Vớ được món hời, Chiêu Phong Nhĩ bỗng thấy nơi này cũng không tệ, bèn tiếp tục tiến bước, mắt không rời những vũng nước hay đám cỏ úa.

Ở những nơi không có zombie, các sinh vật khác sinh sôi khá nhiều.

Chiêu Phong Nhĩ nhặt được kha khá "món ngon", chẳng bao lâu, hắn để mắt đến một đám cỏ dại, phát hiện giữa đám cỏ có một loại thực vật kỳ lạ.

"Hả? Cái gì kia?"

Chiêu Phong Nhĩ lộ vẻ hiếu kỳ, bước tới gần, nhận ra cây kia màu đỏ, phơn phớt hồng, lạc lõng giữa đám cỏ xanh.

Nấm ư?

Chiêu Phong Nhĩ ngồi xổm xuống, quan sát kỹ lưỡng, nhưng cảm giác lại không giống.

Nhìn cái màu phấn men kia, lại rất giống một miếng "thịt".

"Hay là... nhổ lên nếm thử?"

Trong lòng hắn nghĩ ngợi, chậm rãi tiến tới, rồi hai tay tứm lấy nó, mạnh bạo giật ra.

Nhưng dù dốc hết sức bình sinh, cái cây kỳ quái kia vẫn trơ trơ, không hề nhúc nhích.

Nó dai nhách như cao su, hoàn toàn không thể kéo đứt...

"Cái cây này lạ thật." Chiêu Phong Nhĩ thầm nghĩ, Tổ Tinh rộng lớn, thiếu gì chuyện lạ, hôm nay coi như mở mang kiến thức...

Nhưng chưa hết kinh ngạc, dưới lớp bùn đất bỗng truyền đến tiếng soạt soạt.

"Hà?"

Chiêu Phong Nhĩ thính tai lạ thường, lập tức phát hiện ra.

Vừa lúc đó, cái "cây" trong tay hắn bỗng nhúc nhích, như thể có sự sống, quấn lấy eo Chiêu Phong Nhĩ.

Hắn chỉ cảm thấy thân thể bị siết chặt, lập tức bị cuốn lấy.

"Buông ra! Mau buông ta ra!"

Chiêu Phong Nhĩ hoảng hốt, vội vàng dùng tay cào cấu.

Nhưng tiếng soạt soạt dưới mặt đất càng lớn, rất nhanh vọng lên một tiếng gầm khẽ, the thé đến chói tai.

Ngay sau đó, mặt đất phồng lên nhanh chóng, bùn đất tung tóe, một cái đầu to tướng trồi lên.

Thân thể Chiêu Phong Nhĩ cũng bị nhấc bổng lên không trung.

"Có quái vật!"

Hắn kinh hô, sắc mặt tái mét, lúc này mới phát hiện, cái màu hồng phấn kia không phải thực vật, mà là lưỡi của con quái thú biến dị

Nó ẩn mình trong bùn đất, thò lưỡi ra làm mồi nhử, dụ dỗ con mồi sập bẫy, rồi nuốt chửng.

Chiêu Phong Nhĩ đối diện với gió tanh tứ phía, trước mắt là một cái đầu lâu dữ tợn, miệng đầy răng nanh, hình thù giống hệt con côn trùng lúc nãy, chỉ là phóng to lên gấp vạn lần.

Cái đầu trùng phóng đại, quả thực kinh khủng tột độ.

"Tai ca!"

Truy Tôm và đồng bọn phát hiện ra tình cảnh của hắn, trong lòng lo lắng, thầm nghĩ, đang đi tìm người, sao lại đụng phải quái vật thế này?

Nhưng vì khoảng cách khá xa, bọn họ không kịp ứng cứu.

Chỉ thấy cái miệng rộng như chậu máu, bên trong răng nanh sắc nhọn như cối xay thịt, chực chờ lưỡi co lại, cuốn Chiêu Phong Nhĩ vào miệng.

Trong lúc nguy cấp, hắn xoay xở tìm cách.

Vội vàng rút khẩu đoản pháo tinh hạch sau lưng, nhắm ngay khoang miệng con quái trùng, bóp cò, nổ súng.

`ˆ Am ầm!

Một tiếng nổ vang dội, ánh sáng trắng bùng lên dữ dội, năng lượng nổ lan tỏa, khiến răng của nó vỡ vụn mấy chiếc.

"Rống——"

Quái trùng rống lên đau đớn, cả đầu ngửa ra sau, cũng trong quá trình này, Chiêu Phong Nhĩ "phịch" một tiếng rơi xuống đất.

Vội vàng ngẩng đầu nhìn, thấy răng quái trùng rụng xuống, máu đỏ sẫm chảy ra, ngoài ra không có gì đáng ngại, hơn nữa vết thương còn đang khép miệng.

Nó trơ trơ chịu một phát súng cấp S, thực lực có thể thấy được không hề tầm thường!

"Rốt cuộc là quái vật gì?"

Chiêu Phong Nhĩ cau mày, nhưng quái trùng rõ ràng đã nổi giận, sắp sửa tấn công, mình phải rời khỏi đây ngay lập tức.

Chạy mau!

Hắn định bụng chuồn êm, vì chỉ huy hạm ở ngay gần, nhưng không kịp nữa rồi, chỉ còn cách chạy về đó thì may ra an toàn.

Nhưng vừa quay người, bước chân đầu tiên, đã cảm thấy dưới chân mềm nhữn, một chân lún vào bùn, nhanh chóng ngập đến mắt cá.

"Cái này..."

Chiêu Phong Nhĩ hốt hoảng, muốn rút chân ra, nhưng vừa dùng sức, chân còn lại cũng lún theo.

Hắn càng giãy giụa, càng lún sâu.

Quái trùng đầm lầy phía sau đã lao tới, cái đầu to tướng đến gần, như muốn nuốt trọn hắn vào miệng.

Chiêu Phong Nhĩ mắc kẹt trong vững bùn, căn bản không thể trốn thoát.

Nhưng ngay trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, bỗng nhiên mấy sợi dây leo từ mặt đất trồi lên, đan vào nhau, ghìm chặt cổ quái trùng, khiến nó không thể nhúc nhích thêm.

Quái trùng bị trói, ra sức giãy giụa, nhưng làm sao cũng không thoát được.

Quả nhiên...

Chiêu Phong Nhĩ quay đầu nhìn về phía chỉ huy hạm, ở gần đó, mình không gặp nguy hiểm gì.

Nhưng đang lúc suy tư, hắn cảm thấy thân thể ngày càng lạnh, mới phát hiện lúc này nửa người mình đã lún vào bùn, sắp bị nuốt chứng hoàn toàn.

"Bồn ca! Giúp ta một tay!"

Chiêu Phong Nhĩ vội vàng kêu lên.

Vừa dứt lời, lập tức có một sợi dây leo quấn lấy thân thể hắn, kéo mạnh ra ngoài.

Với thực lực của Chậu Hoa, xử lý chuyện này dễ như trở bàn tay.

Hắn nhanh chóng kéo Chiêu Phong Nhĩ ra, đặt ở nơi an toàn, đồng thời điều khiển những sợi dây leo khác xiết chặt, cắt con quái trùng thành nhiều đoạn.

Máu me tung tóe, thịt nát văng khắp nơi.

"Tai ca, huynh không sao chứ?"

Lúc này, Truy Tôm và đồng bọn vừa kịp chạy tới.

Chiêu Phong Nhĩ lắc đầu.

“Ta không sao.”

Ở nơi đầm lầy này, nguy hiểm có thể ập đến bất cứ lúc nào, hắn không dám chủ quan nữa.

Mà ở một nơi khác, Hồn Yêu dừng bước, hai đầu cùng hướng về phương xa nhìn chăm chú, chỉ thấy bùn đất ở đó trồi lên, rất nhanh chui ra một con côn trùng khổng lồ, lao nhanh về phía hắn.

Nhưng Hồn Yêu vẫn bất động, nở một nụ cười.

"Huynh đệ, cuối cùng ngươi cũng đến!"

"Ừm????"

Huyết Sát và Tanker phía sau đều ngạc nhiên.

Chẳng lẽ... đàn em của hắn là một con côn trùng?

Ngay lúc mọi người còn đang nghi hoặc.

Chỉ thấy quái trùng dừng lại trước mặt Huyết Sát, da bụng phồng lên nhanh chóng, lờ mờ hiện ra hình người, rồi "choang" một tiếng, vỡ toang.

Một bóng Thi Vương chưi ra.

Đô Thị
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 12 năm 2025

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.