Thập Niên 60: Cha Tôi Là Khắc Tinh Của Nam Chính

Lượt đọc: 6338 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1042

❊ ❊ ❊

Chỉ vì điểm này, Vương Nhất Thành cũng bằng lòng giúp cậu.

Còn Thiệu Dũng cũng không ngờ chú út lại nói như vậy. Cậu cũng hiểu chú út, biết chú út đã mở miệng thì không phải là lừa gạt cậu, mà là thật sự bằng lòng. Thiệu Dũng rất vui mừng, dù sao đi xem nhà lâu như vậy, cậu cũng thật sự rất mệt mỏi, mua nhà là chuyện lớn mà.

Hiện giờ có căn nhà phù hợp, cậu thật sự rất vui.

Đừng nói chứ, Thiệu Dũng dẫn bạn gái Khương Hiểu Văn đi xem nhà, Khương Hiểu Văn cũng ưng ý ngay lập tức. Cô cũng thích nhà có sân hơn. Căn nhà cô ở từ nhỏ là khu tập thể, chính là nhà lầu, trên lầu dưới lầu ồn ào nhốn nháo, cô cũng nếm trải nỗi khổ khi ở nhà lầu rồi.

Nhà cô ở tầng một, đường ống bị tắc, nhà cô cũng từng chịu tội rồi. Cho nên hồi nhỏ cô đã nghĩ, nếu sau này mình kết hôn sinh sống, nhất định không ở chung nhà lầu với người khác. Nhất định phải tự mình ở riêng. Sau này đến nhà Vương Mỹ Bảo cô càng cảm thấy như vậy, có một cái sân lớn thật sự quá tốt quá tốt. Đời này cô không mua nổi căn nhà lớn như nhà họ Vương rồi. Nhưng mua một căn nhà có sân thì vẫn được mà, cô cũng có thể trồng hoa.

Đôi tình nhân nhỏ quả quyết chốt lại. Vương Nhất Thành cũng không làm chậm trễ họ nhiều, vừa hay cuối năm rồi, người thuê cũ cũng trả nhà, Vương Nhất Thành dứt khoát giao nhà cho Thiệu Dũng luôn. Giữa mùa đông giá rét, Thiệu Dũng bắt đầu mua sơn về quét tường, Khương Hiểu Văn phụ giúp, đôi tình nhân nhỏ làm việc hừng hực khí thế, cùng nhau nỗ lực vì cuộc sống mới.

Hai người làm việc hăng say, cũng bước đầu định ngày kết hôn vào lễ Quốc tế Lao động mùng 1 tháng 5.

Phải nói bọn trẻ bây giờ cũng có chủ kiến, phụ huynh hai bên còn chưa gặp mặt, hai người trẻ tuổi đã tự mình bàn bạc xong ngày kết hôn rồi.

Chuyện này khiến Bảo Nha nhìn mà phải thán phục.

Cô lén lút nói với Cao Tranh: "Anh Thiệu Dũng của em năm nay về quê ăn Tết, chắc chắn sẽ bị mắng, bà nội em nhất định sẽ mắng anh ấy."

Cao Tranh: "Cũng chưa chắc đâu?"

Bảo Nha: "Nhất định sẽ mắng, nhưng bà nội em khẩu xà tâm phật, mắng thì mắng vậy thôi, chứ cũng chẳng có gì."

Cao Tranh bật cười, cảm thấy đúng là như vậy.

Nói ra thì, Cao Tranh rất thích bà nội Điền. Bà nội Điền từ nhỏ đã đối xử bình đẳng, không vì là con gái mà bạc đãi, cũng không vì anh là người ngoài mà bạc đãi, chung quy luôn đối xử công bằng.

Dưa muối cũng không cho thêm một cọng.

Tuy ngoài miệng luôn chửi bới mắng mỏ, nhưng lại chưa bao giờ đánh trẻ con, cũng rất bảo vệ bọn trẻ.

Cho dù có chửi bới mắng mỏ, cũng là vì bọn chúng nghịch ngợm.

"Bà nội Điền thật sự rất biết cách giáo dục trẻ con. Người già ở độ tuổi của bà mà không đánh trẻ con thật sự là số ít. Anh có mấy người bạn học, người lớn trong nhà là phần tử trí thức có văn hóa, cũng sẽ động tay động chân với con cái. Người thời đại bọn họ chính là chuộng câu thương cho roi cho vọt."

Bảo Nha: "Bà nội em là sợ đánh hỏng rồi lại tốn tiền thuốc men."

Cao Tranh: "Phụt!"

Tuy biết đây là lời nói thật, nhưng đám trẻ con lứa bọn họ được hưởng lợi mà.

"Ây đúng rồi, anh có một người bạn học, chính là người em từng gặp, về nước cùng bọn anh ấy, cô ấy muốn tìm ba em xin chữ ký và chụp chung một tấm ảnh, không biết có tiện không."

Bảo Nha: "Anh đi hỏi ba em ấy, hỏi em làm gì."

Cao Tranh: "Em là bạn gái anh, đương nhiên anh phải nói cho em biết trước chứ. Chú Vương người này luôn có một sức hút kỳ diệu, rất dễ thu hút các nữ thanh niên trí thức. Cô ấy lại là độc giả cuồng nhiệt của ba em, cho nên anh mới nói trước một tiếng, tránh nhỡ đâu thật sự có chuyện gì, em lại trách anh."

"Vậy mắt nhìn của bạn học anh cũng chẳng ra sao, ba em tuy là một người ba tốt nhất tốt nhất tốt nhất, nhưng chưa chắc đã làm tốt vai trò một người chồng tốt đâu nhé." Bảo Nha lầm bầm, nhưng cô cũng thật sự không để tâm mấy chuyện này, lại nói: "Chúng ta cũng đừng nghĩ nhiều, có lẽ bạn học của anh không có ý gì khác đâu."

Cao Tranh mỉm cười: "Nếu cô ấy không có ý gì khác, anh có thể ăn ngay cái phiến đá trên mặt đất này."

Mọi người đều là người trưởng thành, IQ cũng đủ, EQ cũng có, tự nhiên không phải là hoàn toàn không nhìn ra cái gì.

"Ây, bạn học nào của anh thế? Mấy người bạn học đó của anh, em chỉ nhớ mỗi Trần Quyên thôi."

Vì Trần Quyên nhắm trúng Cao Tranh, vô cùng rõ ràng, nên Bảo Nha chỉ chú ý đến Trần Quyên.

Cao Tranh: "Là cô gái dáng cao ấy, tên là Khương Mẫn Toa."

Bảo Nha: "Ồ. Em có ấn tượng, người xinh đẹp nhất đó."

Cao Tranh: "Không xinh đẹp bằng em đâu nhỉ?"

Bảo Nha: "Phụt, anh đúng là biết chui luồn tìm cơ hội tâng bốc em đấy."

Cao Tranh: "..."

Nói thật, anh chỉ nói một câu nói thật thôi mà.

Anh nói: "Anh thật sự cảm thấy vậy mà, ngoài em ra, người khác có xinh đẹp hay không anh đều không mấy bận tâm. Hơn nữa anh cũng thật sự không thấy Khương Mẫn Toa xinh đẹp."

Bảo Nha: "Chậc chậc."

Sự khác biệt về thẩm mỹ giữa nam và nữ đây mà.

"Cô ấy học cùng trường với anh à?" Cô tò mò hỏi một câu.

Cao Tranh lắc đầu: "Không phải, là trường Y, trường của bọn Cẩu Đản Nhi ấy."

Suất du học do nhà nước cử đi của lứa bọn họ được phân bổ ở các trường, không chỉ có Bắc Đại Thanh Hoa, Thủ đô còn có các trường khác, ngoại tỉnh cũng có. Giống như bọn họ còn có bạn học ở Phục Đán.

"Ây đúng rồi, Cẩu Đản Nhi vẫn chưa tốt nghiệp nhỉ?"

Bảo Nha: "Chưa, bọn họ học y tốt nghiệp muộn hơn chúng ta."

Cô cảm thán: "Học y cũng thật sự vất vả."

"Cái này thì đúng."

Cao Tranh hỏi: "Bình thường Cẩu Đản Nhi có ghé qua không?"

Bảo Nha: "Ít lắm, cậu ấy học y bận rộn cực kỳ, cơ bản cũng chỉ thỉnh thoảng đi cùng anh Thiệu Dũng qua đây. Nhưng sau khi tốt nghiệp chắc cậu ấy sẽ ở lại đây, cũng sẽ đón ông ngoại cậu ấy lên. Em thấy, sau này cậu ấy sẽ rất ít về quê."

Cao Tranh: "Vậy ông bố với bà mẹ kế kia của cậu ấy..."

Bảo Nha: "Bọn họ thì muốn chiếm tiện nghi đấy, nhưng ông ngoại của Cẩu Đản Nhi vẫn còn đó, bọn họ không chiếm được tiện nghi đâu. Ai mà không biết nhà bọn họ chưa từng nuôi nấng Cẩu Đản Nhi ngày nào, thấy có tiền đồ liền muốn hái đào thì đừng có mơ. Bác Dược Hạp Tử làm bác sĩ thôn bao nhiêu năm nay, mọi người đều hướng về bác ấy cả."

Cao Tranh gật đầu, yên tâm lại.

Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh.

Hồi nhỏ anh oán trách cha ruột của mình, nhưng lớn lên nhìn lại, những kẻ khuyết đức không đáng tin cậy thật sự không ít. Nhà anh thế này coi như là xong hết mọi chuyện rồi.

Cao Tranh không nhắc đến chuyện này nữa, lại kéo về chủ đề ban đầu: "Vậy nếu em không để bụng, anh đi hỏi chú Vương nhé."

Bảo Nha: "Anh đi đi, em sao cũng được."

Hai cha con họ chủ yếu là không can thiệp vào đời sống riêng tư của đối phương.

Ba cô tái hôn nhiều lần như vậy, thực ra cô cũng biết, ba cô chắc sẽ không dễ dàng kết hôn nữa. Đây đã là kết hôn lần thứ sáu rồi, cũng thật sự quá khoa trương. Tuy cô biết trong đó có rất nhiều uẩn khúc, nhưng người ngoài đâu có biết. Ba cô chắc sẽ thận trọng hơn.

Hơn nữa Bảo Nha cũng biết bà nội cô từng nói, hy vọng ba cô thận trọng hơn với hôn nhân.

Cho nên cô nghĩ, ba sẽ nghe lời bà nội.

Nếu nói lời của ai có chút tác dụng với ba cô, thì chỉ có hai người, một là bà nội cô, hai là cô.

Nhưng mà, cũng không cần thiết phải nói quá nhiều, có lẽ thật sự là bọn họ nghĩ nhiều rồi.

Cao Tranh cảm thấy Khương Mẫn Toa thích ba cô, nhưng Bảo Nha cũng từng thấy cảnh theo đuổi thần tượng ở Cảng Thành, cho nên cô nghĩ, có lẽ chỉ đơn thuần là "theo đuổi thần tượng". Đàn ông thực ra cũng không hiểu lắm tâm tư của phụ nữ, đôi khi sùng bái một người thật sự chưa chắc đã có suy nghĩ gì sâu xa hơn.

Nhưng cô không cần thiết phải nói ra, dù sao cô cũng không muốn anh Tiểu Tranh phải ăn phiến đá đâu.

Vương Nhất Thành đối với mấy chuyện này thì sao cũng được, nhưng cũng nói: "Ký tên thì được, chụp ảnh chung thì thôi, ba cũng chẳng phải đại minh tinh gì, chụp ảnh chung cứ thấy không hay lắm."

Cao Tranh: "Vâng, vậy để cháu nói với cô ấy một tiếng."

Cao Tranh và Khương Mẫn Toa trước đây không quen biết nhau, trước khi ra nước ngoài căn bản không hề quen biết, cũng là sau khi ra nước ngoài ở cùng một thành phố, họ lại ở khá gần nhau, đều là du học sinh, lúc này mới có qua lại.

Thực tế, sau khi ra nước ngoài Cao Tranh rất ít qua lại với các bạn nữ, anh là người đã có chủ, sẽ không làm bậy. Giống như Trần Quyên, cô ta có ý với anh, Cao Tranh đều cự tuyệt người ta từ ngoài ngàn dặm.

Nhưng Khương Mẫn Toa coi như là một người bạn của anh.

Vì Khương Mẫn Toa ngay từ đầu đã không có ý với anh, nên Cao Tranh cứ qua lại bình thường. Anh cũng không tự luyến đến mức cảm thấy tất cả mọi người đều thích mình, bạn học bình thường thì luôn phải qua lại bình thường.

Thêm một điều nữa, thực ra họ cũng không tính là tiếp xúc thường xuyên, Khương Mẫn Toa vì học y nên còn bận rộn hơn bọn họ. Cho nên tuy cũng gọi là bạn bè, nhưng lén lút qua lại không nhiều. Lần này cùng nhau về nước, anh mới biết Khương Mẫn Toa là người hâm mộ sách của Vương Nhất Thành.

Vì cô ấy mang theo sách lên máy bay để giết thời gian, thật sự cũng trùng hợp, không ngờ họ quá cảnh ở Cảng Thành, vậy mà lại thật sự gặp nhau.

Khương Mẫn Toa biết họ quen thân, liền chủ động tìm Cao Tranh xin chữ ký.

Bên này Cao Tranh nhận được sự đồng ý của Vương Nhất Thành, anh cũng nói với Khương Mẫn Toa một tiếng, quả nhiên, Khương Mẫn Toa vui mừng hớn hở.

Cao Tranh: "..."

Thấy chưa thấy chưa, hình như anh thật sự không đoán sai.

Bảo Nha: Anh không hiểu thế nào gọi là người hâm mộ cuồng nhiệt rồi.

Cách nhìn của hai người không giống nhau, nhưng Khương Mẫn Toa thì một chút cũng không biết, cô ấy thật sự rất vui mừng. Lứa du học sinh bọn họ không phải cùng nhau về nước, nhưng mấy người cùng về lần này, đều đã nhanh chóng tham gia công tác rồi.

Khương Mẫn Toa không phải người Tứ Cửu Thành, nhưng cũng ở lại bên này, sau khi được phân công vào bệnh viện, hiện tại cô ấy đang ở ký túc xá.

Thực ra Khương Mẫn Toa và bọn Trần Quyên cũng không thân thiết lắm, nhưng Trần Quyên lại rất thích tìm Khương Mẫn Toa. Theo cô ta thấy, bản thân từng đi du học, mạnh hơn các bạn học khác một bậc rồi, ít nhiều có chút chướng mắt các bạn học đại học của mình.

Cho nên cô ta càng thích qua lại với những người từng đi du học cùng, cô ta cảm thấy, bọn họ mới là cùng một vòng tròn.

Nếu có thể, cô ta càng muốn tìm Cao Tranh cơ, nhưng Cao Tranh đối với cô ta rất lạnh nhạt, cũng chưa từng nói mình sống ở đâu, càng không biết Cao Tranh được phân công đến đâu. Khó khăn lắm mới thông qua người khác nghe ngóng được, cô ta đến đơn vị của Cao Tranh tìm Cao Tranh một lần, Cao Tranh càng viết rõ hai chữ "không thân" to đùng trên mặt, ngay cả trên bàn làm việc cũng đặt ảnh chụp chung với bạn gái.

Trần Quyên rất xấu hổ, chỉ đành nhanh chóng rời đi.

Nhưng điều này cũng không có nghĩa là cô ta bỏ cuộc. Cô ta vẫn muốn thành đôi với Cao Tranh, cũng định tìm thêm vài người bạn giúp đỡ tác hợp.

Cô ta không cảm thấy Vương Mỹ Bảo kia có gì tốt, sao có thể so sánh với cô ta được, cô ta từng đi du học cơ mà!

Cô ta với một cô gái khác cũng không hợp nhau, nên chỉ có thể tìm Khương Mẫn Toa.

Nhưng cô ta không ngờ, cô ta qua tìm Khương Mẫn Toa vậy mà lại gặp Cao Tranh. Ánh mắt hồ nghi của cô ta lập tức quét qua hai người, nói: "Cao Tranh, sao anh lại đến tìm Khương Mẫn Toa? Các người thân lắm sao?"

Cao Tranh cũng làm ra vẻ rất kinh ngạc, nói: "Tôi tìm ai cũng là bình thường mà? Cô có thể đến tìm cô ấy, sao tôi lại không thể? Lời này của cô hỏi kỳ lạ thật đấy."

Trần Quyên cắn cắn môi: "Anh không phải có đối tượng rồi sao? Anh đến chỗ của một người phụ nữ xa lạ không hay lắm đâu nhỉ? Khương Mẫn Toa, thì ra cô cũng đánh chủ ý lên Cao Tranh, vậy mà còn giả vờ như không có chút hứng thú nào, cô cũng nhiều tâm nhãn quá rồi đấy?"

Khương Mẫn Toa lập tức lạnh mặt. Cô ấy tuy tính tình tốt, nhưng cũng không phải người để mặc người khác nói gì thì nói. Càng không phải loại người mặc kệ người ta bôi nhọ mình mà vẫn coi như không nghe thấy.

Giọng cô ấy lạnh lùng: "Tôi và Cao Tranh là bạn bè, lẽ nào nói chuyện với nhau cũng không được? Hơn nữa, tôi chưa từng nghe nói có đối tượng rồi thì không được nói chuyện với người khác. Chúng tôi trong sạch, nói chuyện thì có vấn đề gì? Ngược lại là cô, cô nói lời này chưa khỏi có chút lo chuyện bao đồng rồi đấy?"

Cô ấy cũng học theo dáng vẻ vừa rồi của Trần Quyên, quét mắt nhìn từ trên xuống dưới một cái, nói: "Cô cũng chẳng là gì của Cao Tranh, không cần phải dùng cái giọng điệu này để nói chuyện. Còn nữa, tôi với cô cũng không thân thiết gì, không có việc gì thì đừng suốt ngày đến tìm tôi, quấy rầy cuộc sống của tôi."

,

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.