Thần Cấp Sáp Ban Sinh

Lượt đọc: 2356 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 417
Tôi chính là đến để cứu người

❊ ❊ ❊

“Alo! Dượng, dượng tìm con có chuyện gì vậy ạ?” Trình Vũ nhấc điện thoại lên nói.

“Ừ, ta muốn hỏi xem con có phải đã từng có mâu thuẫn với một người trẻ tuổi tên là Đường Trạch hay không?” Giọng của Triệu Minh Long truyền đến từ trong điện thoại.

“Đường Trạch? Hắn tìm dượng rồi?” Trình Vũ nhướng mày, hơi kinh ngạc, thằng nhóc này chẳng lẽ biết là mình đã giở trò trên người hắn? Xem ra hắn cũng có chút thông minh đấy.

“Ừ, vừa rồi cha hắn gọi điện cho ta, bảo ta dẫn con đến bệnh viện cứu con trai ông ta, căn bệnh đó của hắn chẳng lẽ là do con gây ra?” Triệu Minh Long hôm đó cũng từng đến bệnh viện thăm Đường Trạch, đối với tình trạng bệnh của hắn cũng hiểu biết đôi chút, nhưng ông không ngờ chuyện này lại liên quan đến Trình Vũ.

“Cứu con trai hắn? Con có phải bác sĩ đâu, con cứu hắn thế nào được?” Trình Vũ đương nhiên không thể dễ dàng đi cứu hắn như vậy, hơn nữa tất cả chuyện này đều là do hắn tự gây ra, nếu không phải hắn đào góc tường của mình, mình đâu có xảy ra chuyện với Hàn Tuyết như thế này?

Nếu Hàn Tuyết không trở mặt với cậu thì cậu cứu hắn cũng chẳng sao, nhưng bây giờ cậu không còn tâm trạng đó nữa.

“Tiểu Vũ, con thành thật nói cho ta biết, bệnh của hắn có phải do con gây ra không?” Triệu Minh Long nói.

“Bệnh gì cơ?” Trình Vũ giả ngốc giả ngơ đáp.

“Chính là cái bệnh liệt nửa thân dưới của hắn đó, có thực sự là do con gây ra không?” Triệu Minh Long ít nhất phải xác nhận điều này.

“Liệt nửa thân dưới? Đó đúng là báo ứng, việc này thì có liên quan gì đến con? Con đâu có đánh hắn!” Trình Vũ dù thế nào cũng sẽ không thừa nhận.

“Tiểu Vũ, ta biết con là vì chuyện của cô gái nhà họ Hàn đó đúng không? Ta nói cho con biết, nhà họ Đường lai lịch không nhỏ, cho nên ta hy vọng con trừng phạt hắn một chút là được rồi, giúp hắn một tay đi!” Đường Chí Dũng dù sao cũng là Phó giám đốc Sở Công an tỉnh, nể mặt này vẫn phải cho.

“Vậy sao? Vậy cũng chẳng liên quan gì đến con cả? Con đâu phải bác sĩ, nhưng con có thể đi cùng dượng đến bệnh viện xem hắn một chuyến!” Trình Vũ đương nhiên không quan tâm gia thế đối phương lợi hại thế nào, dù sao cũng đang rảnh rỗi, đi xem tên này một chút cũng là ý hay.

Một tiếng đồng hồ sau, Trình Vũ một mình lái xe xuất hiện tại bệnh viện Nhân dân thành phố.

Mà một nhóm người đã sớm đợi sẵn ở cổng bệnh viện, nhưng rõ ràng là, ngoài viện trưởng Quý Văn Bác ra, những người khác nếu không phải trong lòng bất mãn thì cũng đầy vẻ nghi hoặc và tò mò.

Hóa ra sau khi nhận được tin Triệu Minh Long sẽ dẫn Trình Vũ đến bệnh viện, Quý Văn Bác tỏ ra vô cùng phấn khích, chủ động đòi xuống đón hai người.

Người đầu tiên bất mãn đương nhiên là Đường Chí Dũng và vợ ông ta, Cố Phương Cầm, bởi vì họ đã đinh ninh là Trình Vũ đã giở trò trên người con trai mình, hơn nữa Trình Vũ là bậc vãn bối, ngoài thân phận cháu trai của Triệu Minh Long ra, thì có tư cách gì để họ phải ra đón chứ.

Còn một số chuyên gia khác trong lòng cũng rất khó chịu, một số người trong số họ là chuyên gia được Quý Văn Bác mời từ nơi khác đến, tuy tạm thời chưa tìm ra bệnh nguyên của bệnh nhân, nhưng dù sao cũng là nhân sĩ có thẩm quyền cấp quốc gia, sao có thể đi đón một kẻ vô danh tiểu tốt được?

Nhưng viện trưởng đã đích thân xuống đó rồi, họ tuy không muốn nhưng cũng chẳng còn cách nào, còn vợ chồng nhà họ Đường vẫn còn dựa vào đối phương để chữa bệnh cho con trai mình, đương nhiên cũng không thể không đi.

Tuy nhiên, mấy vị bác sĩ chủ nhiệm trong bệnh viện thành phố lại lộ ra vẻ mong chờ, chuyện của Trình Vũ sớm đã được xem như truyền thuyết tại bệnh viện thành phố, mấy vị bác sĩ này tuy chưa từng gặp người thật của Trình Vũ.

Nhưng cái tên của cậu sớm đã khiến nhân viên y tế tại bệnh viện thành phố không ai là không biết, bởi vì Trình Vũ đã để lại ở đây vài kỳ tích khiến vô số nhân viên y tế phải điên cuồng.

Từng có một bệnh nhân khoa ngoại được Trình Vũ chữa khỏi chỉ trong nháy mắt, sau đó lại thần kỳ phục hồi cho một bệnh nhân bị thanh cốt thép đâm xuyên đùi nghiêm trọng, buộc phải cắt bỏ chi, thậm chí cả Hàn Tuyết vốn bị bệnh viện tuyên án tử hình cũng được cậu cứu sống.

Tất cả những điều này đều khiến người ta cảm thấy vô cùng hoang đường, từng có vô số người nghi ngờ, nhưng dưới sự chứng kiến tận mắt của bao nhiêu người, những nghi ngờ này hoàn toàn bị đập tan, bởi vì ngay cả viện trưởng của họ cũng phải thừa nhận y thuật thần kỳ xuất quỷ nhập thần của Trình Vũ.

“Lão già, lâu rồi không gặp, khí sắc không tệ nhỉ!” Trình Vũ vừa xuống xe, thấy nhiều người như vậy cũng chẳng coi là chuyện gì, cậu chỉ quen mỗi mình Quý Văn Bác, cái lão già cố chấp muốn mời cậu làm chủ nhiệm danh dự của bệnh viện kia mà thôi, còn những người khác, cậu không có hứng thú cũng không cần thiết phải biết.

“Khà khà, nhờ phúc của Trình tiên sinh, hoan nghênh cậu lại đến bệnh viện của chúng tôi.” Nghe thấy lời chào hỏi rất thiếu lễ độ của Trình Vũ, Quý Văn Bác cười ngượng nghịu.

“Lão già, địa bàn của ông đây cũng chẳng phải chỗ tốt lành gì, ông đừng có hoan nghênh tôi như vậy. Hơn nữa tôi cũng không phải đến để làm bác sĩ cho bệnh viện các người, tôi chỉ nghe nói có một cố nhân đang nằm viện ở đây, nên đặc biệt đến thăm mà thôi.” Trình Vũ cười nói.

Thấy Trình Vũ bỏ mặc một nhóm lớn chuyên gia sang một bên, thậm chí còn không thèm liếc mắt một cái đã trực tiếp đi vào bệnh viện, sắc mặt mọi người đều rất khó coi. Quý Văn Bác cũng không để tâm, so với những chuyên gia này, y thuật của Trình Vũ mới là chuyên gia thực sự, ông đương nhiên coi trọng Trình Vũ hơn.

Vợ chồng nhà họ Đường không nói gì, nhưng bất cứ ai cũng nhìn ra sắc mặt của họ rất khó coi.

Một đoàn người rầm rộ đi trong bệnh viện, mà người dẫn đầu lại là một thanh niên chừng hai mươi tuổi, còn viện trưởng lại đang tháp tùng bên cạnh thanh niên này, cảnh tượng này khiến tất cả mọi người đều không hiểu ra sao cả.

Chỉ có một số bác sĩ y tá từng gặp Trình Vũ trước đây đều nhìn Trình Vũ với vẻ mặt đầy phấn khích.

“Lão già, môi trường y tế ở chỗ ông không tệ nha! Tôi nghe nói có rất nhiều quan lại quý tộc cơ thể mệt mỏi đều sẽ đến đây ở một thời gian, dạo này tôi cũng cảm thấy toàn thân không chút sức lực, ông có thể sắp xếp cho tôi một phòng để ở lại một thời gian được không?” Trình Vũ bước vào bệnh viện nhưng không hề đi thẳng đến phòng bệnh của Đường Trạch như họ tưởng tượng, mà lại dọc theo các phòng bệnh đi xem từng phòng một, trông càng giống một vị lãnh đạo đến bệnh viện thị sát hơn.

“Trình tiên sinh nói đùa rồi, đây là bệnh viện chứ không phải viện điều dưỡng, làm sao có loại dịch vụ này được?” Quý Văn Bác cũng đầy vạch đen trên trán, Trình Vũ này đúng là không dễ hầu hạ chút nào, nhưng không còn cách nào khác, ai bảo y thuật người ta cao siêu chứ?

Quan trọng nhất là, Quý Văn Bác cũng rất muốn tận mắt chứng kiến Trình Vũ chữa bệnh cho Đường Trạch như thế nào, và cậu đã dùng thủ đoạn gì để khiến Đường Trạch trở nên như vậy.

Chỉ có điều Trình Vũ này hoàn toàn không tuân theo quy củ, dường như căn bản không có ý định đến cứu người.

Vợ chồng nhà họ Đường đi theo sau đã sớm mất kiên nhẫn, Cố Phương Cầm thấy Trình Vũ cứ đi qua đi lại như vậy, hoàn toàn không có ý định đi cứu con trai mình, lập tức đứng ra nói: “Thằng họ Trình kia, rốt cuộc cậu muốn thế nào? Chúng tôi gọi cậu đến không phải để cậu đến bệnh viện thị sát, mà là để cậu chữa bệnh cho con trai tôi.”

“Bà là ai?” Trình Vũ nhướng mày nói.

“Tôi là mẹ của Đường Trạch!” Người phụ nữ lạnh mặt nói.

“Vậy thì sao? Bà là mẹ hắn chứ có phải mẹ tôi đâu, tôi đến bệnh viện làm gì có liên quan gì đến bà? Hơn nữa, tôi có nói là đến bệnh viện để cứu con trai bà không?” Trình Vũ hoàn toàn không thèm để ý đến người phụ nữ sắp bùng nổ, vẫn như thường lệ đi về phía các phòng bệnh khác.

“Cậu...!” Cố Phương Cầm vừa muốn nổi khùng lên thì đã bị chồng ngăn lại.

“Trình tiên sinh, cậu làm vậy có phải hơi quá đáng không, tuy cậu là con trai của Thị trưởng Triệu, nhưng cũng không thể coi thường người khác như vậy chứ!” Đường Chí Dũng sa sầm mặt nói.

“Ông lại là ai? Cha của Đường Trạch?” Trình Vũ nhướng mày hỏi.

“Không sai!”

“Hóa ra là vậy! Nhưng thì sao chứ? Vẫn câu nói đó, tôi có nói là đến để cứu con trai ông không? Huống hồ con trai ông bị bệnh thì nên tìm bác sĩ, kìa, đây chẳng phải toàn là bác sĩ sao? Ông tìm tôi là có ý gì?” Trình Vũ chỉ vào nhóm người mặc áo blouse trắng kia nói.

“Cậu... rõ ràng là cậu đã giở trò trên người con trai tôi, cậu còn giả điên giả ngây ở đây!” Cố Phương Cầm nói.

“Khà khà! Đây là trò cười thú vị nhất mà tôi từng nghe đấy. Bà nói tôi giở trò trên người con trai bà, thì tôi đã giở trò trên người hắn rồi sao?” Trình Vũ cười nói.

“Cậu... cái này...” Cố Phương Cầm cũng không biết nói gì nữa, chuyện này vốn dĩ chỉ là suy đoán của con trai bà mà thôi.

Nhưng sau khi nghe Quý Văn Bác nói y thuật của thằng nhóc này cao siêu, họ càng tin chắc vào điều này hơn, nếu không thì bệnh của con trai họ phải giải thích thế nào? Chỉ có người y thuật cao cường mới có thể hại người một cách lợi hại như vậy.

“Trình tiên sinh, hay là chúng ta đi xem bệnh nhân trước đi?” Thấy cục diện này dường như không thể hòa giải được nữa, Quý Văn Bác cũng vội vàng nói.

“Đã là lão già ông lên tiếng rồi, tôi còn có thể nói gì nữa đây? Vậy thì đi xem một chút đi!” Trình Vũ cười một cách vô tư đáp.

“Cậu... Trình Vũ! Là cậu! Là cậu giở trò trên người tôi đúng không?” Đường Trạch đợi lâu như vậy không thấy ai đến, đã sớm đợi đến nóng lòng không chịu nổi trên giường bệnh, khi nhìn thấy Trình Vũ bước vào, cảm xúc lập tức trở nên vô cùng kích động, mẹ Đường vội vàng ngồi xuống bên giường an ủi hắn.

“Chậc chậc! Đây chẳng phải là Đường tiên sinh sao? Trùng hợp vậy? Cậu đến bệnh viện để nghỉ dưỡng à? Đúng là có nhã hứng thật!” Trình Vũ giả vờ kinh ngạc nói.

“Trình Vũ, cậu đừng có giả ngốc giả ngơ ở đó nữa! Rõ ràng là cậu đã giở trò trên người tôi, tốt nhất cậu nên chữa khỏi bệnh cho tôi, nếu không tôi sẽ khiến cậu chết không có chỗ chôn!” Đường Trạch sa sầm mặt nói.

“Ủa? Không phải nói cậu bị bệnh rất nặng sao? Tôi thấy cậu trông vẫn sinh long hoạt hổ thế này, khí lực tràn trề mà, nhìn là biết giả bệnh rồi. Chẳng lẽ cậu thấy mấy cô y tá ở đây xinh đẹp quá nên mới giả bệnh đấy chứ?” Trình Vũ sao có thể bị lời đe dọa của đối phương làm cho sợ hãi!

“Trình Vũ, cậu đừng có quá đáng!” Cố Phương Cầm quát lớn.

“Hừ! Sao nào? Cả nhà các người đến uy hiếp tôi à! Tôi nói cho các người biết, hôm nay tôi đúng là đến để cứu người đấy.” Trình Vũ lớn tiếng nói.

Mọi người nghe vậy, tưởng mình nghe nhầm, câu này có ý gì, từ thái độ cứng rắn như vậy của Trình Vũ thì hắn phải nói là “không phải đến cứu người” mới đúng chứ? Chẳng lẽ Trình Vũ đây là chịu thua rồi?

Nhưng câu tiếp theo đã cho tất cả mọi người câu trả lời!

“Nhưng các người yên tâm! Tôi không phải đến cứu hắn. Lão già, mang bệnh nhân khó chữa nhất của bệnh viện ông ra đây cho tôi! Hôm nay tâm trạng tôi tốt! Sẽ thực hiện một buổi khám chữa bệnh từ thiện miễn phí cho bệnh viện các người!” Trình Vũ nói đầy bá khí, hôm nay cậu đến là để chọc tức Đường Trạch, cũng coi như là sự giải tỏa cho mấy ngày nay vì cãi nhau với Hàn Tuyết và Lâm Vũ Hàm.

Với Hàn Tuyết và Lâm Vũ Hàm, cậu không nỡ nổi giận, nhưng Đường Trạch này thì khác, hơn nữa chuyện này nói ra thì nguồn cơn chính là hắn, nếu không phải tại hắn, bây giờ cậu với hai cô gái đã sớm như keo như sơn rồi.

[Dịch từ bản vi] ChuongId:408
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.