Thần Cấp Sáp Ban Sinh

Lượt đọc: 1525 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 260
Tình thế các phương

❊ ❊ ❊

"Nhìn thấy mỗi người các ngươi đều vì Côn Lôn suy nghĩ như vậy, ta cảm thấy rất an ủi. Việc này trọng đại, chúng ta vừa phải bảo đảm an toàn cho tất cả đệ tử Kim Đan, vừa phải quan tâm đến danh dự và lợi ích của môn phái. Cho nên căn cứ vào ý kiến của các ngươi, ta quyết định trung hòa một chút. Chúng ta triệu hồi một bộ phận đệ tử Kim Đan, đi vào tìm lại đệ tử Côn Lôn của chúng ta, bảo đảm an toàn cho họ. Nếu có thể giải quyết được Trình Vũ ở bên trong thì tốt nhất, nếu không giải quyết được, đợi hắn đi ra chúng ta sẽ nghĩ cách khác!" Nguyên Dương Tử đè nén sự bất mãn trong lòng, nhìn mọi người mở lời.

"Thế nhưng chưởng môn..."

"Việc này quyết định như vậy đi, các ngươi đi triệu hồi một bộ phận đệ tử Kim Đan đang lịch luyện bên ngoài về đi!" Thành Trưởng lão còn muốn nói gì đó nhưng đã bị Vô Dương Tử chặn lại, cuối cùng chốt hạ.

"Tuân lệnh, chưởng môn!" Mọi người thấy chưởng môn quyết đoán như vậy, biết việc đã đến nước này, chỉ đành chắp tay đáp.

Thành Trưởng lão nhìn thấy Bình Trưởng lão đang vẻ mặt đắc ý nhìn mình, trong lòng càng tức giận, hừ lạnh một tiếng rồi dẫn theo mấy vị trưởng lão đi ra ngoài trước.

Ngay khi Côn Lôn đang tranh cãi không dứt về chuyện của Trình Vũ, các môn phái khác trong mười đại môn phái của Tu Chân giới cũng lần lượt nhận được một số tin tức.

Xuyên Linh Phong, đây là chủ phong của Thiên Sơn phái, chính điện của Thiên Sơn phái nằm ở trên này, là nơi chưởng môn cư trú, cũng là nơi các vị trưởng lão và cao tầng môn phái nghị sự.

"Các ngươi lui xuống trước đi!" Thiên Sơn phái chưởng môn Ngọc Linh Tử nhìn ngọc giản trên tay, biểu cảm trên mặt vô cùng chấn động và ngưng trọng, hắn phất phất tay bảo đệ tử lui ra, chỉ để lại một đám trưởng lão và cao tầng môn phái.

"Chưởng môn sư huynh, sao lại lộ vẻ ngưng trọng như vậy, chẳng lẽ có đại sự gì xảy ra sao?" Một trung niên mỹ phụ nhìn Ngọc Linh Tử ngồi trên chủ tọa, tò mò hỏi.

"Thiên Huyên truyền tin tức tới, trong Tử Vong Sâm Lâm xuất hiện hai nhân vật đặc biệt." Ngọc Linh Tử bình tĩnh nói.

"Nhân vật đặc biệt gì?" Mọi người tò mò hỏi. Họ thực sự không hiểu nhân vật đặc biệt như thế nào, mà lại cần phải đặc biệt gửi tin về môn phái.

"Người thứ nhất là một tu sĩ trẻ tuổi Kim Đan sơ kỳ, chừng hai mươi tuổi."

"Cái gì? Tu sĩ Kim Đan hai mươi tuổi? Đây là thiên tài của môn phái nào vậy?" Một vị trưởng lão kinh ngạc nói.

"Thân phận không rõ, đây vẫn chưa phải là điều quan trọng nhất, điều quan trọng nhất là người này có ba viên Kim Đan!" Ngữ khí của Ngọc Linh Tử rõ ràng có chút kích động.

"Ba viên Kim Đan? Làm sao có thể? Làm sao có người sở hữu ba viên Kim Đan chứ?" Nhiều vị trưởng lão không tin nói.

Bởi vì họ chưa bao giờ có khái niệm như vậy, từ khi bắt đầu tu đạo, điều họ biết chính là một người chỉ có một viên đan, chưa từng nghe qua một người có nhiều viên đan, đột nhiên nghe được tin tức như vậy thực sự khiến người ta khó lòng tin tưởng, dù sao cũng không phải tận mắt chứng kiến.

"Nhưng sự thật chính là như vậy, Thiên Huyên nói mấy ngày trước người này đã đại chiến một trận với hơn mười tu sĩ Kim Đan của các môn phái nhỏ và tán tu, hơn nữa đã rời đi an toàn."

"Chuyện... chuyện này... là thật sao?" Mọi người lại lần nữa chấn kinh. Một Kim Đan sơ kỳ độc chiến hơn mười vị Kim Đan? Điều này thật quá không thể tưởng tượng nổi.

"Không sai." Ngọc Linh Tử gật đầu nói.

"Chưởng môn sư huynh, vậy còn nhân vật đặc biệt thứ hai mà huynh nói tới thì sao?" Trung niên mỹ phụ Ngọc Toàn lại hỏi.

"Nhân vật thứ hai này là một kẻ thuộc ma đạo, hắn xuất hiện trong Tử Vong Sâm Lâm tàn sát tu sĩ chính đạo của chúng ta, lấy Kim Đan để luyện Âm Linh?" Ngọc Linh Tử vẻ mặt đầy lo lắng nói.

"Âm Linh?" Mọi người lại lần nữa kinh ngạc.

Âm Linh dựa vào việc thôn phệ năng lượng để không ngừng tiến giai, giống như ma thú vậy, nhưng lại mạnh mẽ hơn ma thú rất nhiều. Âm Linh thuộc về sinh vật của dị giới, từng có thời kỳ Tu Chân giới chịu sự tấn công của lượng lớn Âm Linh, thôn phệ không ít tu sĩ, khiến Tu Chân giới tổn thất nặng nề, lúc đó phải nhờ chính ma hai đạo cùng nhau chống lại Âm Linh mới khiến Tu Chân giới bình yên trở lại. Không ngờ hiện tại lại có người tu luyện Âm Linh, đây quả thực là một chuyện vô cùng đáng lo ngại. Nếu chỉ là cá nhân tu luyện thì còn đỡ, nếu như đông đảo ma tu bắt đầu tu luyện Âm Linh, rất có thể cuối cùng sẽ không thể khống chế nổi, gây ra tai họa Âm Linh.

"Kẻ này tu vi thế nào?" Ngọc Toàn nhíu mày hỏi.

"Nên ở khoảng Kim Đan sơ kỳ đến trung kỳ, nhưng có sự tồn tại của Âm Linh, thực lực rất có khả năng đạt tới tu vi Kim Đan hậu kỳ, thậm chí mạnh hơn." Ngọc Linh Tử nói.

"Chưởng môn, vậy ngài định làm thế nào? Là thương lượng với các môn phái khác hay trực tiếp phái đệ tử đi giết hắn?" Trưởng lão Ngọc Thạch Tử lên tiếng nói.

"Hiện giờ tình hình cũng chưa rõ ràng, hay là trước tiên phái vài đệ tử Kim Đan hậu kỳ đi vào xem sao đi!" Ngọc Linh Tử suy nghĩ một chút rồi nói.

Trên chủ phong Thương Linh Phong của Thương Linh phái, cũng đang diễn ra một màn tương tự như ở Thiên Sơn phái.

Tuy nhiên các môn phái khác chỉ nắm được tình hình của Trình Vũ, chứ không hề biết chuyện xuất hiện ma tu trong Tử Vong Sâm Lâm.

Lúc này, trong mật lâm của Tử Vong Sâm Lâm, đang diễn ra một màn kỳ lạ, chỉ thấy một chiếc đại đỉnh đang bay xuyên nhanh chóng khắp nơi trong rừng.

Nếu có người nhìn thấy chắc chắn sẽ vô cùng vui mừng, bởi vì chiếc đỉnh này lại là một món Hồn khí.

"Sư huynh, đi theo huynh thật là sướng quá đi, có thể thong dong xuyên qua khu rừng thần bí này, ngoài chúng ta ra chắc không còn ai khác nữa rồi." Thiên Hình nằm trong Sơn Hà Đồ, nhìn cảnh vật bên ngoài, vô cùng phấn khích kêu lên.

"Đó là đương nhiên, làm người thì phải khác biệt chứ, chúng ta mà giống người khác thì làm sao dễ dàng đi đến đây được." Trình Vũ mỉm cười nói, trước kia là do cảm thấy bản thân không nên quá cao điệu, cho nên chỉ có Tử Quang Kiếm là bị lộ ra.

Nếu đã xuyên qua Tử Vong Huyễn Hải, người có thể tới được nơi này là cực kỳ ít ỏi, Trình Vũ cũng không sợ bại lộ nữa, hơn nữa với thực lực hiện tại của hắn, ở trong khu rừng này thật sự chẳng còn gì đáng sợ nữa.

Dù sao tên Nguyên Anh kỳ cũng không vào được, cho dù gặp phải tên Kim Đan hậu kỳ, bản thân hắn cũng có thể giải quyết, còn gì phải e ngại nữa chứ.

Hiện tại Trình Vũ đã coi Sơn Hà Đồ là không gian tu luyện sau này, cho nên toàn bộ bảy dải linh mạch đều đặt ở trong đó, lơ lửng phía trên không gian Sơn Hà Đồ.

Khiến linh khí trong toàn bộ không gian vô cùng nồng đậm, tu luyện ở đây tốc độ thực sự cực kỳ nhanh chóng, khoảng thời gian này Thiên Hình và Thiên Tuyết hai người tiến bộ rất nhanh.

Thiên Hình đã thăng cấp đến Trúc Cơ hậu kỳ, còn Thiên Tuyết cũng sắp Kết Đan, hiện tại đang bế quan, Trình Vũ cũng lấy làm nhàn nhã.

Trình Vũ thu Sơn Hà Đồ vào trong Linh Lung Đỉnh, còn bọn họ thì trốn trong Sơn Hà Đồ, sau đó điều khiển Linh Lung Đỉnh bay bên ngoài, dọc đường đi có thể nói là an toàn tuyệt đối.

Cho dù gặp phải ma thú Trình Vũ cũng chẳng còn hứng thú nữa, trực tiếp đâm thẳng tới, dù sao mình ở bên trong cũng không cần lo lắng. Gặp phải thứ thực sự không đâm nổi, Trình Vũ mới đi ra đích thân giải quyết.

Hiện giờ tâm trí Trình Vũ toàn bộ đều đặt trên tòa cung điện thủ hộ cuối cùng là Mê Tâm Cung, đâu còn hứng thú đi đối phó với đám ma thú kia, bây giờ đã gần đến trung tâm Tử Vong Sâm Lâm, cảnh giới của ma thú cơ bản đều ở trên Kim Đan kỳ, Trình Vũ cũng sẽ không đi giết chúng. Tránh được thì tránh, không tránh được thì chạy thẳng, dù sao cố gắng hết sức không đối đầu trực diện với những tên này.

Lại qua vài ngày nữa, rất nhiều người ở khu Mê Tâm Sâm Lâm này đều nhìn thấy một màn kỳ lạ, có một món Hồn khí thoắt ẩn thoắt hiện trong rừng, bay xuyên khắp nơi.

Thế nhưng thứ này chạy quá nhanh, chớp mắt cái đã biến mất, mọi người vừa buồn bực vừa tiếc nuối, đồ tốt như vậy mà lại không đuổi kịp, thật là tức chết đi được!

Một số người vận khí tốt, vừa hay đụng phải chiếc đại đỉnh này bay ngang qua mặt, thế nhưng khi vừa định xông lên thu lấy món Hồn khí này, chiếc đại đỉnh đột nhiên bộc phát khí thế mạnh mẽ lao tới, đợi đến khi hoàn hồn lại thì đại đỉnh đã chạy xa mất rồi, càng khiến người ta phẫn nộ.

Trong khu rừng rậm này, có một đội ngũ hơn ba mươi người, điều thu hút nhất trong đội ngũ chính là trong đó có hơn mười nữ tu sĩ, ai nấy đều xinh đẹp như hoa. Ở giữa biển sương mù này, những bóng hình tuyệt mỹ lúc ẩn lúc hiện, tựa như tiên tử thực sự vậy. Những nam tu sĩ trong đội ngũ không ai là không liếc nhìn đầy lưu luyến.

Đội ngũ lớn như vậy không phải ai khác, chính là đội ngũ liên minh của ba người: Ngưng Diễm của Hoa Tiên Cốc, Vô Danh của Thục Sơn phái và Linh Hải của Thương Linh phái.

"Ngưng Diễm sư muội, hình như chúng ta lại lạc đường rồi." Linh Hải đứng trước mặt Ngưng Diễm nói.

Vô Danh kể từ sau khi gặp Linh Hải thì rất buồn bực, bởi vì hắn một mình luôn phải ở phía trước mở đường, mà Linh Hải lại luôn chạy ra phía sau quấn lấy Ngưng Diễm, điều này khiến hắn rất phẫn nộ. Hắn cũng đã tranh luận với Linh Hải rất nhiều lần, bảo hắn ra phía trước dẫn đường, nhưng Linh Hải lại luôn tâng bốc hắn trước mặt Ngưng Diễm, Vô Danh vì muốn giữ phong thái ôn văn nho nhã của mình, cuối cùng đều đấu không lại Linh Hải.

Câu nói này của Linh Hải nhìn có vẻ là nói với Ngưng Diễm, nhưng Vô Danh lại có thể nghe ra ý tứ trong đó. Bởi vì đường là do hắn dẫn, dọc đường đi đã lạc không biết bao nhiêu lần, bản thân hắn cũng rất buồn bực, bởi vì tầng này hắn cũng chưa từng tới.

"Vô Danh sư huynh, chúng ta dừng lại ăn chút đồ nghỉ ngơi một lát đi!" Ngưng Diễm cũng rất buồn bực, hai người này ngày nào cũng đấu đá trước mặt nàng, mà nàng lại luôn bị liên lụy vào. Trước kia Linh Phong không có ở đây, nàng và Vô Danh người trước người sau ngược lại yên tĩnh hơn nhiều, nhưng hiện tại Linh Hải lại cứ luôn quấn quýt bên cạnh nàng, điều này khiến nàng rất phiền não.

"Được thôi!" Nhìn thấy Ngưng Diễm không thèm đếm xỉa đến Linh Hải, trong lòng Vô Danh cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.

"Các huynh có thấy nơi này rất kỳ quái không." Ngưng Diễm lấy túi nước của mình ra, uống một ngụm, chú ý đến ký hiệu bọn họ làm lúc trước, có chút nghi hoặc nói.

"Ý muội là sao?" Vô Danh khó hiểu nói.

"Các huynh xem ký hiệu trên cây này đi, lúc chúng ta làm ký hiệu đều khắc ở cây bên trái, hướng về phía trước. Nhưng bây giờ hướng chúng ta đi là phía này, mà ký hiệu này lại ở bên phải, hướng về phía sau, chẳng phải là nói chúng ta đang đi ngược trở lại sao?" Ngưng Diễm chỉ vào ký hiệu trên cây đó nói.

"Ủa? Thật sự đều ngược hết rồi? Sao lại thế này?" Vô Danh và Linh Hải lúc này mới chú ý tới vấn đề này.

"Vậy nói cách khác chúng ta đi nửa ngày trời là đang đi qua đi lại ở đây sao?" Linh Hải nói.

"Xem ra chúng ta lại phải mở ra lộ tuyến mới rồi." Dọc đường đi bọn họ cũng không biết đã lạc đường bao nhiêu lần rồi, đã lạc đến mức có kinh nghiệm luôn rồi, dù sao không rõ đường thì cứ trực tiếp mở đường từ chính giữa mà đi xuyên qua. Rốt cuộc bây giờ bọn họ đang ở đâu thì ngay cả chính họ cũng không rõ, nhưng đại khái đã đến vị trí trung tâm của khu rừng rậm này rồi. Cũng may là bọn họ đông người, giết ma thú cũng nhanh, con nào giết được đều đã giết để tích trữ thức ăn.

"Sư tỷ, rốt cuộc khi nào chúng ta mới có thể về nhà đây!" Ngưng Tử đứng trước mặt Ngưng Diễm yếu ớt hỏi, biểu cảm thê thảm, khiến người ta đau lòng không thôi.

"Yên tâm đi! Sư tỷ nhất định sẽ đưa muội ra ngoài." Ngưng Diễm nắm tay Ngưng Tử an ủi.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:197
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.