Ta Tại Phàm Nhân Khoa Học Tu Tiên

Lượt đọc: 129535 | 7 Đánh giá: 7,4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 910
Thăm dò một kích

❊ ❊ ❊

“Khặc khặc, biếu muội của ngươi kia nguyên âm còn tại, lại bởi vì thân có Chân Long huyết mạch, Cực Âm trong thai nghén một điểm cực dương, quả là lô đỉnh tuyệt hảo, Tần mỗ tất nhiên thèm nhỏ dãi vô cùng.

Bất quá, trưởng bối của nàng cũng không phải dễ đối phó, ngươi đến lúc đó có chắc làm được?"

Tần Trấm liếm môi, vừa có chút động tâm vừa có chút hoài nghi nói.

"Ha ha, chỉ cần ta đoạt được vị trí Thiếu chủ, chuyện gả cưới của một bàng chi tộc nhân thì có gì khó? Tần huynh cứ nghĩ xem tiệc cưới nên làm thế nào đi!"

Lũng Quảng cười lớn, tự tin hứa hẹn.

"Xem ra lần này Tần mỗ không dốc hết sức giúp Lũng Quảng đạo hữu là không được."

Tần Trấm chiến ý bừng bừng nói.

Hai đóa hoa nở riêng mỗi cành, ngay khi Lũng Quảng và Tần Trấm mưu đồ bí mật, Lạc Hồng bốn người đã tìm được một nơi yên tĩnh trên tảng đá trôi nổi khổng lồ.

Chỉ thấy Lê Quân giậm chân xuống đất, thi triển Thổ hành pháp thuật, trong chốc lát đã xây dựng xong một gian thạch ốc.

Bố trí cấm chế xong xuôi, ngăn cách người ngoài dò xét, Lạc Hồng mới giải trừ cấm chế trên người Lũng Thụy Vân.

“Thụy Vân đạo hữu, Lạc mỗ vừa rồi có nhiều đắc tội, mong đạo hữu thứ lỗi.”

"Không sao, lúc khẩn yếu, tiểu tiết không cần để tâm."

Lũng Thụy Vân hai gò má ửng hồng, cố tỏ ra hào phóng nói.

"Không ngờ lại trà trộn vào dễ dàng như vậy, Lê mỗ còn tưởng Lũng Quảng sẽ đích thân kiểm tra thực hư một phen, xem ra hắn chỉ là ngoài mặt khiêm tốn, trong bụng chắc chắn cảm thấy đã nắm chắc phần thắng."

Lê Quân không có nửa điểm hảo cảm với Lũng Quảng, lập tức cười lạnh nói.

“Từ tình hình hiện tại mà xét, quyết định trước đó của chúng ta quả thật sáng suốt, đơn đả độc đấu trong trận thí luyện này tất thua không thể nghỉ ngờ.

Bất quá, trà trộn được vào phe Lũng Quảng cũng chỉ có thể tạm thời an ổn, khi hai thế lực lớn khai chiến, chúng ta sẽ càng thêm nguy hiểm.

Mà theo dự đoán của ta, Lũng Quảng dù có thể chiếm được chút tiên cơ, nhưng cuối cùng nhất định đấu không lại long tử kia!"

Hứa Tuyết Xuyên không vì kế hoạch thành công mà lơi lỏng, ngược lại chau mày lo lắng về sau nên đi như thế nào.

Hơn trăm vị Hóa Thần tu sĩ đại chiến, nghĩ thôi đã thấy hung hiểm cỡ nào, nếu còn ở phe yếu thế, thì càng khiến người bất an.

“Hứa tiên tử, các ngươi đừng xem thường Lũng Quảng, ta cùng hắn quen biết từ nhỏ, con người hắn ra sao, ta rõ ràng nhất.

Trong ấn tượng của ta, nếu không nắm chắc bảy tám phần, hắn thà bỏ lỡ cơ hội, chứ không lỗ mãng hành động.

Tình huống Long huyết thí luyện tuy đặc thù, nhưng chỗ hắn dựa vào chắc chắn không chỉ những người này."

Lũng Thụy Vân nãy giờ không lên tiếng, khi nhắc tới Lũng Quảng thì đột nhiên nghiêm túc.

"Lạc mỗ cũng cảm thấy người này lòng dạ rất sâu, lúc ở thạch điện đã mơ hồ cảm giác được một cỗ khí tức, tám chín phần mười là có một đồng đạo thần thông cao cường ẩn nấp bên cạnh hắn."

Lạc Hồng phụ họa.

"Ngay cả thần thức của Lạc đạo hữu cũng chỉ có thể mơ hồ cảm giác được, vậy người kia nhất định đáng sợ."

Hứa Tuyết Xuyên chau mày thở dài, trầm ngâm một lát rồi nói:

"Bây giờ chúng ta cần làm hai việc, một là tìm cơ hội chém giết thêm hai tộc nhân Lũng gia, hai là cướp đoạt ít nhất một viên Bích Lạc Đan.

Nghe kế hoạch của Lũng Quảng, việc thứ nhất chắc không khó, chỉ cần thừa cơ đánh bất ngờ là được.

Nhưng việc thứ hai thì vô cùng phiền phức, nếu chỉ có Lũng Quảng, chúng ta có thể thừa lúc hỗn chiến đột nhiên ra tay, bắt hắn đễ như trở bàn tay.

Nhưng bây giờ, bên cạnh hắn còn ẩn giấu một đồng đạo thần thông cao cường, trừ phi dụ hắn lộ diện trước, nếu không chúng ta không có nửa điểm cơ hội!"

"Chỉ dựa vào bốn người chúng ta thì không được, nhưng nếu nhân thủ nhiều hơn chút, chưa biết chừng.

Vừa đến nơi này đã gặp vị đạo hữu kia, chính là một người bạn đáng tin của Lạc mỗ.

Với tính tình của hắn, chắc chắn không cam tâm bị người uy hiếp, ép buộc bán mạng, để Lạc mỗ đi trao đổi với hắn một phen, tin rằng sẽ có kết quả tốt."

Lạc Hồng không tin trong hơn bốn mươi Hóa Thần tu sĩ này không ai có ý định cưỡng đoạt Bích Lạc Đan, chỉ là chưa quen biết nhau, trong thời gian ngắn khó mà tổ chức, nên mới an phận đến giờ.

"Vậy nhờ cả vào Lạc đạo hữu!"

Lê Quân lập tức cảm thấy Lạc Hồng nhân nghĩa, chắp tay cảm ơn.

"Ừm, Hứa tiên tử lát nữa nếu không có việc gì, hãy dẫn Thụy Vân đạo hữu đi dò xét tình hình những tộc nhân Lũng gia còn lại, xem có đúng như Lũng Quảng nói hay không."

Đáp lễ xong, Lạc Hồng đề nghị với Hứa Tuyết Xuyên.

“Lạc đạo hữu nghĩ chu đáo, ta sẽ đi ngay.

Hứa Tuyết Xuyên suy nghĩ một chút rồi gật đầu đáp lại.

"Tốt, Lạc mỗ xin đi trước!"

Lạc Hồng không trì hoãn, thân hình lóe lên đã ra khỏi thạch ốc.

Lúc này trời đã tối, bảy vầng trăng sáng treo trên bầu trời, tảng đá khổng lồ phủ đầy sương trắng.

Thời tiết sa mạc ban đêm tuy lạnh thấu xương, nhưng đối với Hóa Thần tu sĩ mà nói, không hề ảnh hưởng.

Xác định phương hướng, Lạc Hồng lập tức hóa thành một đạo độn quang màu lam, hướng về phía Đông Bắc tảng đá mà đi.

Đang nghĩ cách tìm thạch ốc của Bạch Thủ, Lạc Hồng phát hiện ở góc Đông Bắc tảng đá này, không có thạch ốc rải rác, chỉ có một tòa thạch lâu cổ quái cao mười mấy trượng, ở giữa có một cái sân.

"Chắc là chỗ này."

Tự nhủ một tiếng, Lạc Hồng lập tức chuyển hướng độn quang, đáp xuống bên ngoài cấm chế thạch lâu.

Vừa định gõ cửa, cấm chế lồng ánh sáng đã tự xé ra một lỗ hổng, hiển nhiên chủ nhân nơi này đã biết Lạc Hồng tới.

"Có bảy tám đạo khí tức tụ tập trong thạch lâu, hắc hắc, Bạch Thủ quả nhiên không phải người an phận."

Suy nghĩ một chút, Lạc Hồng không chút sợ hãi xuyên qua cấm chế lồng ánh sáng, đi về phía đại môn thạch lâu.

Ai ngờ hắn còn chưa đi được mấy bước, lỗ hổng cấm chế phía sau đã bỗng nhiên khép lại, toàn bộ lồng ánh sáng sáng rực.

Đây rõ ràng là điềm báo trận pháp cấm chế kích phát, Lạc Hồng nhướng mày, liền thấy một thanh Huyền Hoàng cự kiếm đang từ đỉnh lồng ánh sáng chui ra.

Khoảnh khắc sau, Huyền Hoàng cự kiếm hung hăng rơi xuống, như muốn chém Lạc Hồng làm đôi.

Thấy tình cảnh này, Lạc Hồng không tránh không né, tay phải đột nhiên hiện ra một chiếc găng tay da đen, từ từ hướng Huyền Hoàng cự kiếm chộp tới.

Chỉ nghe một tiếng "Ầm" trầm đục, một vòng linh sóng màu vàng như sóng biển lan ra bốn phía, tay phải Lạc Hồng lại vững chắc nắm lấy mũi kiếm Huyền Hoàng cự kiếm.

Lúc này, bốn đạo cột sáng từ bốn góc lồng ánh sáng bắn ra, cắm vào Huyền Hoàng cự kiếm, khiến nó bành trướng gấp ba.

Thân kiếm dài hơn ba mươi trượng, như một ngọn núi nhỏ, nhưng vẫn không thể khiến tay phải Lạc Hồng chìm xuống dù chỉ nửa tấc.

Ngược lại, trên mu bàn tay phải Lạc Hồng hiện ra một ma điện, không thấy dùng sức thế nào, đã bóp nát Huyền Hoàng cự kiếm.

Trong đầy trời điểm sáng màu vàng tán loạn, Lạc Hồng hướng phía thạch lâu trầm giọng nói:

"Bạch đạo hữu, chẳng lẽ hôm nay ngươi bày Hồng Môn Yến?"

Bạch Thủ đã biết một phần thực lực chân thật của hắn, Lạc Hồng cũng không cần thiết diễn kịch nữa.

"Vị đạo hữu này bớt giận, việc này không liên quan đến Bạch đạo hữu, chính là Tô mỗ chủ trương muốn thử bản lĩnh của đạo hữu."

Theo một giọng nói từ tính, một nam tử trung niên mày kiếm mắt sáng xuất hiện trước cửa thạch lâu.

"Hóa Thần hậu kỳ, kiếm tu?"

Hơi cảm ứng khí tức đối phương, Lạc Hồng liền xác định thân phận kiếm tu của hắn, quả thực quá mức sắc bén, như một thanh Thần Phong Vô Ảnh Kiếm.

Tu vi đối phương tuy cao, nhưng Lạc Hồng há lại e ngại, lúc này bất mãn nói:

"Ồ? Vậy đạo hữu thấy thế nào?"

"Linh bảo của ngươi uy lực rất mạnh, đoán chừng trong số chúng ta thực lực có thể xếp ba vị trí đầu."

Tô Kiếm Hà thần sắc bình tĩnh trả lời.

"Ha ha, vậy đạo hữu chắc tự nhận mình thứ nhất."

Lạc Hồng cười lạnh một tiếng nói.

"Tô mỗ hiểu đạo hữu hôm nay tâm tình không tốt, vả lại Tô mỗ có chút vô lễ.

Nếu đạo hữu thực sự tức giận khó nguôi, cứ việc xuất thủ trút giận, Tô mỗ nguyện đỡ một kích của đạo hữu, coi như tạ lỗi.”

Tô Kiếm Hà thẳng thắn thừa nhận, ôn tồn chắp tay nói.

"Ồ? Ngược lại là người tốt tính." Lạc Hồng nghe vậy có chút kinh ngạc.

Mà bên trong thạch lâu, Bạch Thủ cùng năm vị Hóa Thần tu sĩ khác đều đang chú ý tình hình bên ngoài, thần sắc trên mặt mỗi người khác nhau.

"Ai, Bạch mỗ đã sớm nói Lạc huynh thần thông bất phàm, các ngươi cứ khăng khăng không tin, nhất định phải thăm dò, dẫn đến sự cố rồi đấy!"

Bạch Thủ lúc này mặt mày ủ rũ, hắn vất vả lắm mới kết giao được với Lạc Hồng, chỉ sợ phải mất đi hơn nửa.

"Xì, trăm nghe không bằng một thấy, việc quan hệ đến sinh tử đại sự của chúng ta, sao có thể chỉ nghe lời ngươi nói?"

"Nói không sai! Vả lại có Tô đạo hữu ở đây, có thể xảy ra chuyện gì lớn chứ, ngược lại để sau này dễ xảy ra chuyện hơn!"

"Ha ha, quả nhiên đến, Tô đạo hữu đây quả là một chiêu 'tiên phát chế nhân'.

Không biết vị Lạc đạo hữu kia thấy mình ra sức thi triển thần thông, bị Tô đạo hữu một kiếm phá tan sẽ có biểu tình gì!"

“Hắc hắc, chỉ sợ cũng giống Bạch đạo hữu, ngây người ra nửa ngày."

Nghe vậy, trong mắt Bạch Thủ không khỏi hiện lên vẻ tức giận, nhớ lại lúc mới tiếp xúc với đám người này, Tô Kiếm Hà cũng hứa hẹn phương thức tạ lỗi tương tự với hắn.

Kết quả bị đối phương một kiếm phá tan thần thông, bị dằn mặt cho một trận!

Bản lĩnh không bằng người, bị dằn mặt cũng không có gì, Bạch Thủ không vì thế mà ghi hận Tô Kiếm Hà.

Bất quá bên cạnh hắn mấy kẻ thần thông không hơn gì hắn, dựa vào cái gì giễu cợt hắn?

“Hừi! Mấy vị đã chắc chắn như vậy, vậy có dám đánh cược với Bạch mỗ không?”

"Cược gì?"

Một đại hán cẩm bào vô ý thức hỏi.

"Cược thần thông của Lạc huynh Tô đạo hữu không thể một kiếm phá tan! Tiền cược cũng đừng quá lớn, một kiện pháp bảo dùng một lần là được!"

Bạch Thủ khí thế hung hăng ném ra một lá sơ cấp bảo phù.

Một kiện pháp bảo dùng một lần làm tiền cược vào thời bình thì không đáng, nhưng bây giờ là tình huống gì, mấy ngày nữa là phải chém giết, giá trị của những pháp bảo này lập tức khác hăn.

Bất quá, dù Lạc Hồng vừa mới phô diễn một chút tài năng, năm người này vẫn rất tin tưởng Tô Kiếm Hà.

Cho nên, chỉ chần chừ một chút, bọn họ đã nhao nhao đồng ý đánh cược, lại đều đặt vào cửa Tô Kiếm Hà.

Xung đột nhỏ trong thạch lâu, Lạc Hồng và Tô Kiếm Hà tất nhiên không biết.

"Lạc đạo hữu không cần khách khí, cứ việc xuất thủ, trận pháp bên ngoài thạch lâu đủ để ngăn cách động tĩnh của chúng ta."

Thấy Lạc Hồng mãi không động thủ, Tô Kiếm Hà uyển chuyển thúc giục.

Tác dụng của trận pháp không cần Tô Kiếm Hà nói, Lạc Hồng cũng biết, hắn sở dĩ chậm chạp không động thủ, chỉ là đang suy nghĩ những việc khác.

"Người này đang muốn lôi kéo cường giả kết thành một tiểu đoàn thể, mục đích không gì hơn là giúp đỡ lẫn nhau trong đại chiến, và cướp đoạt Bích Lạc Đan.

Mà với tu vi và thần thông của hắn, chỉ cần một lòng đầu nhập Lũng Quảng, hộ vệ xung quanh hắn lúc đại chiến, chắc chắn an toàn hơn nhiều so với việc tự tổ chức một tiểu đoàn thể.

Đồng thời hắn còn là một kiếm tu, tính tình cương liệt, rất khó khuất phục trước Lũng Quảng, cho nên mục đích của hắn tám phần giống ta.

Bất quá, dù mục đích giống nhau, nếu muốn hợp tác, nhất định phải xác định một người chủ đạo.

Nhìn dáng vẻ người này, chỉ bằng lời nói chắc không thể khiến hắn ngoan ngoãn nghe theo ta."

Nghĩ đến đây, Lạc Hồng khẽ nhắm mắt.

Hắn tuy không có thuốc giải Hoàng Tuyền Hoàn, nhưng Lê Quân dù sao cũng đã ra tay giúp hắn trên chiến thuyền Lũng gia.

Nếu có thể, Lạc Hồng muốn trả lại ân tình này, cho nên việc cướp đoạt Bích Lạc Đan nhất định phải do hắn chủ trì, vì hắn tự tin như vậy mới có tỷ lệ thành công cao nhất.

"Đạo hữu đã tự tin như vậy, vậy Lạc mỗ xin đắc tội!"

Nhắc nhở một tiếng, cánh tay phải Lạc Hồng bỗng nhiên hiện ra hào quang năm màu nồng đậm, như gấm vóc bao phủ cánh tay hắn.

Rất nhanh, những hào quang này chuyển về lòng bàn tay Lạc Hồng, một cây Ngũ Sắc Linh Thương vừa tay trong chớp mắt ngưng tụ thành hình.

Cảm ứng được ngũ hành linh lực thuần túy trong Ngũ Sắc Linh Thương, vẻ mặt bình tĩnh của Tô Kiếm Hà từ lúc xuất hiện đến giờ rốt cục lộ ra vẻ ngưng trọng.

Lúc này, hắn không dám khinh thường nữa, thần niệm động, tế ra Tử Hà Kiếm, dựng thẳng trước ngực.

Lập tức, tay hắn kết kiếm quyết, khí tức linh kiếm tăng vọt, xung quanh vang lên tiếng sóng lớn.

"Không ngờ tu ra kiếm thế, chỉ thiếu một bước là ngưng tụ dị tượng, trách không được tự cao tự đại!"

Lạc Hồng dù không phải kiếm tu, nhưng vẫn nhìn ra chỗ lợi hại của đối phương.

Hàn lão ma thực ra vẫn luôn có thể coi là kiếm tu, bất quá hắn đi theo con đường kiếm trận.

Mà kiếm tu không có nhiều tài nguyên để chơi kiếm trận, đa số chỉ tế luyện một thanh bản mệnh phi kiếm.

Tô Kiếm Hà chính là điển hình!

Trong tay những tu sĩ có tu vi tương đương, con đường phi kiếm đơn lẻ so với kiếm trận, tự nhiên uy lực kém hơn nhiều.

Bất quá con đường này cũng có một chỗ tốt, đó là người tu luyện dễ dàng lĩnh ngộ lực lượng pháp tắc.

Chỉ cần vượt qua cửa ải này, kiếm tu có thể ngưng tụ kiếm thế, khi toàn lực xuất thủ có thể triệu hồi dị tượng.

Thực chất, đó là biểu hiện của việc dung nhập lực lượng pháp tắc vào kiếm chiêu.

Đương nhiên, đó chỉ là so với kiếm trận, kiếm tu thực sự làm được kiếm ra dị tượng hiếm như phượng mao lân giác.

Mà đạt được thành tựu này ở kỳ Hóa Thần, thì còn hiếm hơn gấp mười lần!

Tô Kiếm Hà xuất kiếm chỉ có tiếng sóng làm bạn, chỉ là mới lĩnh hội được chút da lông, nếu không Lạc Hồng sẽ thấy một dòng Tử Xuyên che khuất nửa bầu trời.

"Vẫn còn kém một chút."

Lạc Hồng vừa thầm nghĩ, vừa lén thu hồi lực chi pháp tắc dung nhập vào Ngũ Sắc Linh Thương.

Gã này là một nhân tài, đừng để hắn bị mình vô tình đánh chết.

"Tử Hà Kiếm, Ngũ Linh Thương, Lạc huynh, ngươi đừng làm ta thất vọng, ít nhất phải đứng vững đấy nhé!"

Nhìn song phương thi triển thần thông, Bạch Thủ dù đã từng tiếp xúc, nhưng hôm nay cũng không chắc bên nào hơn, âm thầm hối hận vì đã bốc đồng.

Huyền Huyễn
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 12 năm 2025

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.