Ta Tại Phàm Nhân Khoa Học Tu Tiên

Lượt đọc: 129321 | 7 Đánh giá: 7,4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 832
Thái thượng vô tình quyết

❊ ❊ ❊

Thời gian trôi qua, dị biến trên bầu trời càng lúc càng nghiêm trọng. Không chỉ không ngừng phát ra những tiếng vang kinh thiên động địa, nó còn khiến không gian dần vặn vẹo, chiết xạ ra một quang cảnh kỳ diệu dưới ánh trời.

Dù đệ tử Thiên Nhất Môn gần đó đã nhận được tin báo và di tản ra xa trăm dặm, dị tượng dễ thấy như vậy vẫn khiến họ không khỏi đổ dồn ánh mắt về phía này.

Cuối cùng, tựa hồ đạt đến một ngưỡng giới hạn nào đó, trong hư không truyền đến từng đợt vù vù gấp rút, phiến không gian vặn vẹo kịch liệt rung động.

Ngay sau đó, vùng không gian kia vỡ vụn như mặt kính, để lộ ra những khe hở lớn dài mười trượng, rộng bảy tám trượng trên không trung.

Luồng loạn lưu không gian mãnh liệt tuôn ra từ đó, cào xé mọi vật thể chạm phải thành mảnh nhỏ.

"Không hổ là hung thú Hóa Thần, có thể dùng nhục thân vượt qua loạn lưu không gian cuồng bạo như vậy. Nếu không có đại trận tương trợ, thật khó đối phó!”

Lão giả tóc trắng ánh mắt ngưng lại, bắt đầu súc thế.

Ân Xảo cũng tò mò không biết thứ gì sẽ chui ra từ Hắc Vực, giờ phút này không chớp mắt nhìn chằm chằm khe hở đen ngòm kia.

Không để hai người đợi lâu, một đạo độn quang màu lam dài nhỏ như tia chớp xông ra khỏi khe hở, ngay sau đó hiện thân trước mặt hai người.

Thoát ra từ vết nứt không gian không phải hung thú Hắc Vực nào, mà là một tu sĩ nhân tộc trẻ tuổi, dung mạo không có gì đặc biệt.

Vừa mới hiện thân, người này đường như cảm ứng được Lưỡng Nghi Tuyệt Trần Đại Trận, ngẩng đầu nhìn Thái Cực đen trắng, sau đó bình tĩnh nhìn lão giả tóc trắng và Ân Xảo đang chờ đợi ở đây.

"Lạc huynh, vậy mà là ngươi!"

Thấy rõ người tới, Ân Xảo lập tức kinh ngạc. Gương mặt kia chính là của người đàn ông nàng dây dưa bốn mươi chín kiếp trong huyễn cảnh, nàng không thể nào nhận lầm.

"Cái gì, hắn chính là Lạc Hồng?!"

Lão giả tóc trắng giờ phút này cũng kinh ngạc không kém Ân Xảo. Ông đã cảm ứng được tu vi của người tới, chính là cảnh giới Hóa Thần giống như ông!

Lúc trước ông còn đoán người này bị trọng thương sau đại chiến, ông có thể đễ dàng tiêu diệt. Bây giờ lại phát hiện đối phương đã tiến giai Hóa Thần trong trăm năm này, trở thành một tồn tại ngang hàng với ông.

Sự tương phản quá lớn khiến ông có chút khó chấp nhận.

"Ngược lại thật khéo, vừa ra tới liền gặp Ân cô nương, xem ra nơi này chính là Chân Hằng sơn mạch thuộc Thái Nhất Môn. Dù là lần đầu mạnh mẽ xé không gian, nhưng Lạc mỗ tính toán coi như chính xác."

Nhìn thấy Ân Xảo, Lạc Hồng khách khí mỉm cười.

Sau khi rời khỏi Dạ Long Bí Cảnh đến Hắc Vực, Lạc Hồng không dừng lại lâu. Dù sao mất đi Hoàng Kim Linh Hỏa, hắn không biết hai tòa bí cảnh liên hệ chặt chẽ này sẽ biến đổi thế nào.

Cho nên, đến Hắc Vực, hắn lập tức tìm đến Quang Âm Bà Sa Trận, dựa vào trận này và một chút liên hệ với Thái Nhất Môn, dùng càn khôn chỉ lực cưỡng ép xé mở không gian, rồi dùng nhục thân vượt qua.

Để bớt chút sức, Nguyên Dao và A Tử, một người tiến vào đan điền của hắn, một người trở về Linh Thú Đại ngủ.

Thế là, hắn xuất hiện một mình lẻ loi.

"Lạc đạo hữu, dù ngươi đã tiến giai Hóa Thần, lão phu vẫn muốn tính sổ chuyện ngươi làm loạn đạo tâm của Xảo Nhi! Cẩn thận!"

Nhìn Lạc Hồng thoải mái chào hỏi Ân Xảo, lão giả tóc trắng nhớ lại chuyện cũ, lập tức nổi giận, lạnh giọng nhắc nhở, rồi thôi động Thái Cực đen trắng giáng xuống thần thông.

Hai luồng âm dương nhị khí khổng lồ rủ xuống, dây dưa vào nhau diễn hóa thành một cây trường thương đen trắng, phóng xuất sát cơ vô tận!

Chờ một chút, thù oán gì vậy, sao vừa lên đã động đến thiên địa nguyên khí!

Cảm ứng được khí tức của một kích này, Lạc Hồng kinh ngạc. Ai lại vừa gặp mặt đã liều mạng như vậy?

Nhưng lão giả tóc trắng lại nhắc nhở trước khi động thủ, rõ ràng không muốn kết tử thù, thật mâu thuẫn.

Không kịp nghĩ nhiều, Lạc Hồng vô thức thôi động càn khôn chi lực, đồng thời đẩy tay phải, đánh ra một Hoàng Tuyền Quỷ Thủ ngưng thực vô cùng.

Vạn vật phân âm đương, khi âm dương nhị khí diễn hóa sát cơ, sẽ có uy năng ma diệt vạn vật.

Nói ngắn gọn, trường thương đen trắng có thể tăng uy lực khi tấn công bất kỳ sự vật nào.

Đây không phải thần thông lợi hại nhất của Lưỡng Nghi Tuyệt Trần Đại Trận, nhưng dưới sự điều khiển của lão giả tóc trắng, nó đủ để uy hiếp tu sĩ Hóa Thần sơ kỳ.

Nhưng tu vi của Lạc Hồng tuy chưa tinh tiến đến đỉnh phong Hóa Thần sơ kỳ, thần thông và linh bảo của hắn lại vô cùng lợi hại, vượt xa tu sĩ Hóa Thần sơ kỳ.

Hoàng Tuyền Quỷ Thủ vừa chạm vào trường thương đen trắng, liền đánh tan đối phương thành âm dương nhị khí, mờ mịt trở về Thái Cực đen trắng phía trên.

Lạc Hồng biết nếu không đánh tan Thái Cực đen trắng, thế công sẽ không ngừng. Nhưng khi hắn vừa chuẩn bị động thủ, Thái Cực đen trắng tự tân loạn, lão giả tóc trắng chủ động thu hồi thần thông.

"Vị đạo hữu này chắc hẳn là Thái Thượng Bạch Vân Châu ẩn thế của Thái Nhất Môn. Không biết Lạc mỗ đắc tội chỗ nào, để ngươi thăm dò như vậy!"

Lạc Hồng trừng mắt nhìn lão giả tóc trắng, bất mãn nói.

"Hừ, đạo hữu thật đúng là quý nhân hay quên. Bốn mươi chín kiếp trong huyễn cảnh không đáng nhắc đến trong mắt đạo hữu sao?"

Bạch Vân Châu càng thêm tức giận, nhưng vừa thăm dò đã chứng minh đối phương không phải tu sĩ Hóa Thần bình thường, tuyệt đối không thể dùng vũ lực.

"Cái này. Đạo hữu nói là việc này. Lạc mỗ lúc ấy cứu người gấp, ngộ nhập ảo cảnh. Chắng lẽ việc này ảnh hưởng đến Ân cô nương sao?”

Nhớ lại hình ảnh mình dây dưa cùng Ân Xảo trong huyễn cảnh, Lạc Hồng có chút lúng túng nói.

"Không sao Lạc huynh, một chút tâm ma thôi, ta dựa vào ý chí của mình có thể vượt qua."

Ân Xảo cúi đầu, khẽ nói, mặt đỏ ửng.

"Ngươi như vậy chính là có chuyện lớn!"

Bạch Vân Châu trừng Ân Xảo, không nhìn ánh mắt cầu khẩn của nàng, nói thắng với Lạc Hồng:

"Xảo Nhi tu luyện công pháp đệ nhất của bản môn – Thái Thượng Vô Tình Quyết. Công pháp này chú trọng chặt đứt tình duyên, chuyên tâm đại đạo. Một khi tu thành, không chỉ tu vi tinh tiến cực nhanh, còn giúp cảm ngộ đại đạo, từ đó tiên lộ bằng phẳng. Nhưng vì chuyện kia, nàng đã cố ý với ngươi, làm sao chặt đứt tình duyên? Công pháp phế hơn phân nửa, sau này chỉ có thể chuyển tu Thái Thượng Hữu Tình Quyết. Lạc đạo hữu tự hỏi có nên chịu trách nhiệm?"

"Hừ, khó trách phu quân một lòng muốn đến Thái Nhất Môn, nguyên lai là quên không được nợ phong lưu ban đầu!"

Nguyên Dao nhìn thấy mọi chuyện từ đầu đến cuối trong đan điền, lập tức ghen ghét.

"Dao nhi, nàng oan uổng ta rồi. Ai ngờ công pháp của Ân cô nương đặc thù như vậy, ta cũng không muốn vậy!"

Lạc Hồng vội vàng dỗ dành bình giấm chua, khó xử hỏi:

"Vậy theo ý của Bạch đạo hữu, ta nên đền bù thế nào? Nói trước, ta đã có song tu đạo lữ, chắc đạo hữu cũng không cho Ân cô nương gả cho ta làm thiếp đâu?"

Huyền Huyễn
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 12 năm 2025

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.