Về lý thuyết, việc xé rách không gian bên trong Linh giới và mở ra thông đạo đến vực ngoại là hai việc khác nhau.
Việc thứ nhất còn có thể thực hiện được, nhưng việc thứ hai vô cùng khó khăn, Lạc Hồng vốn không thể làm được.
Dù sao, việc thứ nhất chỉ cần nắm giữ một vài quy tắc không gian, còn việc thứ hai cần phải đối kháng sức mạnh của giới bích.
Tuy nhiên, Lạc Hồng vừa có Huyền Thiên tàn bảo trợ giúp, vừa có hai đại trận trong và ngoài Linh giới liên kết, nên có thể biến điều không thể thành có thể!
Từ đó có thể thấy, Lạc Hồng rõ ràng đã bắt đầu giăng bẫy Địa Huyết chủ hồn ngay từ khi bày trận.
Thông qua thông tin từ thời không trước, Lạc Hồng biết rõ Địa Huyết chuẩn bị thay đổi con đường tu luyện, nhưng chú biết đối phương sẽ hoàn thành việc này sau ba trăm năm, chứ không xác định thời điểm cụ thể đối phương phân tách chủ hồn.
May mắn là trước đây Lạc Hồng từng dùng chú thuật tấn công nguyên thần của Huyết bào nhân, phát hiện ra một vài manh mối.
Sau đó, hắn lại thấy một Huyết bào nhân bị thương mà Huyết bào nhân còn lại không hề có dấu hiệu phản phệ nào, nên hoàn toàn xác định chủ hồn đã bị phân tách.
Dù sao, các công pháp hóa thân đều có nguy cơ phản phệ nhất định. Địa Huyết tu luyện song sát ma thể không phân chia bản thể và hóa thân, nguy cơ này càng lớn.
Trong tình huống bình thường, thực lực hai Huyết bào nhân không chênh lệch nhiều thì sẽ không có vấn đề gì. Chỉ khi một bên yếu thế, bên còn lại ít nhiều cũng sẽ có ý đồ.
Cho nên, trừ khi cả hai đều là hóa thân, nếu không hai Huyết bào nhân tuyệt đối không thể sống yên ổn như vậy!
Bây giờ còn ba trăm năm nữa Tử Huyết khôi lỗi mới hoàn thành như trong thời không trước. Không nghi ngờ gì, Địa Huyết vẫn chưa luyện thành hoàn toàn con khôi lỗi này.
Với kinh nghiệm luyện chế của Lạc Hồng, việc đưa Tử Huyết khôi lỗi rời khỏi luyện trận để đối địch khi chưa hoàn thành không chỉ khiến chiến lực không đạt đến đỉnh cao, mà còn có thể khiến mọi công sức hơn nghìn năm trước đổ sông đổ biển.
Mặt khác, việc Lạc Hồng bị thương không hoàn toàn là giả vờ. Sau trận chiến lớn với Địa Huyết, hắn thực sự bị tổn thương nguyên khí, kinh mạch cũng bị hao tổn ít nhiều.
Tuy vết thương chắc chắn không nghiêm trọng như vẻ ngoài, nhưng Lạc Hồng ít nhất cũng phải tĩnh dưỡng mười năm mới có thể hồi phục như ban đầu.
Trước thời gian này, tốt nhất là nên hạn chế động thủ.
Tổng hợp lại, Lạc Hồng mới cố ý dụ Địa Huyết chủ hồn chủ động xuất khiếu, chọn cách tấn công Nguyên Anh của hắn.
"Cút đi! Cút hết cho ta!"
Địa Huyết chủ hồn lại biến thành một đám huyết vụ, trên đó ngưng tụ vô số khô lâu, vừa gào thét vừa cắn xé các Quỷ đạo hóa thân đang đến gần.
Nhưng dù hắn có cảnh giới Nguyên Thần tương đương với Ma Chủ vực ngoại, lại không có chú thuật tương ứng, nên chỉ có vẻ khí thế hung hăng, chứ sát thương thực tế gây ra cho các hóa thân không lớn.
Ngược lại, các Quỷ đạo hóa thân của Lạc Hồng từ trước đã luôn coi Ma Chủ vực ngoại là kẻ địch giả định để phát triển sức mạnh, nên lúc này vô cùng bài bản, tấn công như thủy triều từng đợt, không ngừng suy yếu sức mạnh của Địa Huyết chủ hồn.
Sau mấy canh giờ, Địa Huyết chủ hồn càng lúc càng không chống đỡ nổi, không còn khí thế hung ác kia nữa, bối rối cầu xin:
"Đạo hữu dừng tay, lão phu nguyện phụng ngươi làm chủ, tạo điều kiện cho ngươi vĩnh thế hưng thịnh, xin tha cho lão phu một mạng!"
Lạc Hồng không để ý.
"A! Đạo hữu chẳng lẽ không muốn lão phu luyện cỗ khôi lỗi kia sao? Giết lão phu, ngươi tuyệt đối không thể điều khiển nó!"
Một hóa thân cắn xé Địa Huyết chủ hồn, nhưng Lạc Hồng vẫn làm ngơ.
"Đáng chết tiểu bối, ngươi có nghe lão phu nói không! A! Đau chết ta rồi! Dừng tay! Mau dừng tay!"
Mặc kệ Địa Huyết chủ hồn cầu xin tha thứ thế nào, Lạc Hồng vẫn lặng lẽ quan sát, nhìn hắn bị vô số hóa thân xé nát, rồi bị nuốt vào bụng luyện hóa.
"Hừ! Ta ngu đến mức nào mới giữ loại lão yêu như ngươi bên cạnh? Ngươi vẫn là chết quách cho xong đi!"
Nói xong, Nguyên Anh của Lạc Hồng lại thúc đẩy Phá Thiên tàn thương và đại trận vực ngoại, dịch chuyển về gần nhục thân.
Hóa thành một đạo lưu quang trốn vào nhục thân, Lạc Hồng ngồi bật dậy, vẻ mặt thả lỏng nói:
"Cuối cùng cũng diệt trừ được đại địch này, để xem Huyết Độc cấm kia thế nào!"
Thông thường, người hạ cấm vừa chết, bản thân cấm chế sẽ tan rã.
Nếu Huyết Độc cấm trên tim Tiểu Kim tan đi như vậy, Lạc Hồng sẽ có thể cứu sống nó ngay lập tức.
Thần niệm vừa động, Lạc Hồng đã dò thần thức vào U Minh động thiên, thấy Huyết Độc cấm vẫn vận hành, không ngừng tạo ra máu độc theo nhịp tim của Tiểu Kim.
"Vậy mà nó có thể tự hấp thụ Huyết Linh lực để duy trì cấm chế, thật là đau đầu!”
Lạc Hồng nhíu mày, cảm thấy khó giải quyết.
Loại cấm chế này sẽ không tan rã khi chủ nhân chết, chỉ có dùng phương pháp giải cấm mới có thể xóa bỏ hoàn toàn.
Nhưng không phải cứ nghiên cứu là có thể tìm ra phương pháp chính xác, bởi vì phân tích thế nào cũng sẽ rơi vào tình cảnh phá bom gỡ mìn.
Chỉ có người hạ cấm mới biết đâu là đường đúng.
"Xem ra vẫn phải nhờ đến Thanh Nguyên Tử, để ông ta dùng đại pháp lực xóa bỏ cấm chế này mới được!"
Có phương án vẹn toàn, Lạc Hồng dĩ nhiên không để Tiểu Kim đánh cược mạng sống, dù sao cũng chỉ là ba trăm năm.
Thất vọng lắc đầu, Lạc Hồng thu hồi thần thức, khẽ gọi:
"Anh Minh đạo hữu, xin mời ra gặp một lần."
Vừa dứt lời, một đạo lưu quang từ bên hông Lạc Hồng bay ra, xoay chuyển trên không trung rồi hiện ra thân hình Anh Minh.
Vừa ra tới, Anh Minh đã chú ý đến con siêu cấp khôi lỗi lớn như núi dưới chân, không khỏi cảm thán:
"Khôi lỗi mạnh thật, Lạc đạo hữu, ngươi lấy được nó ở đâu vậy?!"
"Tiền bối để lại thôi, con khôi lỗi này vẫn chưa hoàn chỉnh, đạo hữu có cách nào tiếp tục luyện chế không?"
Tử Huyết khôi lỗi sau khi hoàn thành có uy lực sánh ngang Hợp Thể hậu kỳ, Lạc Hồng dĩ nhiên sẽ không lãng phí tâm huyết của Địa Huyết.
Nhưng đúng như lời Địa Huyết chủ hồn đe dọa, giết hắn thì con khôi lỗi này cũng coi như phế.
Bởi vì Địa Huyết chủ hồn đã dung hồn vào đó, dù sau này Lạc Hồng luyện vào nguyên thần mạnh hơn, uy năng của khôi lỗi cũng sẽ giảm đi nhiều.
Nhưng đó là phương pháp luyện chế khôi lỗi thông thường. Nếu đổi thành thông linh luyện pháp, có lẽ vẫn còn cách cứu vãn, nên Lạc Hồng hỏi Anh Minh.
"Nguyên hồn của khôi lỗi này đã mất, nếu thay hồn mới, chắc chắn uy năng sẽ giảm đi nhiều. Chỉ khi khiến nó có sinh linh, mới có thể không hao tổn uy lực, thậm chí tiến thêm một bước!"
Anh Minh là thông linh khôi lỗi, liếc mắt đã nhìn thấu ràng buộc hiện tại của Tử Huyết khôi lỗi, nhưng nàng chỉ có thể chỉ ra con đường, chứ không thể đưa ra phương pháp luyện chế cụ thể.
Trong giới tu tiên, vạn vật đều có thể thông linh, thổ mộc thảo thạch, không gì không thể thành yêu, nhưng cơ hội chúng tự sinh ra linh trí cực kỳ hiếm hoi, đừng nói đến việc Lạc Hồng muốn thứ gì đó đặc biệt có được cơ duyên này.
Anh Minh biết phương pháp luyện chế thông linh khối lỗi, nhưng đó là thủ đoạn dung hồn huyền diệu hơn, chứ không phải thứ Lạc Hồng cần bây giờ, để Tư Huyết khôi lỗi
"Linh trí sao? Gần đây ta lại có chút phát hiện mới về phương diện này, xem ra việc này không thể nóng vội."
Sau khi đưa Anh Minh trở về, Lạc Hồng xoa cằm tự nói một câu, rồi rời khỏi thủy tinh cự sảnh, đến huyết diễm cung khắp nơi tìm kiếm di vật của Địa Huyết.
Vài ngày sau, ngoài đủ loại khôi lỗi với số lượng lớn, Lạc Hồng cuối cùng cũng tìm được một vài ngọc giản liên quan đến Khôi Lỗi thuật.
"Trong lúc chữa thương, cứ lĩnh hội những Khôi Lỗi thuật này trước đã."
Hứng thú lấy ra một viên ngọc giản, Lạc Hồng đang định ngồi xếp bằng trong tĩnh thất thì đột nhiên khựng lại, hơi nghỉ hoặc lấm bẩm:
"Chờ một chút, ta có phải đã quên gì đó không?"
Suy nghĩ kỹ một lát, Lạc Hồng bỗng nhiên vỗ trán, kêu lên:
"Không tốt, sao ta lại quên mất lão yêu kia rồi!"
Nói xong, hắn lập tức mở U Minh động thiên, quét thần thức và tìm thấy thân ảnh bạch tu chu nho dưới đáy Minh đàm.
Cũng không trách Lạc Hồng quên tam mục lão yêu, từ khi gặp hai Huyết bào nhân, hắn mới miễn cưỡng thoát hiểm.
Vì tình hình lúc đó khẩn cấp, Lạc Hồng tiện tay ném tam mục lão yêu vào U Minh động thiên, kết quả hắn vừa vặn chìm xuống Minh đàm!
Khá lắm, đây là... ngâm phát?
Nhìn dáng vẻ của tam mục lão yêu bây giờ, Lạc Hồng lập tức cảm thấy hơi xấu hổ, vội vàng vớt hắn ra, mang về Càn Khôn Cung.
Một đạo pháp quyết đánh ra, tấm khôi lỗi phù từ trong cơ thể hắn chậm rãi bay ra, nhưng chưa kịp rơi vào tay Lạc Hồng đã tự bốc cháy thành tro.
Tình huống này xảy ra, hiển nhiên là đo linh lực của phù đã cạn kiệt.
"Tỉnh lại."
Theo tiếng gọi mang theo chú thuật lực lượng của Lạc Hồng, tam mục lão yêu chậm rãi mở mắt. Đầu tiên hắn mờ mịt quan sát xung quanh, rồi mở miệng hỏi:
"Ô ô ô ô ô.... Ô ô!"
"Lạc đạo hữu, sao lão phu không nói được? Chúng ta đang ở đâu?!"
Có lẽ do ngâm quá lâu, tam mục lão yêu tạm thời không nói được, ô ô một lúc rồi bối rồi dùng thần niệm truyền âm.
"Khụ khụ, đây là huyết diễm cung, tiền bối ngày xưa phụ trách việc vặt trong cung này."
Hơi hổ thẹn ho khan một tiếng, Lạc Hồng quyết định cho tam mục lão yêu chút lợi lộc, để hắn đừng để ý đến chi tiết nhỏ nhặt.
Ps: Hàn lão ma sắp xuất hiện, hơi kẹt văn, ta suy nghĩ kỹ đã.