Xác định không còn chuyện gì khác, Mạc Đấu Quang lập tức cưỡi truyền tống trận rời khỏi Cự Mộc Lĩnh.
Trần Mạc Bạch và Phó Tông Tuyệt tiễn hắn xong, liền bảo Trữ Tác Xu tổ chức đại hội ba điện mười hai bộ, để truyền đạt những chỉ thị sắp tới của hai người.
Trong đó, việc truyền bá mầm linh mễ được xem trọng hơn cả.
Đây là bước đầu tiên của Trần Mạc Bạch trong việc thay đổi Đông Hoang, nhưng lý do đưa ra chỉ là muốn dùng nó để các thế lực Trúc Cơ bên ngoài Thần Mộc Tông xếp hàng về phía họ.
Phó Tông Tuyệt và Trữ Tác Xu thậm chí còn thấy kế này vô cùng tinh diệu.
Bởi vì đại hội Thần Mộc Tông lần này là lần đầu tiên sau khi Trân Mạc Bạch Kết Đan, nên mọi người đều hiểu rõ mức độ quan trọng của nó.
Ngoài ba điện mười hai bộ, các trấn thủ ở các quốc gia cũng nhanh chóng tìm đến sau khi nhận được tin tức.
"Ngạc sư huynh, đã lâu không gặp."
Ngạc Vân sau khi trở về, vẫn còn đang suy tư về việc tại sao mình và Trần Mạc Bạch, người bạn tốt ngày xưa, lại có chút gượng gạo khi chung đụng, thì Nguyên Trì Dã đã tìm tới.
"Nguyên sư đệ, nghe nói Trần lão tổ đề cử ngươi làm trấn thủ Hồng quốc, chúc mừng nhé."
Ngoài các chức vị thực quyền trong ba điện mười hai bộ, vị trí trấn thủ một nước là nơi dễ dàng thu nạp tài nguyên tu hành nhất của Thần Mộc Tông.
"Đâu có đâu có, chỉ là vì tông môn vừa mới chiếm được Hồng quốc, chưa có quá trình tuyển chọn trấn thủ cụ thể, nên Trần lão tổ mới để ta tạm thời trấn thủ thôi. Đại hội tông môn lần này xong, nói không chừng sẽ có sư huynh sư tỷ đức cao vọng trọng nào đó thay thế ta ấy chứ."
Nguyên Trì Dã cũng rất rõ năng lực của mình, đơn giản chỉ là vì trong đám Trúc Cơ lưu lại ở Nham quốc lúc trước, hắn quen thuộc với Trần Mạc Bạch nhất mà thôi.
"Sư đệ khiêm tốn rồi, nếu Trần lão tổ đã mở lời, thì trong ba điện mười hai bộ, không ai dám gây khó dễ cho đệ đâu."
So với Nguyên Trì Dã, Ngạc Vân càng hiểu rõ quy tắc vận hành của hệ thống Thần Mộc Tông này.
Lời của tu sĩ Kết Đan là tối thượng.
Dù Trần Mạc Bạch chỉ vừa mới Kết Đan, nhưng với tư cách là một kiếm tu đỉnh cấp, chém Nam Huyền Cảnh, dọa lui Huyền Thù bằng tử điện, chiến lực cường đại, có thể nói là đệ nhất Đông Hoang.
Chỉ cần không phải Phó Tông Tuyệt phản đối, thì tuyệt đối không ai trong ba điện mười hai bộ Thần Mộc Tông dám trái ý Trần Mạc Bạch.
"Chỉ sợ là có một vài sư huynh sư tỷ không cam tâm thôi."
Nguyên Trì Dã cười khổ nói. Ngạc Vân nghĩ ngợi một chút, cũng hiểu ý hắn.
Trong Thần Mộc Tông, vẫn có một vài trưởng lão đã qua thời kỳ đỉnh cao về thể xác, nhưng đã đột phá đến Trúc Cơ hậu kỳ. Niềm tin muốn Kết Đan của họ vượt lên trên tất cả.
Ngày thường, họ thường tụ tập ở Vân Mộng Trạch, tìm kiếm một tia cơ duyên Kết Đan.
Việc Trần lão tổ vượt lên sau, thành công Kết Đan, khiến họ suy nghĩ xem làm thế nào để thu hút sự chú ý của vị lão tổ mới này.
Việc Nguyên Trì Dã đại diện trấn thủ Hồng quốc rất thích hợp để họ vin vào làm cớ.
"Đi một bước tính một bước thôi."
Dù hiểu rõ con người Trần Mạc Bạch, nhưng sau khi người trước mắt Kết Đan, Ngạc Vân cũng không đám dùng tâm tư của mình để suy đoán tu sĩ Kết Đan nữa, chỉ có thể nói vậy với Nguyên Trì Dã.
Lúc này, một tu sĩ Trúc Cơ đến bái phỏng.
"Gặp qua Ngạc sư huynh, Nguyên sư huynh."
Người tới là Lưu Văn Bách, đại đệ tử của Trần Mạc Bạch, người mà ngày xưa mới ra khỏi Tân Nha Đường vẫn còn là thuộc hạ của hai người.
Khi đó, Ngạc Vân cảm thấy với tiềm năng của Lưu Văn Bách, đoán chừng tối đa cũng chỉ là chân truyền, khó mà Trúc Cơ được.
Không ngờ sau khi bái nhập môn hạ Trân lão tổ, bây giờ đã cùng cảnh giới với họ.
"Lưu sư đệ mời ngồi."
Ngạc Vân khách khí mời. Nhưng Lưu Văn Bách lắc đầu, nói một câu khiến sắc mặt hai người trở nên ngưng trọng.
"Sư tôn đang ở trong đình viện Thần Mộc Thành, người muốn ta mời hai vị sư huynh qua đó một chuyến."
"Xin mời Lưu sư đệ dẫn đường."
Ngạc Vân và Nguyên Trì Dã không dám để tu sĩ Kết Đan đợi lâu, lập tức đi theo Lưu Văn Bách đến địa điểm quen thuộc.
Cái đình viện này là nơi Ngạc Vân đã giúp Trần Mạc Bạch thu xếp phúc lợi tông môn khi hắn vừa mới Trúc Cơ, sau này ba người họ cũng đã uống không ít rượu ở đây.
Bước vào cửa lớn, họ thấy bóng lưng một thiếu niên đang đứng trước một gốc linh thụ xanh biếc trong sân, chỉ trỏ nói gì đó.
Bên cạnh thiếu niên còn có một thiếu nữ mặc trang phục thôn quê, hai người dường như đang trao đổi về thuật linh thực.
"Bái kiến Trần lão tổ." x2
Ngạc Vân và Nguyên Trì Dã đến, lập tức hành lễ với Trần Mạc Bạch.
"Giữa ba người chúng ta, không cần khách sáo như vậy."
Dù không thể thay đổi tập tục định bối phận theo cảnh giới tu vi ở Thiên Hà Giới này, nhưng Trần Mạc Bạch vẫn cố gắng tuân theo thói quen từ nhỏ đến lớn ở Tiên Môn khi đối mặt với người nhà.
Trác Minh lập tức chỉ tay xuống đất, bùn đất trồi lên tạo hình, lập tức xuất hiện một cái bàn tròn và mấy cái ghế.
Sau khi Trần Mạc Bạch mời Ngạc Vân và Nguyên Trì Dã ngồi xuống, Lưu Văn Bách cũng đã lấy ra một hũ lớn Ngọc Trúc linh tửu từ trong kho của đình viện.
“Trữ sư chất mấy ngày trước nói với ta, muốn bế quan lĩnh hội Kết Đan, muốn thoái vị chức chưởng môn."
Sau khi ba người uống chén rượu đầu tiên, Trần Mạc Bạch nói một câu khiến sắc mặt Ngạc Vân và Nguyên Trì Dã đại biến.
"Lão tổ định hướng ai tiếp nhận?"
Ngạc Vân cố nén sự rung động trong lòng, đặt chén rượu xuống, hỏi Trần Mạc Bạch.
"Ta đương nhiên là hướng về ngươi, nhưng hai đối thủ của ngươi thật sự quá mạnh. Chu Vương Thần có công huân xuất sắc, đệ tử Hồng Hà của Phó sư huynh lại là Trúc Cơ hậu kỳ, so với bọn họ, dù có sự ủng hộ của ta, ngươi cũng không có ưu thế gì cả."
Trần Mạc Bạch đối diện với người bạn Ngạc Vân này, trực tiếp nói ra những lời trong lòng.
Vì Kim Dịch Ngọc Hoàn Đan luyện thành, thời gian Trữ Tác Xu thoái vị chuẩn bị Kết Đan sớm hơn dự định mấy chục năm.
Hắn dò xét khí tức của Ngạc Vân, dù đã là Trúc Cơ trung kỳ, nhưng để làm chưởng môn thì thật sự có chút khó đứng vững.
"Xin lão tổ chỉ dạy!"