"Ờ. Cố. Cố Đình Đình?" Lục Chinh chớp mắt, cuối cùng cũng nhớ ra tên cô gái.
"Ừm ừm, xin chào!" Cố Đình Đình có vẻ ngại ngùng, không dám nhìn thẳng Lục Chinh.
"Chào em, trùng hợp thật." Lục Chinh vẫy tay chào cô và người bạn đi cùng, "Mấy người đi ăn khuya à? Đi chung không?"
"Không... không làm phiền chứ ạ?" Đôi mắt Cố Đình Đình sáng lên, có chút bồn chồn hỏi.
"Không sao, bọn anh cũng vừa xem phim xong, đang rảnh." Lục Chinh cười đáp.
Thấy bốn cô gái bên cạnh Lục Chinh đều không có ý kiến gì, Cố Đình Đình mới kéo bạn thân đi cùng.
"Đây là bạn học của em, Liễu Vũ Đồng."
"Soái ca chào! Các chị đẹp chào!" Liễu Vũ Đồng tỏ ra khá cởi mở.
Liễu Thanh Nghiên mỉm cười, "Liễu nào đấy? Liễu "văn đao lưu" hay "mộc mão liễu"?"
"Mộc mão liễu ạ!" Liễu Vũ Đồng đáp.
“Vậy coi như là người một nhà rồi, lại đây ngồi đi!" Liễu Thanh Nghiên gọi.
"Dạ!"
Liễu Vũ Đồng cười hì hì ngồi xuống cạnh Liễu Thanh Nghiên, "Chị xinh đẹp quá!"
Liễu Thanh Nghiên khẽ nhếch khóe miệng, cười và gắp cho Liễu Vũ Đồng mấy xiên thịt nướng, "Cảm ơn."
Cố Đình Đình thì ngồi giữa Tự Linh Hi và Lâm Uyển, đầu tiên là cảm ơn Lâm Uyển vì đã đổi chỗ, sau đó thì nhìn Tự Linh Hi với ánh mắt ngưỡng mộ.
“Hoàng tỷ, chào chị, trùng hợp quá, mọi người đi ăn khuya ạ?”
Tự Linh Hi gật đầu, "Vừa đi xem phim về."
"Hắc hắc!" Cố Đình Đình liên tục gật đầu, có chút khẩn trương.
Dù đã trò chuyện với Tự Linh Hi khá nhiều, nhưng tất cả đều trên mạng, và chỉ xoay quanh chuyện âm nhạc. Hơn nữa, cô vẫn nhớ Tự Linh Hi luôn giữ vẻ lạnh lùng.
Trong những lần trao đổi sau đó, Tự Linh Hi thường dùng những lời lẽ thẳng thắn, nên đối với Cố Đình Đình, Tự Linh Hi giống như một người thầy nghiêm khắc. Càng tiếp xúc, sự kính sợ của cô dành cho Tự Linh Hi càng tăng.
"Dạo này không thấy em đăng bản cover nào.” Tự Linh Hi hờ hững hỏi.
"Em đang tập đàn « Lưu Phong Mộc Quang » và « Hoa Khai » ạ." Cố Đình Đình lập tức trả lời.
Tự Linh Hi dùng biệt danh "Tự Hoàng" trên Mỗ Tín, và gần đây "Tự Hoàng" này đang nổi đình đám trên mạng. Lại thêm việc cả hai đều là những người làm nhạc hàng đầu, nên Cố Đình Đình liếc mắt đã nhận ra "Tự Hoàng" chính là Tự Linh Hi.
Huống chi còn có Uyên Chinh, người sáng tác ra « Phượng Cầu Hoàng », ở ngay bên cạnh.
"Sao rồi?" Tự Linh Hi hỏi.
"Còn kém lắm ạ." Cố Đình Đình nhỏ giọng nói.
"Đâu có, hay mà! Bản cover « Hoa Khai » của Đình Đình được biểu diễn ở trường, cả hội trường vỗ tay rần rần, hiệu trưởng còn bảo không thua gì tác giả gốc." Liễu Vũ Đồng nói thêm vào.
Tự Linh Hi khẽ nhếch môi, thích thú liếc nhìn Cố Đình Đình.
Cố Đình Đình không khỏi đưa tay lên trán. Tuy rằng động viên lẫn nhau là chuyện thường tình giữa những người bạn thân, nhưng cũng phải chú ý đến hoàn cảnh và đối tượng chứ!
Trời ạ, cô bạn không nghe thấy vừa nãy mình xưng hô với người ta như thế nào sao?
Người ta là đại thần hàng đầu trong giới âm nhạc đấy!
Thấy bạn thân có vẻ vẫn muốn tiếp tục tâng bốc mình, Cố Đình Đình vội vàng ngắt lời, "Vũ Đồng đừng nói lung tung, đây là Tự Hoàng đó."
"Hả?"
Liễu Vũ Đồng nghe vậy ngẩn người, con ngươi trong nháy mắt giãn to rồi lại co lại. Ngay sau đó, ánh mắt nhìn Tự Linh Hi tràn đầy kinh ngạc.
"Tự Hoàng!"
Liễu Vũ Đồng cũng là sinh viên khoa nhạc dân tộc của Học viện Âm nhạc Hải Thành, sao có thể không biết đến những bản cổ khúc đang hot nhất trên mạng gần đây, cũng như người sáng tác - Tự Hoàng.
"Cậu chính là Tự Hoàng?"
Liễu Vũ Đồng không khỏi đứng bật dậy, định hét lên, nhưng một bàn tay ngọc nhẹ nhàng đặt lên vai cô, không chỉ đè nén âm thanh của cô, mà còn ép cô ngồi trở lại chỗ.
Liễu Thanh Nghiên vỗ vai Liễu Vũ Đồng, dịu dàng cười nói, "Có gì từ từ nói, đừng kích động."
Liễu Vũ Đồng đang trong trạng thái kích động cao độ, không nhận ra việc Liễu Thanh Nghiên đè tiếng thét của mình có gì đó sai sai. Cô chỉ cảm thấy được Liễu Thanh Nghiên khuyên nhủ, tâm tình mình đã bình tĩnh hơn nhiều.
"Cậu. không, ngài là người diễn tấu « Hoa Khai » và « Lưu Phong Mộc Quang » Tự Hoàng?”
Tự Linh Hi khẽ nhếch môi, gật đầu.
Ánh mắt Liễu Vũ Đồng sáng lên, rồi ngay lập tức phản ứng, nhìn về phía Lục Chinh, "« Phượng Cầu Hoàng »?"
Lục Chinh khẽ cười, dù không trả lời, nhưng mọi chuyện đã quá rõ ràng.
"Trời ơi!"
Hành động tiếp theo của Liễu Vũ Đồng là nhào tới người Cố Đình Đình, "Cậu giỏi lắm Cố Đình Đình, cậu bảo với người khác là cậu không có phương thức liên lạc với Tự Hoàng và Uyên Chỉnh thì thôi đi, đến cả tớ cậu cũng giấu?”
Cố Đình Đình né tránh Liễu Vũ Đồng đang làm loạn, vừa cười vừa nói, "Tớ cũng đâu còn cách nào khác, đã giấu thì phải giấu hết chứ, không thì cái miệng rộng của cậu làm sao mà giữ bí mật được?"
"Cậu bảo tớ là đồ nhiều chuyện?"
"Thế cậu có phải không?"
"Thế cũng không phải lý do để cậu giấu tớ!"
Liễu Vũ Đồng hậm hực quấy rối Cố Đình Đình một hồi, sau đó mới chịu ngồi về chỗ.
"Hắc hắc, thất thố quá, chủ yếu là quá kinh ngạc. Tự Hoàng và Uyên Chinh lợi hại quá, hai người làm thế nào mà sáng tác được như vậy?"
Liễu Vũ Đồng ngượng ngùng gãi đầu, cố gắng giữ hình tượng thục nữ, nhưng ánh mắt nhìn Tự Linh Hi và Lục Chinh vẫn không giấu nổi vẻ tò mò.
Thấy Liễu Vũ Đồng có vẻ vẫn còn muốn hỏi, Lục Chinh gõ bàn, thản nhiên nói, "Thầy giáo không nói cho em biết, làm âm nhạc là một việc cần có năng khiếu bẩm sinh sao?"
Liễu Vũ Đồng: ???
“Nói thật mất hứng."
Liễu Vũ Đồng không khỏi bĩu môi, "Anh không thể khen em một câu à?"
"Em học năm tư rồi, anh nghĩ để em nhận ra thực tế quan trọng hơn." Lục Chinh gật đầu nói.
Liễu Vũ Đồng im lặng, "Anh... Tự Hoàng làm sao mà chịu được anh ăn nói khó nghe vậy? Haizz, không đúng, Tự Hoàng cũng thế..."
"Được rồi, đúng là nồi nào úp vung nấy, cậu và Tự Hoàng quả nhiên là một cặp trời sinh." Liễu Vũ Đồng tỏ vẻ đầu hàng.
Cố Đình Đình không kìm được lại muốn đỡ trán, cô bạn thân của mình hình như vẫn chưa nhận ra một điều vô cùng quan trọng khác.
Lục Chinh sờ lên mũi, Tự Linh Hi thì khẽ cười. Cô quay sang nói với Cố Đình Đình, "Em về đàn thử bản « Hoa Khai » cho chị nghe xem."
"Vâng ạ!" Cố Đình Đình liên tục gật đầu.
"À phải rồi, sao giờ này rồi mà mọi người còn ở ngoài đường thế?" Lâm Uyển đột nhiên hỏi.
"Bọn em với mấy bạn cùng phòng đi chơi trò chơi trốn thoát ở mật thất, vừa chơi xong. Còn hai cặp kia thì đi thuê phòng rồi. Bọn em thì hơi đói bụng, định kiếm gì ăn rồi bắt xe về trường." Liễu Vũ Đồng đáp.
Lục Chinh nhíu mày, "Mấy em vẫn chưa có bạn trai à?”
Cố Đình Đình có ngoại hình khá, thậm chí có thể nói là xinh đẹp, Liễu Vũ Đồng cũng thuộc hàng trung thượng, lại thêm vẻ thanh xuân và biết trang điểm, thì rất thu hút. Theo lý thuyết, phải có nhiều người theo đuổi chứ.
Cố Đình Đình hơi đỏ mặt, "Chưa ạ."
Liễu Vũ Đồng cười hì hì nói, "Đình Đình mắt cao lắm, hot boy hay tài tử trong trường đều không lọt mắt, đến cả phú nhị đại nổi tiếng nhất trường cũng bị từ chối thẳng thừng. Còn em thì vừa mới hết ế thôi ạ."
"Hiểu rồi, đã gặp nhau rồi thì để lát nữa bọn anh đưa mấy em về cho." Lục Chinh gật đầu nói.