Sau khi Lang Thanh rời đi, Tô Tranh và những người khác cũng rời khỏi đố thạch phường.
Lúc tiến vào, ai nấy đều thấp thỏm lo âu, nhưng khi đi ra, Tê lão đại và đám thuộc hạ ngẩng cao đầu, ưỡn ngực, vẻ mặt hớn hở.
Dù sao, giờ họ đã là những kẻ "rủng rỉnh túi tiền".
"Ha ha ha... Không ngờ đổ thạch dễ dàng như vậy, chỉ cần vung tay một cái là xong, sớm biết đơn giản thế này, chúng ta đã đến đổ thạch từ lâu rồi."
Vừa ra khỏi Đổ Thạch Phường, câu nói này của lão Cửu suýt chút nữa khiến Tô Tranh vấp ngã. Hắn tức giận trừng mắt nhìn lão Cửu, thầm nghĩ: "Sớm đến? Sớm đến thì Tê Ngưu Bộ của các ngươi sớm đã bị ngươi 'kháng' cho thua sạch rồi!"
Tê lão đại đương nhiên không cho rằng đổ thạch đơn giản như vậy. Gã có thể trở thành Lão Đại của Tê Ngưu Bộ, tuy vẻ ngoài có vẻ đầu óc ngu si, nhưng thực chất lại là kẻ "thô mà có sạn”.
Gã cố ý đi ở phía sau, sánh bước cùng Tô Tranh, nói: "Hắc Tử... Đại sư, lần này may mắn có ngươi, cảm ơn!"
Tô Tranh hứng thú nhìn Tê lão đại, hỏi: "Sao, ngươi không cảm thấy ta thắng là do vận may sao?!"
"Làm gì có nhiều vận may đến thế, nếu thật sự là vận may, thì Lang Thanh cũng đâu đến nỗi hết lần này đến lần khác gặp vận rủi như vậy?!"
Tê lão đại quả là một người biết chuyện.
Nhưng Tô Tranh không nói gì thêm, chi hỏi một câu: “Vậy là ngươi tin ta là đổ thạch đại sư?”
"Vâng!" Tê lão đại gật đầu mạnh mẽ, khẳng khái đáp.
"Vậy tiếp theo các ngươi có nghe theo ta không?" Tô Tranh cười tủm tỉm hỏi, nghe như một câu nói đùa.
Nhưng Tê lão đại lại hiểu rõ ý nghĩa sâu xa bên trong.
Trong câu hỏi này có hai tầng ý tứ. Thứ nhất là Tô Tranh ít nhất sẽ không rời khỏi Tê Ngưu Bộ trong thời gian ngắn, điều này khiến Tê lão đại lập tức yên tâm hơn nhiều.
Dù sao, họ còn trông cậy vào Tô Tranh giúp họ chọn lễ vật chúc thọ công chúa Phượng Hoàng tộc.
Thứ hai, câu hỏi này cho thấy Tô Tranh dường như có ý định khác đối với Tê Ngưu Bộ, thậm chí có thể muốn thực hiện những thay đổi, đây là một cách thăm dò quyền chủ đạo.
Tê lão đại trầm mặc một hồi, cuối cùng đưa ra quyết định, thận trọng nói: "Chỉ cần những việc ngươi làm không gây nguy hại đến Tê Ngưu Bộ, chúng ta sẽ nghe theo ngươi!"
"Ha ha ha... Ta chỉ đùa thôi mà..."
Nghe câu trả lời này, Tô Tranh đã có quyết định trong lòng, lập tức cười ha hả, nhảy chân sáo đi.
Điều này cũng khiến Tê lão đại âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Dù sao, việc giao vận mệnh của cả bộ lạc cho người khác cũng là một canh bạc lớn.
Nhưng Tô Tranh hỏi vậy cũng chỉ là để thăm dò mức độ tin tưởng và tán thành của mọi người trong Tê Ngưu Bộ đối với hắn. Chỉ khi biết được điều đó, hắn mới có thể quyết định có nên thực sự giúp đỡ Tê Ngưu Bộ hay không.
Giờ đây, sau khi chứng kiến quyết định của Tê lão đại, Tô Tranh đã có quyết định của riêng mình.
Tiếp đó, mọi người kéo nhau đến một nhà hàng.
Giờ đã là những kẻ "rủng rinh túi tiền”, điều đầu tiên mà đám người Tê Ngưu Bộ nghĩ đến là được ăn một bữa thật no.
Đây cũng là điều Tô Tranh đã hứa với họ trước đó, cho nên sau khi vào nhà hàng, họ gọi rất nhiều món. Tuy nhiên, dù gọi nhiều món, nhưng họ vẫn ý thức được rằng họ gọi rất ít thịt, phần lớn là những món nhiều về số lượng và có thể lấp đầy dạ dày.
Từ điểm này, có thể thấy được sự chất phác và giản dị của đám người Tê Ngưu Bộ.
Điểm này khiến Tô Tranh thấp thoáng nhìn thấy bóng dáng của Tê Vô Lực trên người họ.
Tô Tranh lặng lẽ ngồi một bên, nhìn đám "đại lão gia" kia ăn uống thô lỗ, ồn ào náo nhiệt, trên mặt hắn không khỏi nở một nụ cười.
Uống được một lúc, Sơn Xuyên với vẻ mặt say sưa bước đến bên Tô Tranh, một mùi rượu nồng nặc xộc vào mũi. Gã giơ một cái bát lớn bằng cả cái chậu, nói với Tô Tranh: "Đến. Hắc Tử đại sư, hôm nay chúng ta được ăn. ngon như vậy, tất cả là nhờ ngươi, ta phải kính ngươi một chén!”
Tô Tranh cười cười, không từ chối, cụng chén với Sơn Xuyên rồi uống một hơi cạn sạch.
Vừa uống xong cái chậu rượu đó, Sơn Xuyên liền say khướt, ngã lăn ra đất.
"Thật là vô dụng..."
Lúc này, Tê lão đại cũng bước đến, nhìn Sơn Xuyên đang nằm trên đất, lắc đầu cười khổ một tiếng. Cuối cùng, gã ngồi xuống bên cạnh Tô Tranh, nhìn đám thủ hạ một hồi lâu, rồi mới chân thành nói với Tô Tranh: "Hắc Tử đại sư, rốt cuộc ngươi là ai? Vì sao lại để Sơn Xuyên bọn họ nhặt được?"
Đây là một cách thăm đò lai lịch của Tô Tranh.
Tô Tranh dừng lại một chút, nói với Tê lão đại: "Đối với các ngươi, người Yêu tộc, ta là một tu giả Nhân tộc. Đối với các ngươi, người Tê Ngưu Bộ, ta là đổ thạch đại sư của các ngươi. Ngươi chỉ cần biết ta có thể giúp đỡ các ngươi là được, và ta không có ác ý..."
Nói đến đây, Tô Tranh liền nghĩ đến Phượng Cửu và những người khác. Để Tê lão đại yên tâm, hắn nói thêm: "Thật ra ta có mấy người bạn đều là người Yêu tộc, và một trong số đó cũng là tê ngưu."
"Ồ? Thật sao? Anh ta là ai, là người Tê Ngưu Tộc sao?" Nghe Tô Tranh nói vậy, Tê lão đại quả nhiên tỏ ra hứng thú.
"Anh ta tên là Tê Vô Lực, không phải người Tê Ngưu Tộc, nhưng anh ta là Bạch Ngọc Tê Ngưu!"
"Bạch Ngọc Tê Ngưu, vậy nếu anh ta đến Tê Ngưu Tộc, hẳn là địa vị sẽ rất cao. Lần này ngươi đến đây, có phải là để tìm anh ta không?”
"Đúng, không chỉ có anh ta, mà còn cả những người bạn khác của ta nữa. Ta đã hẹn gặp họ tại Thần Viên Thánh Sơn..."
Nói đến đây, Tô Tranh tiện thể hỏi Tê lão đại: "Ngươi có biết Thần Viên Thánh Sơn ở đâu không?!"
Tê lão đại nghe xong lắc đầu: "Chưa từng nghe qua. Ta chỉ biết rằng từ rất lâu trước đây, Thần Viên nhất tộc đã bị Vô Cực Thiên Cung tiêu diệt, nhưng Thánh Sơn của Thần Viên nhất tộc ở đâu thì ta không biết. Hơn nữa... ta đã ở trong khu rừng Hắc Mộc này mấy trăm năm rồi..."
Nhìn vẻ mặt phiền muộn của Tê lão đại, Tô Tranh biết rằng đây cũng là một người có nhiều chuyện xưa.
Hai người trầm mặc hồi lâu, mỗi người chìm đắm trong suy nghĩ riêng. Cuối cùng, Tê lão đại hoàn hồn trước, cụng chén với Tô Tranh. Sau khi uống cạn chén rượu, gã hòi: "Hắc Tử, ngươi đã nói muốn giúp chúng ta chuẩn bị thọ lễ cho công chúa Phượng Hoàng tộc, vậy tiếp theo ngươi có kế hoạch gì không?!”
Tô Tranh cũng lấy lại tinh thần, nghe vậy cười nói: "Ta có một kế hoạch sơ bộ, nhưng ta cảm thấy trước khi chuẩn bị thọ lễ, chúng ta nên giải quyết Lang Thanh trước!"
"Ngươi... Ngươi nói gì?"
Tê lão đại nghe được câu nói cuối cùng của hắn, sắc mặt hơi đổi.
Tô Tranh nói: "Ta đã nghe được hết những lời Lang Thanh nói với ngươi khi hắn rời đi. Nhìn bộ dáng của hắn, ta biết hắn không phải là một kẻ lương thiện. Lần này chúng ta thắng hắn mười ngàn Tiên thạch, hắn chắc chắn sẽ tìm cách trả thù. Hơn nữa, việc ngươi đồng ý để cả bộ lạc nghe theo lời ta, chắc hẳn là vì sợ Lang Thanh trả thù. Ngươi muốn một mình gánh vác, nhưng lại lo lắng cho những người trong bộ lạc sau này, cho nên mới đồng ý nghe theo ta, là muốn ta sau này dẫn dắt họ sống sót, đúng không?"
“Thì ra ngươi đã biết."
Tê lão đại thấy Tô Tranh đã biết, trên mặt không khỏi lộ ra một nụ cười khổ.
Tô Tranh biết áp lực trong lòng gã, không khỏi vỗ vai gã nói: "Yên tâm, có ta ở đây, ta sẽ giúp các ngươi vượt qua cửa ải khó khăn này."
"Vì sao ngươi lại dụng tâm giúp chúng ta như vậy, chẳng lẽ chỉ vì bạn bè của ngươi cũng là người Yêu tộc?"
"Không chỉ như vậy, trước đó nếu không có Sơn Xuyên và lão Cửu nhặt ta về, nếu gặp phải những người Yêu tộc khác, có lẽ ta đã mất mạng rồi. Cho nên nói cho cùng, có lẽ các ngươi còn tính là đã cứu ta một mạng!"
"À, nói như vậy, vậy ngươi phải báo đáp thật tốt đó."
"..."
Chuyện chuyển biến quá nhanh, không kịp chuẩn bị.
Tô Tranh kinh ngạc nhìn Tê lão đại, phát hiện gã đang cười toe toét, lộ cả hàm răng. Tô Tranh không khỏi đảo mắt.
Gã đúng là biết "thừa nước đục thả câu"!