Sát Tiên Truyện

Lượt đọc: 164485 | 8 Đánh giá: 7,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 767

❊ ❊ ❊

Sau khi đội xe của Y gia rời đi, Quan Sơn Nhạc và những người khác trong khách sạn Quan Sơn mới bước ra ngoài.

Tê Vô Lực và Viên Tiểu Thất dẫn đầu chạy đến, vừa tới bên cạnh Tô Tranh đã hưng phấn nói: “Tô lão đại, Y gia vừa rồi ra tay thật lớn! Vừa vào cửa đã mang ra một đống đồ, nói là tặng cho anh. Anh nói xem bọn họ có ý gì?”

“Đúng đó đúng đó, Y Kinh Long vừa ra tay đã tặng cả ngàn vạn Tiên thạch, cũng nói là cho anh. Tô lão đại, có phải bọn họ thấy anh lợi hại, muốn lôi kéo anh không?”

Nghe Tê Vô Lực và Viên Tiểu Thất nói vậy, Tô Tranh biến sắc mặt, vội vàng vào khách sạn xem xét. Bên trong chất đống một lượng lớn đồ đạc: vũ khí, linh dược, cả Tiên thạch, chất cao như núi, khiến mọi người trong khách sạn kinh ngạc.

Tô Tranh nhìn đống đồ này, không khỏi nhíu mày.

Tê Vô Lực và những người khác cũng đi theo vào phòng. Mỗi người cầm một viên Tiên thạch, đồng thời hỏi: “Tô lão đại, đây chắng le là lễ gặp mặt của tiểu công chúa Y gia? Em thấy tiểu công chúa này cũng được đó, vừa gặp mặt đã tặng nhiều đồ tốt như vậy, đúng là người tốt!”

“Đúng vậy đúng vậy, trước đây chúng ta nghèo rớt mồng tơi, nhưng có những thứ này, lần này trên đường về Yêu tộc chúng ta không lo bị đói nữa, ha ha ha…”

Quan Sơn Nhạc đứng ở cửa, nhìn phản ứng của Tô Tranh rồi hiểu ra, bèn nói thay anh: “Đây căn bản không phải lễ gặp mặt, cũng không phải Y gia muốn lôi kéo tiểu hữu. Ta đoán đây là Y gia muốn tiểu hữu rời xa tiểu cô nương kia, trả giá đắt, đúng không?”

Tô Tranh nghe vậy, sắc mặt càng khó coi.

Quan Sơn Nhạc nói không sai, anh vừa nhìn thấy những thứ này đã hiểu ý của Y Kinh Long.

Lão ta muốn Tô Tranh nhận lấy những thứ này, rồi sau đó đừng gặp Y Hạ nữa, hoặc là từ bỏ Y Hạ. Nói trắng ra là, đừng cóc ghe đòi ăn thịt thiên nga, đừng mơ trèo cao Y gia.

Y Kinh Long tuy trước đó nói năng khách sáo, nhưng hành động và ý đồ ẩn sau đó đều nói rõ điều này với Tô Tranh.

Anh không xứng với Y Hạ!

Hiểu ra điều này, Tô Tranh lập tức ngồi phịch xuống, mặt mày âm trầm, sát khí đằng đằng, ngồi dáng Đại Mã Kim Đao, trông như hung thần ác sát.

Tê Vô Lực và những người khác thấy vậy, giật mình kêu lên, cuối cùng Viên Tiểu Thất thận trọng hỏi: “Tô lão đại, anh ngồi đây làm gì?”

xã!” è ời! “Chờ ngư

“Chờ người? Chờ ai?”

Viên Tiểu Thất ngơ ngác, “Chẳng lẽ tiểu công chúa Y gia còn quay lại?”

“Không, là một người ban đầu ta không chắc có trở lại hay không. Nhưng sau khi thấy những thứ này, hiện tại ta khẳng định, người đó nhất định sẽ quay lại!”

Đáy mắt Tô Tranh ánh lên tia lạnh lẽo.

Và sự thật chứng minh, anh đoán không sai.

Chập tối, ngoài cửa khách sạn vang lên một tiếng động lớn, khí thế mạnh mẽ không chút che giấu, bao trùm cả khách sạn.

Tiếp đó, một giọng nói già nua từ bên ngoài vọng vào: “Tô Tranh tiểu tử, ngươi cút ra đây cho lão thân!”

Ầm...

Lời vừa dứt, một làn sóng âm thanh lan tỏa, chấn động tứ phương, khiến cả con phố nhà cửa rung chuyển.

ến!” cũng đến! “Cuối cùn,

Nghe thấy động tĩnh này, Tô Tranh lập tức đứng dậy, không chút do dự lao ra ngoài.

Trong tiệm, Tê Vô Lực và những người khác nghe thấy tiếng động lớn, cũng giật mình đứng lên, “Ơ? Tình huống thế nào, có địch nhân đuổi tới?”

“Chẳng lẽ là người của Kỷ gia?”

“Ra xem một chút…”

Mọi người vừa ra khỏi cửa tiệm, khi nhìn rõ người tới, lê Vô Lực và những người khác có chút kinh ngạc, bởi vì người tới lại là Y bà bà của Y gia.

Tô Tranh giờ phút này đang đứng ở cửa đối mặt với Y bà bà.

Anh không ngạc nhiên khi Y bà bà đến. Khi nhìn thấy ánh mắt bà ta ném cho anh trước khi đi, anh đã đoán được bà ta có lẽ sẽ quay lại, giống như lần trước ở Trầm Tinh đại lục.

Khác biệt là lần trước chỉ là cảnh cáo, lần này có lẽ không đơn thuần chỉ muốn cảnh cáo đơn giản như vậy.

Y bà bà đứng lơ lửng trên không, tay cầm quải trượng đầu rồng, mặt mày uy nghiêm, không giận tự uy, toàn thân tản ra uy áp mạnh mẽ của Thần Kiều cửu cảnh, khiến cả con phố trở nên tĩnh lặng.

Bà ta nhìn xuống Tô Tranh và nói: “Tiểu tử, không ngờ ngươi thật sự có bản lĩnh đuổi đến Tiên Vực. Chăng lẽ ngươi quên lão thân đã cảnh cáo ngươi thế nào sao? Hả?1”

Ầm...

Y bà bà vừa dứt lời, còn dùng quải trượng đầu rồng gõ xuống mặt đất, nhất thời một cỗ uy áp cường đại gào thét, đè xuống Tô Tranh.

Nhưng lần này, Tô Tranh đã không còn là tiểu tu Vân Hải cảnh năm xưa. Đối mặt với uy áp của Y bà bà, Tiên lực quanh người anh bùng nổ, hóa giải cỗ uy áp này một cách dễ dàng.

Anh nói: “Ta nhớ, nhưng ta cũng nhớ, ta chưa từng đáp ứng bà điều gì. Vả lại Tô Tranh ta muốn làm gì, chưa bao giờ để người khác uy hiếp!”

...

Lời vừa dứt, Tiên lực trên người Tô Tranh tăng lên đến cực hạn. Anh giậm chân xuống đất, một tiếng nổ vang, mặt đất cuộn lên một cơn cuồng phong, gào thét xông lên không trung, tấn công Y bà bà.

“Hả? Còn dám động thủ với lão thân…”

Đáy mắt Y bà bà lóe lên hàn quang, sát khí bùng nổ, quải trượng đầu rồng vung lên, ầm một tiếng, một cỗ Tiên lực tuôn ra, lập tức va chạm với Long Quyển Phong của Tô Tranh.

Phanh...

Một tiếng trầm vang, hai cỗ khí cơ cường đại chạm vào nhau, lập tức nổ tan ra, đồng thời tạo ra một cô lực phản chấn cực mạnh.

Ầm...

Tô Tranh bị cỗ lực phản chấn này đánh trúng, hai chân cắm chặt xuống đất, như một ngọn núi lớn, không hề nhúc nhích, tóc và quần áo bị gió thổi tung bay.

Y bà bà trên không trung không có chỗ đặt chân, hơn nữa vừa rồi bà ta khinh địch, không dùng toàn lực, cho rằng chỉ cần bảy thành lực lượng là đủ, kết quả bà ta bị thiệt.

Dưới tác động của cỗ lực phản chấn này, Y bà bà không tự chủ lùi lại một bước.

“Ngươi. Ngươi.”

Thấy Tô Tranh phía dưới không hề nhúc nhích, Y bà bà cảm thấy như bị tát một cái, sắc mặt vô cùng khó coi, “Tốt tốt tốt… Không ngờ cái tên tu sĩ nhỏ bé như con kiến hôi trên đường dài năm xưa, đến nay lại phát triển đến tình cảnh này, khó trách ngươi dám nói chuyện với lão thân như vậy. Vậy thì tốt, hôm nay lão thân phải xem, ngươi có bao nhiêu bản lĩnh, dám không nghe lời cảnh cáo của ta!”

Oanh...

Nói xong, Y bà bà rốt cục cũng không cố tỏ vẻ nữa, lập tức bộc phát toàn bộ sức mạnh Thần Kiều cửu cảnh đỉnh phong. Tiên lực mênh mông hóa thành một cơn sóng lớn, lập tức ập xuống Tô Tranh, dường như muốn đánh gục anh chỉ bằng một đòn.

Nhưng Tô Tranh nhìn cơn sóng Tiên lực quái dị, vẫn đứng yên ở cửa, chỉ lạnh lùng nhìn Y bà bà nói: “Chỉ hy vọng bà đừng quá mức giật mình…”

Tiên Hiệp
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 1 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.