SA NGÃ

Lượt đọc: 79 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 14. NHÀN CƯ VI

❊ ❊ ❊

Trời mưa cả ngày thứ Ba. Những đám mây đen kịt ùn ùn kéo đến từ đằng tây, dày đặc phủ khắp vùng trời phía trên ngôi trường, khiến đầu Luce càng trở nên u ám hơn. Những trận mưa như trút nước đổ xuống theo từng cơn thất thường—phùn rồi trút rồi dồn dập xối xả—trước khi ngớt dần rồi lại bắt đầu quay vòng như thế. Học viên trong trường thậm chí còn không được phép ra ngoài trời trong giờ nghỉ, đến cuối giờ toán, Luce trở nên bất thường một cách kỳ quái.

Cô tự nhận ra điều đó khi bài ghi chép của cô chuyển từ những định lý đầy giá trị học thuật và dần biến thành thế này:

Ngày 15 tháng Chín: Nhận được ngón giữa chào mừng từ D

Ngày 16 tháng Chín: Bức tượng đổ, D chạy đến che chở, bảo vệ mình (phụ chú: một mình cậu ấy tự tìm lối thoát); ngay sau đó D bỏ đi luôn.

Ngày 17 tháng Chín: Có khả năng bị D hiểu lầm khi tham dự bữa tiệc đêm của Cam. Vô tình nghe lỏm và biết được mối quan hệ của D và G (còn chưa xác định)

Nhìn lại những dòng này, mới chỉ là đoạn đầu của một hồi ký đáng đỏ mặt. Daniel, cậu ấy thật nóng bỏng mà cũng thật lạnh lẽo. Có thể nào cậu cũng có cùng cảm nhận như thế về cô—mặc dù, nếu bị hỏi dồn, Luce sẽ khăn khăng ngụy biện rằng những điểm kỳ lạ của cô đều được phát sinh để đáp lại tương ứng với từng điểm kỳ lạ của Daniel.

Không. Đó đích thị là một kiểu lý luận vòng vo mà cô không muốn dính tới. Luce không muốn bày ra hay chơi bất kỳ trò nào. Cô chỉ muốn được ỏ bên cậu ấy. Chỉ vậy thôi, và cô cũng không biết tại sao lại vậy. Hay, làm thế nào mọi chuyện lại thành ra như vậy. Hay, ở bên cậu ấy để làm gì, có nghĩa lý gì chứ. Mọi điều cô biết cô biết, bất chất tất cả, cậu ấy là người duy nhất trong tâm trí cô. Người duy nhất cô quan tâm đến.

Cô đã nghĩ nếu mình điểm lại đầy đủ những lần chạm mặt cậu và bị cậu đẩy ra, có khả năng sẽ tìm hiểu ra nguyên cớ về thái độ thất thường kỳ quái của Daniel. Nhưng cái danh sách nằm dưới ngòi bút này chỉ khiến cô thêm chán nản. Cô vo trang giấy lại thành cục tròn.

Khi chuông báo vang lên giải thoát cho họ khỏi một ngày dài, Luce nhanh chân chạy ra khỏi lớp. Thường thì cô chờ để cùng đi với Arriane hay Penn, sợ hãi khoảnh khắc lúc chia tay với họ vì sau đó cô sẽ phải một mình đối diện với những suy nghĩ mông lung. Nhưng hôm nay thì khác, cô không cảm thấy muốn gặp bất kỳ ai cả. Cô hy vọng có khoảng lặng riêng của mình. Cô chỉ ngã ra một cách chắc chắn khiến mình không nghĩ đến Daniel nữa: bơi thật nhiều, thật tập trung và chỉ một mình.

Trong khi những người khác kéo nhau quay về phòng ký túc của mình thì Luce kéo mũ trùm đằng sau chiếc áo len đen của mình lên che đầu và lao vào cơn mưa, nhanh nhanh để đến khu bể bơi.

Khi nhảy xuống khỏi những bậc thâng của toà nhà Augustine, cô đâm thẳng vào cái gì đó cao cao, đen đen. Là Cam. Khi cô xô cậu ra, một chống sách ngất ngưởng nghiêng ngả trên tay cậu và rồi đổ ụp xuống con đường lát ướt át với hàng chuỗi những tiếng lộp bộp. Cậu cũng đang trùm đầu bằng chiếc mũ đen sau áo choàng và tai nghe nhạc đang phát nhạc ầm ĩ bên tai cậu. Hẳn cậu cũng không thấy cô đi tới. Cả hai người họ, đều đang ở trong thế giới riêng của mình.

“Cậu không sao chứ?” Cam hỏi, đặt một tay lên lưng cô.

“Mình ổn,” Luce đáp. Cô thiếu chút nữa là vấp ngã. Cuối cùng, chồng sách của Cam lại là vật thế thân.

“Giờ thì chúng ta va vào nhau, làm sách rơi tứ tung, liệu bước tiếp theo có phải là cùng nhặt sách rồi tình cờ tay chạm tay không nhỉ?”

Luce bật cười. Khi cô đưa cho cậu một trong những cuốn sách, cậu nắm lấy tay cô và siết chặt. Nước mưa thấm ướt đẫm mái tóc đen, đọng thành giọt và chảy xuống hàng lông mi dài, dày của cậu. Nhìn Cam lúc này, thực sự rất quyến rũ.

“Từ ‘ngượng’ trong tiếng Pháp nói thế nào nhỉ?” Cậu đột nhiên hỏi.

“Ưm, là gêné,” Luce lên tiếng đáp, rồi chợt cảm thấy có chút gênée trong người. Cam vẫn níu giữ bàn tay cô trong tay mình. “Đợi đã, không phải cậu được điểm A bài kiểm tra tiếng Pháp hôm qua sao?”

“Cậu để ý à?” Cam hỏi bằng một chất giọng kỳ quái.

“Cam,” Luce nói, “mọi chuyện ổn chứ?”

Cam ngả người về phía cô và gạt một giọt nước đang chảy dọc từ sống mũi của cô xuống. Ngón trỏ của cậu chạm vào cô, khiến cô rùng mình và bỗng nghĩ lại thứ cảm giác tuyệt vời và ấm áp nếu được ôm trong vòng tay đó, như lúc ở đám tang của Todd.

“Mình không thể thôi nghĩ về cậu,” Cam nói. “Mình muốn nhìn thấy cậu. Mình đã chờ cậu quay lại hôm tang lễ nhưng có người bảo cậu đi mất rồi.”

Luce có cảm giác Cam biết cô đã đi cùng ai. Và cậu đang muốn để cô biết là cậu biết điều đó.

“Mình xin lỗi,” cô nói, gần như phải hét lên trong một tràng sấm rền. Giờ thì cả hai cùng ướt sũng dưới cơn mưa như trút nước.

“Đi nào, phải thoát khỏi cơn mưa này đã.” Cam kéo cô lại phía hàng mái hiên dưới toà nhà Augustine.

Luce phóng mắt qua vai cậu nhìn về phía khu nhà thể chất, cô muốn tới đó, không phải ở đây hay bất cứ nơi nào với Cam. Chí ít là không phải lúc này. Đầu cô bốc lên một mớ rối rắm, và cô cần một khoảng không gian, một quãng thời gian riêng—cách xa khỏi mọi người—để sắp xếp lại chúng.

“Mình không được,” cô nói.

“Vậy lát nữa thì sao? Tối nay được chứ?”

“Được, để sau đi.”

Cam cười tươi. “Mình sẽ qua phòng cậu.”

Cậu khiến cô sửng sốt, bất ngờ kéo cô vào người mình, dù chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, và dịu dàng đặt một nụ hôn lên trán cô. Luce ngay lập tức cảm thấy dịu lại, như thể bị trúng tà hay gì đó đại loại vậy. Và trước khi cô kịp có thêm bất kỳ cảm xúc gì nữa, Cam đã buông cô ra và chạy nhanh về phía ký túc xá.

Luce lắc lắc đầu mình và chầm chậm quay sang hướng nhà thể chất, chạy. Rõ ràng là cô phải sắp xếp lại không chỉ những chuyện với Daniel.

Có điều, mọi chuyện cũng không đến nỗi tệ, thậm chí có thể còn vui nữa, ành thời gian với Cam vào tối nay. Nếu mưa ngớt, chắc chắn cậu ấy sẽ dẫn cô tới một nơi bí mật nào đó của ngôi trường, trở nên đáng tin cậy và tuyệt vời cũng không kém phần dịu dàng theo đúng phong cách của cậu. Cam khiến cô cảm thấy mình là một người đặc biệt. Cô mỉm cười.

Khi cô đặt những bước chân cuối cùng vào Quý Bà Tạo Dáng (là cái tên Arriane đặt cho khu nhà thể chất), ban quản lý bảo tồn của nhà trường đang bắt tay vào đánh vật với lũ sắn dây. Chúng bò trườn phủ cả mảng lớn xanh rờn khắp bên ngoài toà nhà nhưng mới bị xử lý một nửa và những dây leo xanh rì đung đưa từ trên xuống giống như những xúc tu quấn quanh những cánh cửa ra vào. Luce phải cúi xuống luồn ngươi qua vài dây tua dài loằng ngoằng mới vào được bên trong.

Trong nhà thể chất vắng hoe và khá yên ắng so với những trận sấm sét bên ngoài. Hầu như không có bóng điện nào bật. Cô còn chưa hỏi xem liệu có được dùng nhà thể chất ngoài giờ không nhưng cửa vào không khoá và hơn thế, không có ai ở đó để ngăn cô cả.

Trong dãy hành lang mù mờ, cô đi ngang qua cuộn giấy da viết chữ Latin cổ đặt trong tủ kính và bức điêu khắc cỡ nhỏ sao chép từ bức pietà.

Cô dừng lại trước cánh cửa vào phòng thể dụng dụng cụ, nơi cô từng mục sở thị Daniel nhảy dây. Thở dài. Thật là một ghi chép tuyệt vời thêm vào danh sách của mình.

Ngày 18 tháng Chín: D buộc tội mình bám đuôi cậu ấy.

Hai ngày sau đó:

Ngày 20 tháng Chín: Penn rủ rê mình vào cuộc bám đuôi D thật sự. Mình đồng ý.

Ôi. Cô đang tự đào hố chôn mình. Và còn nữa, cô không thể cản nổi bản thân. Đứng giữa dãy hành lang, cô đông cứng lại. Ngay lúc đó cô hiểu ra tại sao cả ngày hôm nay lại nghĩ đến Daniel nhiều hơn bình thường, và cảm thấy mẫu thuẫn về Cam hơn. Đêm qua cô đã mơ về cả hai người họ.

Cô lạc đường trong một đám sương xám, có ai đó nắm lấy tay cô. Cô quay lại, nghĩ rằng đó là Daniel. Nhưng đôi môi mà cô đặt lên, thật dễ chịu và mềm mại đó, lại không phải của cậu ấy. Mà là của Cam. Cậu hôn cô thật nhiều, thật dịu dàng và cứ mỗi khi Luce lén nhìn cậu, đôi mắt xanh lá thăm thẳm ấy lại mở to, xoáy nhìn đáp trả, rồi cậu hỏi cô điều gì đó mà cô không thể trả lời được.

Và rồi Cam bỏ đi, đám sương mù cũng tan, Luce thấy mình bị bọc chặt trong vòng tay của Daniel, nơi cô thực sự muốn ở. Cậu cúi xuống thật sát và hôn cô dữ dội, như thể cậu đang giận dữ và cứ thế, mỗi lần đôi môi cậu rời xa, dù chỉ nửa giây, cô lại cảm thấy khát cháy cổ, khiến cô muốn oà lên khóc. Lần này, cố chắc chắn chúng là một đôi cánh, cô để chúng bao quanh người mình như một tấm chăn. Cô muốn chạm vào chúng, quấn chúng thật kín quanh cô và Daniel nhưng ngay sau đó lớp nhung êm mượt dần mở ra, quay lại vị trí của chúng. Daniel dứt môi khỏi cô, ngắm gương mặt cô, chờ đợi phản ứng của cô. Cô không thể hiểu thứ cảm giác sợ hãi kỳ lạ đang bùng lớn dần trong từng ngóc ngách cơ thể mình. Nhưng rồi nó ập đến, khiến cô ấm nóng một cách khó chịu và rồi, bỏng rát đến cùng cực—cho đến khi cô không còn có thể chịu được nữa. Đó cũng là lúc cô bừng tỉnh lại: Khoảnh khắc cuối cùng trong giấc mơ, Luce thấy chính mình héo khô lại và vỡ vụn ra—và rồi tan thành mây khói.

Cô tỉnh dậy người đẫm mồ hôi—tóc tai, gối ngủ, bộ đồ ngủ đều ướt đẫm và thình lình khiến cô lạnh run. Cô nằm lại đó, run rẩy, cô độc chờ đợi tia sáng đầu tiên của ngày mới.

Luce rũ nước trên người, chà chà hai ống tay áo sũng nước mưa cho ấm. Hẳn rồi. Giấc mơ để lại cô một mình với ngọn lửa trong tim và cái lạnh buốt xương tuỷ mà cô không thể điều hoà nổi suốt ngày hôm nay. Đó là lý do tại sao cô tới đây để bơi, để điều chỉnh lại cơ thể và trí óc mình.

Lần này, dùng đến chiếc đồng hồ đen đếm giờ quả thực rất phù hợp, cô còn nhớ mang theo một cặp kính bơi nữa. Cô mở cửa vào phòng bơi và trèo lên đứng trên bục nhảy một mình, hít vào một bụm không khí ẩm ướt thoang thoảng mùi clo. Không có các học viên khác làm phân tâm, cũng không có tiếng còi the thé của cô Diante, Luce có thể cảm nhận được một không khí khác lạ trong căn phòng đã từng là nhà thờ này. Một điều gì đó thiêng liêng, tôn nghiêm. Có thể chỉ vì phòng bơi này quá lộng lẫy, tráng lệ kể cả khi nước mưa vẫn đang xối xả hắt vào phòng qua những cửa sổ kính màu rạn vỡ. Kể cả khi không có nến thắp sáng trên bệ thờ khảm đỏ. Luce cố mường tượng trong đầu quanh cảnh của nơi này trước khi bể bơi thay thế cho những hàng ghế ngồi cầu nguyện. và cô mỉm cười. Cô thích cái ý tưởng được bơi bên dưới tất thảy những cái đầu đang cúi gục cầu nguyện.

Cô kéo kính bịt vào mắt và nhảy xuống. Nước rất ấm, ấm hơn nhiều so với nước mưa ngoài kia, những tiếng sấm rền vang nghe cũng thật vô hại và xa xăm khi cô ngụp đầu lặn trong nước.

Cô nhoài người ra xa và bắt đầu làm nóng người bằng động tác bơi trườn chầm chậm.

Cơ thể nhanh chóng thả lỏng và sau một vài vòng bơi khởi động, Luce tăng tốc và bắt đầu tư thế bơi bướm quen thuộc của mình. Cô cảm thấy cái nóng tê rần lan toả khắp tứ chi và cố làm dịu nó. Đây đích xác là thứ cảm giác của cô sau giấc mơ. Hoàn toàn trùng khớp.

Nếu cô có thể nói chuyện với Daniel. Chỉ nói chuyện. Một cuộc trò chuyện thực sự mà không bị cậu chặn họng hay bị khuyên nên chuyển trường hay chuồn mất trước khi cô định nói ra điều muốn nói. Có thể cách này sẽ khả thì. Có lẽ phải bắt cậu ấy trói lại và dán băng dính vào mồm thì may ra cậu ấy mới chị nghe cô nói.

Nhưng rồi cô sẽ nói gì đây? Tất cả những điều cô muốn nói là thứ cảm giác lạ lùng toát ra từ cậu ấy mà cô cảm nhận được, điều mà, nếu nghĩ kỹ về nó, cô sẽ nhận ra nó chẳng can hệ gì tới việc họ phải gặp nhau và nói chuyện cả.

Vậy nếu cô có thể bắt cậu ấy đến bên hồ nước kia thì sao? Cậu ấy chính là người đã ngụ ý đó là nơi của bọn họ. Lần này, cô có thể dẫn cậu ấy đến đó và phải cực-kỳ-cẩn-thẩn để không làm bất cứ chuyện gì khiến cậu ấy thấy kỳ quái.

Nhưng, cũng sẽ không được đâu.

Thật dớ dẩn. Cô xoay người bơi tiếp. Cô cần phải bơi. Chỉ tập trung vào bơi mà thôi. Cô phải bơi đến khi nào thấy mệt rã rời, đến độ không thể nghĩ nổi điều gì nữa, đặc biệt là Daniel. Cô phải bơi đến tận lúc—

“Luce!”

Đến tận lúc bị phá ngang. Bởi Penn, hiện đang đứng bên cạnh gờ bể bơi.

“Cậu làm gì ở đây thế?” Luce hỏi, quẫy nước bắn tung toé.

“Cậu mới là người đang làm gì ở đây đấy?” Penn hỏi lại. “Từ khi nào lại tự nguyện rèn luyện thể dục thể thảo vậy? Tớ không thích mặt mới này của cậu tí nào.”

“Sao cậu tìm được tớ?” Luce còn không nhận ra cho tới khi cô nói ra những từ ngữ thẳng thừng cộc cằn đó, giống như cô đang cố lảng tránh Penn vậy.

“Cam chỉ cho tớ đấy,” Penn nói. “Chúng tớ đã có một cuộc trò chuyện hoàn chỉnh. Lạ thật đấy. Cậu ấy muốn biết cậu có ổn không.”

“Đúng là lạ thật.” Luce đồng tình.

“Không,” Penn nói, “chuyện lạ ở đây là cậu ấy đến chỗ tớ và có một cuộc nói chuyện hoàn chỉnh từ đầu tới cuối với tớ. Quý ngài Nổi tiếng và tớ. Có cần tớ miêu tả tường tận nỗi kinh ngạc của tớ cho nghe không? Chuyện là, cậu ấy thực ra cũng tốt đấy chứ.”

“Ừ thì cậu ấy tốt.” Luce tháo cặp kính bơi khỏi đầu.

“Tốt với cậu í,” Penn nói. “Cậu ấy quá tốt với cậu đến nỗi lén trốn ra ngoài mua tặng cậu sợ dây chuyền—mà cậu chẳng bao giờ đeo.”

“Tớ đeo nó một lần rồi mà,” Luce biện minh. Nhưng đó là sự thật. Năm đêm trước, sau khi bị Daniel bỏ lại bên hồ lần thứ hai, cô còn lại một mình mơ hồ về sự hiện diện của cậu ấy. Cô không lắc nổi hình ảnh đó ra khỏi đầu mình và cũng không ngủ nổi. Vì vậy cô đã dậy thử đeo sợi dây chuyền. Cô thấy buồn ngủ khi tay vẫn đang nắm chặt dây gần sát cổ và tỉnh dậy thấy nó nóng ấm trong tay mình.

Penn huơ huơ ba ngón tay trước mặt Luce như muốn nói, Xin chào? Vậy ý cậu muốn nói là . . . ?

“Ý tớ muốn nói là,” cuối cùng Luce cũng nói, “tớ không hời hợt đến độ chỉ đi tìm một chàng trai mua quà cho mình đâu.”

“Không hời hợt ấy hả?” Penn hỏi giễu. “Vậy tớ dám liệt kê một danh sách những lý do không hời hợt khiến cậu cứ đâm đầu vào cái gã Daniel kia nhá. Thế có nghĩa là không có kiểu Cậu ấy có đôi mắt điểm xám dễ yêu nhất à hay là Ô chua choa, nhìn những cơ bắp của cậu ấy uốn lượn dưới ánh mặt trời kìa .”

Luce phải chặn ngay cái giọng nhại cao vút của Penn và cái cách cô nàng dùng cả hai tay ôm chặt tim mình kia lại. “Cậu ấy cứ hiện lên trong đầu tớ,” cô nói, tránh nhìn vào mắt Penn. “Tớ giải thích thế nào được chứ.”

“Ừ, cậu ta hiện lên và bảo cậu đáng bị ăn quả bơ à?” Penn lắc đầu.

Luce chưa từng kể với Penn những lúc cô ở một mình với Daniel, những lúc cô nhìn thấy một ánh quan tâm trong mắt cậu ấy dành cho mình. Vì vậy Penn không thực sự hiểu cảm giác của cô. Chúng quá riêng tư cũng quá phức tạp để có thể mang ra giải thích.

Penn cúi xuống trước mặt Luce. “Xem này, tớ tới tìm cậu chủ yếu là vì muốn kéo cậu tới thư viện hoàn thành nhiệm vụ họ-hàng-thân-thích nhà Daniel.”

“Cậu tìm ra cuốn sách rồi à?”

“Không hẳn,” Penn đáp, giơ tay ra giúp Luce lên khỏi mặt nước. “Kiệt tác của ông lão Grigori kia vẫn còn là nhiệm vụ tối mật nhưng tớ đã, đại để là hack hệ thống tìm kiếm riêng của cô Sophia và tìm thấy đôi điều. Tớ nghĩ cậu sẽ thấy đôi điều ấy hay ho cỡ nào.”

“Cám ơn cậu,” Luce nói, nắm lấy tay Penn lên khỏi mặt nước. “Tớ đang cố không tỏ ra vồ vập một cách thái quá về Daniel đây.”

“Thế nào cũng được,” Penn đáp. “Nhanh nhanh lên lau khô người đi. Chúng ta phải chạy ra ngoài cơn mưa kia và tớ không có ô đâu đấy.”

Lau khô người và mặc lại bộ đồng phục của mình, Luce theo Penn tới thư viện. Phần phía trước thư viện bị chặn lại bởi những đoạn băng dây vàng mà cảnh sát chăng ra vì vậy hai đứa phải luồn qua một khoảng hẹp giữa khu danh mục thẻ và khu sách tham khảo. Bên trong vẫn bốc mùi khét của lửa, và giờ cảm tạ những bình phun cứu hoả và cơn mưa kia, còn ám thêm mùi ẩm mốc nữa.

Luce đưa mắt tìm nơi đặt bàn làm việc của cô Sophia đầu tiên, giờ đã cháy thành than, toạ thành một vòng tròn gần như hoàn hảo dưới lớp đá lát cũ kỹ ở giữa thư viện. Mọi thứ trong vòng bán kính mười lăm bước chân đều bị di dời. Còn mọi thứ đằng sau đấy thật kỳ lạ là không hề bị tổn hại gì.

Cô quản thư hiện không có ở đây nhưng một chiếc bàn với bảng tên bên trên được đặt ngay cạnh nơi xảy ra hoả hoạn. Chiếc bàn ngoại trừ một chiếc đèn bàn mới, một bình đựng bút và một tập giấy nhớ màu xám, còn lại trông trơ trụi đến đáng thương.

Luce và Penn trao nhau một cái nhăn mặt trước khi tiếp tục đi tới khu máy tính ở đằng sau. Khi họ đi qua khu tự học, nơi lần cuối họ thấy Todd, Luce liếc nhìn bạn mình. Penn vẫn hướng mặt về phía trước nhưng khi Luce vươn tay ra, nắm lấy bàn tay cô bạn thì nhận được một cái siết thật chặt đáp lại.

Hai đứa kéo hai cái ghế vào ngồi túm tụm trước một máy tính ở gần cuối, Penn gõ tên đăng ký của mình. Luce đưa mắt nhìn quanh để chắc chắn không có ai ở gần đấy.

Một bảng báo lỗi đỏ chót hiện lên trên màn hình.

Penn rên rỉ.

“Gì thế?” Luce hỏi.

“Sau bốn giờ chiều, cần phải có giấy phép đặc biệt mới được vào mạng.”

“Đó là lý do làm sao mà cứ đến tối chỗ này lại vắng thế.”

Penn thọc tay vào balô của mình. “Mình để cái mật mã mã hoá kia ở đâu rồi nhỉ?” cô nàng lẩm bẩm với chính mình.

“Cô Sophia,” Luce nói, chỉ về phía cô quản thư, người đang băng qua lối đi nhỏ giữa hai hàng kệ sách trong chiếc áo cánh vừa vặn màu đen và chiếc váy quần lửng bó màu xanh nõn. Đôi hoa tai của cô ấy lấp lánh phía trên hai bờ vai, trên vành tai, che dưới tóc cô ấy lấp ló một chiếc bút chì. “Ở đây ạ,” Luce thì thầm cao giọng.

Cô Sophia liếc mắt về phía hai đứa. Hai tròng kính của cô ấy trượt xuống sống mũi, và với hai chồng sách ở cả hai bên tay, cô không còn rảnh tay mà cất chúng trở lên kệ nữa. “Ai đó?” cô ấy hỏi, đi lại gần.

“Ồ, Lucinda đó à? Cả Pennyweather nữa,” cô ấy nói giọng nghe mệt mỏi. “Chào hai em.”

“Chúng em tự hỏi liệu cô có thể cho chúng em mật khẩu sử dụng máy tính được không ạ?” Luce hỏi, chỉ tay vào thống báo lỗi trên màn hình.

“Các em không vào mang tìm bạn chat đấy chứ hả? Trò đấy không tốt chút nào đâu.”

“Không đâu thưa cô, bọn em đi tìm thông tin nghiêm túc đấy ạ,” Penn nhanh nhảu đáp. “Cô giúp bọn em với.”

Cô Sophia nhoài người qua mở khoá chiếc máy tính. Những ngón tay thoăn thoắt gõ một mật khẩu dài ngoằng, dầi nhất mà Luce từng thấy. “Các em có hai mươi phút thôi đấy,” cô gia hạn thẳng thừng và bỏ đi.

“Thế là quá đủ rồi,” Penn thì thào. “Tớ tìm được một bài phê bình về cuốn Những Người Giám Sát đó, vậy nên cho đến khi lục tìm được cuốn sách gốc, ít nhất chúng ta cũng có thể đọc xem nó viết về cái gì.”

Luce cảm thấy có ai đó ở đằng sau họ liền quay ra và thấy cô Sophia đã trở lại đang đứng đó. Luce nhảy dựng lên. “Em xin lỗi,” cô giải thích. “Em không biết lại là cô nên giật mình ạ.”

“Không, không, cô mới phải xin lỗi,” cô Sophia nói. Cười cười gần như khiến cặp mắt biến mất. “Gần đây mọi chuyện nặng nề quá, kể từ khi xảy ra vụ cháy. Nhưng cô không có lý do gì lại khiến nỗi buồn phiền của bản thân lan cả sang hai cô học trò hứa hẹn nhất của cả.”

Cả Luce và Penn lúc đó đều không biết phải nói gì. Hai đứa thì có thể giúp nhau vui vẻ hơn sau trận hoả hoạn. Nhưng còn việc an ủi cô quản thư xem chừng có vẻ hơi khó đối với họ.

“Cô cứ cố làm cho mình bận rộn, nhưng . . .” cô Sophia đột ngột dừng lại, thở dài não nề.

Penn đưa mắt nhìn Luce đầy bối tối. “À, bọn em có lẽ cần người giúp việc tìm kiếm này đấy ạ, nếu cô có—”

“Cô giúp được!” cô Sophia kéo thêm cái ghế thứ ba đến trước chiếc máy tính. “Cô thấy là các em đang tìm hiểu về Những Người Giám Sát,” cô ấy nói khi đọc qua vai hai đứa. “Grigori là một gia tộc có tầm ảnh hưởng lớn. Và cô tình cờ được biết một dữ liệu về bên giáo hoàng. Để xem cô có thể lấy ra những gì nào.”

Luce gần như tắc thở vì cái bút chì cô đang nhá nhá trong miệng. “Em xin lỗi nhưng mà, có phải cô vừa nói nhà Grigori không ạ?”

“Phải mà, những nhà sử gia có những ghi chép về họ từ thời Trung Cổ. Họ là . . .” Cô ấy ngừng lại, gõ vài từ khoá. “Kiểu như một hội nghiên cứu, thuyết giảng cho những tín đồ tân thời. Họ chuyên nghiên cứu một loại truyền thuyết về các thiên thần tội lỗi.”

Cô Sophia chen vào giữa Luce và Penn và Luce kinh ngạc nhìn những ngón tay cô ấy chạy đua trên bàn phím. Hệ thống tìm kiếm vật lộn một hồi, cuối cùng cũng hiện ra hàng loạt những tiêu đề, hết nguồn dẫn này tới nguồn dẫn khác, tất cả đều là về gai tộc Grigori. Tên dòng họ nhà Daniel có ở khắp nơ, kín cả màn hình. Luce cảm thấy có chút u u mê mê.

Quang cảnh trong giấc mơ đếm hôm trước bỗng quay trở lại: đôi cảnh xoè rộng, cơ thể cô nóng dần lên cho tới khi bùng cháy rồi tan thành mây khói.

“Cũng có những loại thiên thần khác để nghiên cứu nữa hả cô?” Penn tò mò hỏi.

“Ô, chắc rồi—đó là một lĩnh vực khá rộng của văn học đấy,” cô Sophia giải thích trong khi đánh máy. “Có những loại trở thành quỷ. Chúng bị Chúa đày xuống trần gian và là những kẻ phản bội, chạy theo những phụ nữ phạm tục.” Cuối cùng những ngón tay của cô ấy cũng dừng lại. “Một thói quen cực kỳ xấu đấy.”

Penn nói tiếp, “Những quý ông Giám Sát viên này có mối liên quan nào tới anh chàng Daniel Grigori của chúng ta không nhỉ?”

Cô Sophia mấp máy đôi môi màu hoa cà của mình. “Có khả năng. Tôi cũng có băn khoăn nhưngỉơ cương vị tôi cũng khó mà đào sâu vào chuyện riêng của các họ trò, chắc các em cũng hiểu?” Gương mặt xanh xao của cô Sophia cau lại một vẻ nghiêm nghị lúc nhìn xuống đồng hồ đeo tay của mình. “Tôi hy vọng mình đã cung cấp đủ thông tin cho dự án của các em. Tôi không làm mất thời gian của các em nữa.” Cô ấy chỉ tay vào mặt đồng hồ hiện lên trên màn hình máy tính. “Các em còn chín phút nữa.”

Khi cô Sophia quay người đi đến đầu thư viện, Luce nhìn theo tư thế hoàn hảo của cô ấy. Cô ấy đi như thể có một cuốn sách đặt trên đầu giữ thăng bằng vậy. Có vẻ như việc giúp hai cô học trò cưng của mình khiến cô ấy vui vẻ hơn một chút nhưng cùng lúc ấy, Luce lại cảm thấy chẳng biết phải làm gì với mớ thông tin vừa tìm thấy về Daniel cả.

Penn thì biết. Cô nàng đang nguệch ngoạc ghi ghi chép chép với vẻ điên tiết.

“Còn có tám phút ba mươi giây thôi nhá,” Penn thông báo cho Luce, đưa cho cô một cái bút cùng một mẩu giấy. “Nhiều thông tin thế này, sẽ có ý nghĩa hơn trong tám phút ba mươi giây đấy. Bắt tay vào viết đi.”

Luce thở dài và làm theo lời Penn. Đó là một trang Web học thuật được thiết kế mờ nhạt với một đường viền thanh mảnh màu xanh dương đóng khung nội dung bên trong với nền màu be. Trên đầu trang là một dòng tiêu đề xấu tệ font chữ bóng: GIA TỘC GRIGORI.

Chỉ đọc cái tên đó thôi, Luce cũng cảm thấy da mình như ấm lên.

Penn trỏ bút vào màn hình, nhắc Luce quay về với nhiệm vụ chính yếu.

Người nhà Grigori không ngủ . Có vẻ đúng; trông Daniel lúc nào cũng mệt mỏi. Nhìn chung họ rất trầm mặc. Chuẩn. Đôi khi nói chuyện đối với cậu ấy cứ như phải cạy mồm ra vậy. Trong những năm thập niên tám-mươi —

Màn hình tắt nhóm đen xì. Thời gian đã hết.

“Cậu ghi được nhiều không?” Penn hỏi.

Luce cầm mẩu giấy của mình trong tay. Thật là thảm hại. Những gì cô có là thứ không thể nhớ nổi, một dòng nguệch ngoạc: lớp lông viền quanh đôi cánh.

Penn lườm cô một cái. “Rồi, tớ có thể thấy cậu có tiềm năng trở thành một trợ lý tìm kiếm thông tin xuất chúng đấy,” cô nàng nói, nhưng rồi lại cười ngay. “Có khi lát nữa chúng ta chơi trò GHÉP THÔNG TIN được đấy.” Cô nàng cầm mảnh giấy của mình với kha khá ghi chép trong đó. “Không sao, chừng này đủ để dẫn chúng ta tới nhiều nguồn thông tin khác.”

Luce nhét mẩu giấy vào túi ngay cạnh tờ danh sách ghi lại những lần cô từng gặp Daniel đã bị vò thành cục. Cô bắt đầu trở nên giống bố rồi, ông không thích ở nơi nào quá xa cái máy cán giấy của mình cả. Cô cúi xuống tìm thùng rác và thoắt thấy một đôi chân đang đi qua những hàng kệ sách, tiến về phía mình.

Đối với cô mà nói, dáng đi ấy quá sức quen thuộc. Cô ngồi trở lại ghế—hay chính là dồn hét nỗ lực để ngồi lại được ghế—và thế là cụng đầu nghe đến cốp một cái vào bàn đẻ máy vi tính.

“Au,” cô rên rỉ, xoa xoa chỗ vừa bị đụng, đúng chỗ cô bị đập đầu hôm xảy ra hoả hoạn.

Daniel đứng yên cách đó vài feet. Biểu cảm của cậu như nói, điều cuối cùng cậu muốn làm trên cõi đời này là chạy ngay lại xem cô thế nào. Chí ít cậu cũng tới sau khi máy tính tự động tắt nguồn. Cậu không cần phải biết là cô vẫn đang bám đuôi cậu, còn hăng hái năng nổ hơn cả trước đây.

Nhưng Daniel dường như nhìn qua cô; đôi mắt xám tím của cậu vừa chuyển mục tiêu, qua vai cô, xoáy sâu vào thứ gì đó—hoặc là ai đó.

Penn chọc chọc vào vai Luce rồi chĩa ngón cái về người đang đứng phía sau họ. Cam đang ngả người qua ghế của Luce và cười thật tươi với cô. Một tia sét bên ngoài loé sáng khiến Luce thình lình chồm lên nhảy vào vòng tay Penn.

“Chỉ là một cơn bão,” Cam nghiêng đầu nói. “Nó sẽ qua nhanh thôi. Thật đáng tiếc. Bởi vì trông cậu thật dễ thương lúc hoảng hốt.”

Cam vươn tay ra. Cậu bắt đầu từ vai cô rồi men theo bờ vai, những ngón tay cậu lướt dọc cánh tay cô rồi dần xuống tới bàn tay. Mắt cô xao động, cảm giác này thật sự rất dễ chịu và khi cô mở tay mình ra, trong đó đã có một chiếc hộp nhưng nhỏ màu đỏ sậm. Cam bật mở nó ra, trong một thoáng, Luce nhìn thấy một sắc vàng nhá lên.

“Lát nữa hãy mở nó,” cậu nói. “Khi cậu ở một mình.”

“Cam—”

“Mình sẽ qua phòng cậu.”

“Chúng ta có thể—” Luce đưa mắt nhìn qua Penn, đến con người hiển nhiên đang nhìn chằm chằm họ với vẻ say sưa của một người đi xem phim ngồi hàng ghế đầu.

Cuối cùng cũng có người lôi cô khỏi trạng thái thôi miên đó, Penn vẫy vẫy tay. “Cậu muốn tớ đi hả. Tớ hiểu rồi.”

“Không, cậu ở lại đi.” Cam lên tiếng, nghe ngọt ngào hơn Luce tưởng. Rồi cậu quay lại với Luce. “Tớ đi đây. Nhưng lát nữa—cậu hứa nhé?”

“Chắc chắn rồi.” Cô cảm thấy mặt mình bừng bừng.

Cam cầm lấy tay cô và kéo lại, chiếc hộp cũng vì thế mà vào bên trong túi trái trước quần jean của cô. Chiếc hộp bị ép vào khít người cô và khiến cô rùng mình cảm thấy những ngón tay của Cam chạm vào hông mình. Rồi cậu nháy mắt và quay gót đi.

Trước khi cô kịp có cơ hội bắt kịp hơi thở của chính mình, cậu đã quay ngoắt lại. “Còn một thứ cuối cùng nữa,” cậu nói, vòng hai cánh tay ra sau đầu cô và bước lại gần hơn.

Đầu cô ngả ra sau còn cậu ấy lại ngả về trước và, môi cậu ấy đang đặt trên môi cô. Đôi môi cậu mềm mại như mọi lần Luce nhìn ngắm chúng.

Nụ hôn không sâu, chỉ phớt nhẹ nhưng Luce cảm thấy, nó còn hơn thế. Cô không thể thở nôi vì bị kích động tinh thần, vì bị chấn động thân thể và vì bị quần chúng thưởng thức, từ đầu đến cuối, không hề có sự chuẩn bị—

“Cái quái gì—!”

Cam quay đầu lại và ngay lúc ấy, cậu cúi gập người, ôm lấy quai hàm của mình.

Daniel hiện đứng ngày sau Cam, xoa xoa cổ tay mình. “Đừng có đụng vào cô ấy.”

“Không nghe mày nói gì,” Cam nói, từ từ đứng thẳng dậy.

Ôi. Chúa. Ơi. Họ đang đánh nhau. Trong thư viện. Vì cô.

Và rồi, chỉ trong một khắc, Cam đã lao về phía Luce. Cô hét lên khi vòng tay Cam bắt đầu siết chặt lấy mình.

Nhưng Daniel nhanh tay hơn. Cậu đánh Cam thật mạnh và xô Cam vào bàn máy tính. Cam gằn lên một tiếng khi Daniel nắm lấy tóc cậu và đè đầu cậu xuống mặt bàn.

“Tao nói đừng có đụng bàn tay bẩn thỉu của mày vào cô ấy, đồ khốn thối tha.”

Penn thét lên, nhặt hộp đựng bút của mình lên và kiễng chân lên bức tường. Luce nhìn thấy cô nàng giơ cái hộp đựng bút vàng xỉn lên một, rồi hai rồi ba lần trong không trung. Đến lần thứ tư, nó mới với đến được để xoay chiếc camera nhỏ xíu màu đen quay vào trong tường. Ống kính máy quay bị xoay chệch về bên trái, hướng vào một chồng sách cao ngồng.

Lúc đó, Cam đã hất được Daniel ra khỏi người mình và họ lại quay ra tiếp tục vật lộn, chân họ cọ sát xuống sàn nhà bóng láng.

Daniel bắt đầu cúi xuống trước cả khi Luce nhận ra Cam đang cuộn mình lại. Nhưng Daniel vẫn không đủ nhanh. Cam hạ thủ một cú đấm đo ván ngay dưới mắt Daniel. Daniel bị bật ra sau dưới sức mạnh của cú đấm, xô Luce và Penn vào sát bàn máy tính. Cậu quay lại và khẽ rên rỉ xin lỗi trước khi lảo đảo quay về với cuộc chiến.

“Ôi, Chúa ơi, dừng lại đi!” Luce bật khóc, ngay trước lúc cậu lao vào Cam.

Daniel giáp lá cà với Cam, tung một loạt những cú đấm điên cuồng vào hai vai và hai bên mặt Cam.

“Cảm giác tuyệt thật,” Cam lẩm bẩm, lắc lắc cái cổ giống như các võ sỹ quyền anh hay làm. Vẫn giữ nguyên thế chủ động, Daniel ngoắc tay quanh cổ Cam. Và siết chặt.

Cam phản công lại bằng cách đập và lưng mình cùng Dianel vào một giá sách cao lêu đêu. Cú va chạm phát ra tiếng động lớn, lớn hơn cả tiếng sấm sét bên goài trời.

Daniel càu nhàu và buông tay khỏi Cam. Cậu ngã uỵch xuống sàn.

“Còn chiêu nào nữa không, Grigori?”

Đầu Luce quay cuồng khi nghĩ đến việc cậu ấy không đứng dậy nổi nữa. Nhưng Daniel chống mình đứng dậy nhanh chóng.

“Tao sẽ cho mày thấy,” cậu rít lên. “Ra ngoài.” Rồi cậu ấy bước nhanh về phía Luce, nói rồi quay đi ngay. “Cậu thì ở lại đây.”

Và thế là cả hai chàng trai lao ra khỏi thư viện bằng lối cửa thoát hiểm phía sau mà Luce từng thoát ra trong đêm hoả hoạn. Cô và Penn đứng chết trân tại chỗ. Rồi họ quay ra nhìn nhau, mồm há hốc.

“Đi nào,” Penn nói, kéo Luce về phía khung cửa sổ nhìn ra ngoài bãi sân. Họ gí mặt vào sát cửa kính, chùi chùi lớp sương mờ do hơi thở họ tạo ra bám trên kính.

Trời vẫn đang mưa to. Khung cảnh bên ngoài tối đen như mực, ngoại trừ ánh sáng phát ra từ những cửa sổ thư viện. Mặt đất lầy lội và trơn tuột, thật rất khó để nhìn thấy bất cứ thứ gì trong thời tiết thế này.

Hai dáng người chạy hết tốc lực ra giữa bãi sân. Ngay lập tức cả hai đều ướt sũng. Họ đôi co một hồi rồi bắt đầu nhào vào vật nhau. Những nắm tay của họ lại vung lên.

Luce bám chặt vào bậu cửa sổ và thấy Cam ra tay trước, bổ nhào tới, dùng vai mình húc vào Daniel. Sau đó rất nhanh vòng chân đá thằng vào mạn sườn cậu ấy.

Daniel đổ nhào xuống, tay ôm chặt bên thân vừa đi đá. Đứng dậy đi. Luce cầu trời cho cậu ấy đứng lên được. Cô cảm thấy như chính mình vừa bị đá vậy. Cứ mỗi lần Cam đả thương Daniel, cô đều cảm thấy nỗi đau ấy, như thấm vào tận xương cốt mình.

Cô không thể xem nổi nữa rồi.

“Daniel suýt nữa thì trượt chân,” Penn thông báo cho Luce thì thấy cô quay mặt đi. “Nhưng cậu ấy đã vọt ngay dậy được và dốc hết sức đấm thằng váo mặt cam. Tuyệt cú! ”

“Cậu còn thưởng thức được à?” Luce hỏi, giọng kinh hoàng.

“Ngày xưa tớ với bố vẫn hay xem Gỉải UFC[1] mà,” Penn thủng thẳng nói. “Xem ra cả hai người bọn họ đều học qua nhiều thể loại võ thuật đấy. Ô, lừa đòn đẹp đấy, Daniel!” Đang cao hứng bỗng cô nàng làu bàu. “Ai, chán thế.”

“Sao vậy?” Luce lại ló mặt ra nhìn. “Cậu ấy bị thương à?”

“Bình tĩnh tí đi,” Penn nói. “Có ai đó đến can họ thôi mà. Vừa lúc Daniel sung lại.”

Penn nói đúng. Có vẻ như thầy Cole đang chạy bộ quanh trường. Khi chạy tới chỗ trận chiến, thầy đứng yên nhìn họ một lúc, gần như bị thôi miên bởi cái cách hai chàng trai đánh nhau.

“Làm gì đi chứ,” Luce thì thảo, thấy trời đất như điên đảo.

Cuối cùng, thầy Cole bắt hai kẻ phá phách bằng cách tóm lấy gáy họ. Ba người họ vùng vằng một hồi cho tới khi Daniel giằng ra được. Cậu giật mạnh tay phải thầy Cole rồi xoay người một vòng khiến bùn bắn tung toé đến mấy lần.

“Thật là ấn tượng, Daniel,” Luce nói như mỉa. Nhưng đúng là như vậy.

Thầy Cole như đang đề nghị được giải thích. Cậu vẫy tay một cách kích động về phía Luce và Penn khiến hai đứa đứng im, gục đầu xuống. Cam là người đầu tiên bỏ chạy. Cậu ta chạy dạt khỏi bãi sân hướng về phía ký túc xá và rồi mất hút.

Thầy Cole đặt một tay lên vai Daniel. Luce khát khao muốn biết họ nói những gì với nhau, không biết liệu Daniel có bị phạt hay không. Cô muốn chạy ngay đến bên cậu nhưng Penn đã chặn cô lại.

“Tất cả chỉ vì một miếng nữ trang. Nhưng dù sao, Cam đưa cậu cái gì thế?”

Thầy Cole bỏ đi và Daniel chỉ còn lại một mình, đứng dưới ánh sáng từ rọi xuống từ cột đèn treo phía trên, cậu ngước nhìn trời mưa.

“Tớ không biết,” Luce nói với Penn lúc rời khỏi bậu cửa sổ. “Cho dù nó có là cái gì, tớ cũng không muốn nó nữa. Nhất là sau chuyện vừa rồi.” Cô đi lại phía bàn máy tính và lôi cái hộp từ túi quần ra.

“Nếu cậu không mở thì để tớ,” Penn nói. Cô nàng cạy mở cái hộp rồi đưa mắt nhìn Luce đầy bối rối.

Sắc vàng mà họ thoáng thấy lúc nãy không phải là trang sức. Chỉ có hai thứ ở bên trong cái hộp: một miếng gảy guitar màu xanh lá khác của Cam và một miếng giấy nhỏ mày vàng kim.

Hãy gặp mình sau giờ học ngày mai. Mình sẽ đợi ở chỗ cánh cổng.

[1] Giải UFC (Ultimate Fighting Championship): Giải vô địch Võ tự do (môn võ đối kháng trên võ đài, đấu sĩ có thể sử dụng bất cứ loại võ nào để chiến đấu).

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.