Trong chương này, người review bàn về mối quan hệ nhân quả giữa việc phá bỏ cái tôi (Ngã) và phá bỏ những quan niệm, hình tướng (Tướng). Luận điểm chính được đưa ra là: nếu không phá chấp được cái tôi, thì việc phá chấp các tướng khác là điều không thể. Theo phân tích của video, đây là bước đi mang tính nền tảng, là điều kiện tiên quyết cho sự giải thoát.
Ví dụ mà người review nêu ra là chuyện "thấy núi là núi". Ban đầu, ta thấy núi là núi (chấp vào hình tướng), sau đó khi tu tập, ta thấy núi không phải là núi (nhận ra tính không), và cuối cùng ta thấy núi chỉ là núi (trở về thực tại). Ví dụ này minh họa cho tiến trình nhận thức: phá chấp ngã (tôi không còn phân biệt mình với núi) dẫn đến phá chấp tướng (tôi không còn bị ảo ảnh về núi đánh lừa).
Người review lập luận rằng chúng ta bị mắc kẹt vì quá tin vào cảm giác của chính mình. Ta tin rằng những gì ta thấy là chân lý, tin rằng ý kiến của mình là đúng đắn nhất. Nhưng theo người review, mọi kiến thức, mọi nhận định chỉ là "cái nhìn" của một cái tôi bị giới hạn. Phá chấp ngã là mở rộng tầm nhìn, không còn lấy cái tôi làm trung tâm để đánh giá thế giới, từ đó giúp tâm trí cởi mở và linh hoạt hơn.
Người review thể hiện sự đồng tình cao độ với quan điểm này. Họ tâm đắc khi nhận ra rằng phần lớn những nỗi đau, sự giận dữ của ta đều đến từ cái tôi quá lớn. Việc phá bỏ cái tôi không phải là phủ nhận sự tồn tại của bản thân, mà là hiểu rõ hơn về vị trí của mình trong dòng chảy vĩnh hằng của vũ trụ. Người review cảm thấy điều này thật sự giải phóng, giúp con người bớt tự kiêu và bớt tự ti.
Liên hệ với đời sống, người review khuyên người nghe hãy đặt câu hỏi: "Liệu ý kiến của mình có phải là tuyệt đối?" mỗi khi đối mặt với một vấn đề. Việc hoài nghi chính cái tôi của mình là cách tốt nhất để bắt đầu phá chấp. Hãy thực hành điều này ngay trong gia đình hay nơi công sở, nơi cái tôi thường xuyên xung đột. Người review cho rằng khi bạn biết buông bỏ cái tôi, bạn sẽ thấy mọi thứ trở nên nhẹ nhàng hơn hẳn.