Về cốt truyện, kênh review phân tích rằng "Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ" xoay quanh 4 nhân vật nhí: Cu Mùi, Hải Cò, con Tủn và Tí Sún. Theo người review, điểm độc đáo ở đây là tác giả không dùng tên gọi mỹ miều mà sử dụng cách gọi tự nhiên nhất, tạo cảm giác gần gũi, bình dị cho độc giả ngay từ những dòng đầu tiên.
Kênh đưa ra ví dụ về cách xây dựng nhân vật, nhận xét rằng thế giới của các nhân vật này không có sự âu lo về "cơm áo gạo tiền". Đó là một thế giới chỉ có sự hồn nhiên, ngây ngô và những trò nghịch dại. Ví dụ cụ thể, người review nhắc đến những ngày tháng mà điều khó khăn nhất của các nhân vật chỉ là "quyết định xem bây giờ phải chơi trò gì".
Lập luận của người review cho rằng cấu trúc truyện được thiết kế dưới dạng hồi ức, với ngôi kể thứ nhất của Cu Mùi lúc bé, song song với những nhận xét của ông Mùi khi đã gần 50 tuổi. Họ cho rằng chính sự đối lập này tạo nên chiều sâu cảm xúc, đưa độc giả đi hết từ cung bậc cảm xúc này đến cảm xúc khác.
Người review bày tỏ sự xúc động mạnh mẽ, cho rằng đây là cách tác giả "dẫn dắt người đọc đi ngược dòng thời gian". Họ nhấn mạnh rằng cách viết này không chỉ đơn thuần kể chuyện mà là sự phản tư, khiến người đọc nhìn thấy chính mình trong quá khứ.
Kênh liên hệ cốt truyện với cuộc sống hối hả hiện đại. Người review cho rằng khi phải "lặn ngụp hằng ngày trong dòng chảy siết của cuộc sống", con người ta dễ dàng quên đi cái sự hồn nhiên vốn có, và cuốn sách chính là tấm vé để tìm lại chính mình.