"Thiên Vương, ngài cố gắng chịu đựng, ta sẽ đưa ngài ra ngoài ngay."
Cự Linh thần nói, định đỡ Lý Tĩnh dậy.
Nhưng Lý Tĩnh giơ tay ngăn lại.
"Không cần phí sức, ta bị sức mạnh của Trục Tinh tộc ăn mòn đến nguyên thần rồi, không chống đỡ được bao lâu nữa đâu."
"Thiên Vương..."
Cự Linh thần nghe vậy, thân thể run lên.
Hai người tuy là quan hệ trên dưới, nhưng cũng có mấy ngàn năm giao tình.
Lúc này nghe tin đối phương sắp chết, trong lòng khó tránh khỏi bi thương.
"Từ lúc đặt chân đến đây, ta đã chuẩn bị sẵn sàng cho việc vẫn lạc, chỉ là không ngờ ngày này lại đến nhanh như vậy."
Lý Tĩnh thở dài.
Chậm rãi đứng lên, tiện tay rút mảnh vỡ cắm trên ngực.
Linh Lung bảo tháp này theo ông nhiều năm, sớm đã hòa làm một với sinh mệnh.
Pháp bảo này vốn là Nhiên Đăng đạo nhân tặng cho ông, dùng để ước thúc Na Tra.
Thật ra đã lâu không cần dùng đến.
Chỉ là ông đã quen cầm nó trong tay, giờ pháp bảo vỡ vụn, cũng có nghĩa là sứ mệnh của nó đã kết thúc.
"Thằng con Na Tra của ta, không chỉ một lần muốn phá hủy pháp bảo này, đáng tiếc không được như ý, hiện tại pháp bảo hỏng rồi, chắc hắn nó biết sẽ vui vẻ một chút."
Lý Tĩnh như đang hồi tưởng, lại như đang lẩm bẩm.
Một luồng khí tức kinh khủng từ trên người ông phát ra, sức mạnh khí huyết màu đỏ bao quanh ông.
Vết thương trên người bắt đầu nhanh chóng khép lại.
"Nếu tương lai ngươi có cơ hội gặp Na Tra, giúp ta chuyển lời đến nó, trói buộc nó xưa nay không phải tòa tháp này, mà là chính tâm nó!"
Lý Tĩnh nói xong, cất bước tiến lên.
Thanh bảo kiếm bên hông được ông rút ra, chỉ thẳng vào Ma Thần pháp tướng phía trước.
"Chúng quân nghe lệnh, theo bản soái cùng nhau phục ma!"
Lời vừa dứt.
Từng vị thiên binh thiên tướng bay lên, trên thân bốc cháy ngọn lửa huyết sắc.
Tứ Đại Thiên Vương cũng lặng lẽ mở 'đốt huyết thuật, chậm rãi bay đến sau lưng Lý Tĩnh.
Khí huyết đỏ thẫm hội tụ lại một chỗ, hình thành một tôn huyết sắc cự nhân.
Chỉ có điều cự nhân này không có đầu.
Hai vú biến thành một đôi mắt, rốn biến thành miệng.
Cầm trong tay một thanh huyết sắc chiến phủ, đứng sừng sững ở đó.
Hình Thiên!
Đây là trận chiến cuối cùng của Lý Tĩnh, cũng là vinh quang sau cùng của những thiên binh thiên tướng này.
Đây không phải trận pháp, mà là sự ngưng tụ của chiến ý.
Họ phải dùng chiến ý cuối cùng của mình để bảo vệ vinh quang thuộc về họ!
Lấy Lý Tĩnh làm chủ đạo, ngưng tụ ra Hình Thiên, hai tay nắm chặt chiến phủ, chậm rãi giơ lên.
Sau đó hướng về phía Ma Thần pháp tướng đối diện, dùng toàn bộ lực lượng bổ xuống.
"Răng rắc ~"
Không gian dưới một kích này bắt đầu vỡ vụn.
Hào quang chói lọi xé toạc chiến trường chìm trong hôn mê.
Ma Thần pháp tướng, được hội tụ từ vô số sức mạnh của Trục Tinh tộc, vô số xúc tu chui ra từ hư không xung quanh thân thể.
Muốn ngăn cản một kích này.
Nhưng còn chưa đợi những xúc tu kia chạm đến cự phủ, đã bị lực lượng cuồng bạo của nó xé nát.
"Oanh!"
Lưỡi búa rơi xuống, Ma Thần hư ảnh bị đánh bay tại chỗ.
Vô số Trục Tinh tộc trong khoảnh khắc này bạo thể mà chết.
Ngay cả những Thánh Nhân bên trong cũng đều phưn máu tươi.
Vạn giới tuy thưa thớt Thánh Nhân, nhưng không thiếu những người có thể chiến một trận với Thánh Nhân.
Lý Tĩnh chính là một trong số đó.
"Lại đến!"
Lý Tĩnh giận dữ gầm lên, vung cự phủ lần nữa bổ xuống.
Lực lượng kinh khủng xé toạc đại địa, tạo thành một hẻm núi dài vạn đặm.
Mấy vị Thánh Nhân bị thương trước đó tại chỗ nổ tung, hóa thành huyết vụ tiêu tán.
"Đáng chết! Đám người này sao lại đột nhiên mạnh lên như vậy?"
Một gã Trục Tinh tộc Đại Đạo cảnh kinh hãi.
"Bọn chúng thiêu đốt bản nguyên chi lực, cho nên trong khoảng thời gian ngắn có thể bộc phát ra uy năng gấp mấy lần, hơn nữa pháp tướng chúng tạo thành cũng không đơn giản, Thánh Nhân bình thường không chịu nổi cũng là bình thường."
Một tên Đại Đạo cảnh khác giải thích.
Đối phó với những kẻ mở đốt huyết thuật, hoặc là kéo đến khi đối phương hao hết lực lượng, hoặc là dùng thế nghiền ép cưỡng ép đánh giết.
Căn bản không có con đường thứ ba.
"Đừng nương tay, nhanh chóng chém giết hắn, lát nữa đám Thánh Nhân Vạn Giới kia sẽ ra tay."
Một đám Trục Tinh tộc Thánh Nhân cấp tốc trao đổi.
Bắt đầu thi triển pháp thuật cường đại.
Vốn dĩ chiêu này dự định để dành cho đám Thánh Nhân Vạn Giới, nhưng không ngờ bây giờ lại bị một đám thiên binh thiên tướng ép ra.
Chỉ thấy sau lưng Ma Thần pháp tướng vỡ ra một cái khe, một con mắt tinh hồng xuất hiện.
Trong khoảnh khắc con mắt này xuất hiện, thiên địa phảng phất biến thành một mảnh huyết hồng sắc.
"Diệt thế chi nhãn!"
Đôi mắt khổng lồ chậm rãi mở ra, toàn bộ thiên địa dường như dừng lại.
'Hình Thiên' pháp tướng đang chuẩn bị công kích, vẫn duy trì tư thế công kích.
Nhưng thân thể hắn bắt đầu xuất hiện từng vết rách.
Ngay sau đó vỡ vụn như đồ sứ.
Cùng hắn vỡ vụn còn có vô số thiên binh thiên tướng cùng Lý Tĩnh, người làm trung tâm.
Chi một chiêu, liền miểu sát một trăm nghìn thiên binh thiên tướng.
Cảnh tượng khủng bố như vậy khiến các vị Thánh Nhân trên thành cũng không khỏi co rút con ngươi.
"Đến lượt chúng ta."
Hiên Viên Hoàng Đế lên tiếng với các Thánh Nhân bên cạnh.
Sau đó rút thanh kiếm bên hông, từ trên đầu tường nhảy xuống.
"Ngao ô ~"
Một tiếng long ngâm vang vọng.
Ứng Long xuất hiện, tự động bay đến dưới chân Hiên Viên Hoàng Đế, nâng ông lên.
"Hiên Viên lão tiểu tử này, đến lúc này vẫn không quên khoe mẽ!"
Toại Nhân thị cười mắng một câu, cũng nhảy xuống theo.
Một tầng hỏa vân từ dưới chân ông hiển hiện, chiếu rọi nửa bầu trời thành màu đỏ rực.
Nữ Oa không nói gì, chỉ rút một dây leo màu xanh bên hông, vung xuống phía dưới.
Lập tức vô số tượng đất từ mặt đất chui lên, hóa thành vô số quân đội.
Phục Hy và Thần Nông Thị đồng thời thi triển pháp thuật, một người bố trí trận pháp, một người luyện chế đan dược.
"Bần đạo đến giúp đạo hữu một chút sức lực."
Thông Thiên Giáo Chủ bấm pháp quyết, triệu hồi Tru Tiên kiếm trận đồ.
Thái Thượng Lão Quân thấy thế, cũng phẩy tay áo, vẩy xuống vô số pháp bảo.
Đúng lúc này, phía sau đột nhiên lôi vân cuồn cuộn.
Uy áp kinh khủng quét sạch toàn bộ chiến trường.
"Vô lượng lôi kiếp?"
Tất cả mọi người không khỏi ghé mắt.
Trước kia ngàn vạn năm mới khó gặp Diệt Thế lôi kiếp, sao mấy năm nay lại thường thấy như vậy?
Mà Văn đạo nhân trên tường thành càng lộ vẻ cổ quái.
Người khác không biết rõ, nhưng ông biết.
Vị trí lôi kiếp, không phải chỗ Tưởng Văn Minh bế quan sao?
"Tiểu tử này rốt cuộc bị nhiều người hận đến thế nào, động một chút lại bị lôi đánh?”
Theo những gì Văn đạo nhân biết về đối phương trong những năm gần đây, Đại La Kim Tiên cảnh bị Hỗn Độn thần lôi bổ.
Thánh Nhân cảnh bị Diệt Thế lôi kiếp bổ.
Hiện tại trảm tâm ma, lại đến một cái vô lượng lôi kiếp!
Một lần so với một lần hung ác!
"Lại là vô lượng lôi kiếp, rốt cuộc là phạm vào cái gì thiên điều?”
Ngay cả Nữ Oa nương nương tính tình tốt như vậy cũng có chút bó tay rồi.
Cho dù là Đông Hoàng Thái Nhất lúc trước, dính dáng nhân quả lớn như vậy, cũng không có tư cách chịu loại lôi kiếp này.
Lục Áp rốt cuộc đã làm những gì?
Trong khi mọi người suy đoán, một đạo lưu quang từ đằng xa bay nhanh đến.
Sau lưng còn có Lâm Vũ vẻ mặt bất đắc dĩ.
"Các vị đạo hữu xin nhường một chút, để bần đạo độ kiếp trước."
Tưởng Văn Minh vừa bay vừa hô.