Hổ Sa Vương á khẩu trước câu hỏi bất ngờ của Miệng Rộng.
Thật tình mà nói, hắn chỉ biết Chúc Long nắm giữ pháp tắc thời gian, nhưng cụ thể đạt đến trình độ nào thì không ai rõ.
“Chắc là có thể chứ. Sau khi Thiên Đạo trật tự được tái lập, Chúc Long được mệnh danh là Chúa Tể Thời Gian, hẳn là việc mở ra dòng sông thời gian không thành vấn đề.”
Ngao Quảng ngẫm nghĩ rồi đáp.
“Vậy có nghĩa là, chúng ta có cơ hội trở về thế giới cũ?”
Miệng Rộng lập tức mừng rỡ hỏi.
“Tổ Long nên hiểu rõ, việc đi ngược dòng sông thời gian rất khó khăn, nhưng vẫn có thể làm được.
Nhưng muốn từ dòng sông thời gian trở về, độ khó còn cao hơn gấp ngàn vạn lần so với đi ngược dòng. Chỉ một sai sót nhỏ, liền có thể lạc vào nhánh thời gian khác.”
Thấy Miệng Rộng hưng phấn quá mức, Ngao Quảng không nhịn được dội một gáo nước lạnh.
Việc này cũng giống như bơi lội, bơi từ dưới lên đù khó khăn, nhưng chỉ cần đủ sức, cứ bơi dọc theo dòng chính là được, sớm muộn cũng tới được thượng nguồn.
Nhưng đi từ thượng nguồn xuống hạ lưu thì phải có tọa độ chính xác, nếu không lơ là một chút là lạc đường ngay, rất dễ tiến vào một thời không khác.
Một khi đi nhầm thời không, gặp phải bản thân mình ở thời không đó, cả hai sẽ có nguy cơ bị dòng sông thời gian xóa sổ.
“Vậy phải làm sao? Đây là cơ hội duy nhất để chúng ta trở về mà!”
Miệng Rộng có chút không cam tâm.
Khó khăn lắm mới tìm được cách trở về, lại không thể dùng.
“Trừ phi ngài có thể trở thành Thánh Nhân, hoàn toàn chưởng khống quyền hành hải vực, chỉ có như vậy mới có cơ hội.”
“Tại sao phải là ta chưởng khống hải vực? Quyền hành hải vực có gì đặc biệt sao?”
Miệng Rộng vô cùng khó hiểu.
Vì sao Ngao Quảng cứ luôn miệng bảo hắn chưởng khống hải vực?
Hắn thật sự không hiểu hải vực có gì tốt.
“Rất đặc biệt! Chưởng khống Thủy Chi Bản Nguyên đồng nghĩa với nắm trong tay toàn bộ thế giới, bất luận là thiên hà hay Quy Khư, đều chịu ảnh hưởng của Thủy Chi Bản Nguyên.
Thời gian cũng chỉ là một dòng sông mà thôi, chẳng phải vì thế mà chúng ta mới có thể xuất hiện ở đây sao!”
Ngao Quảng cuối cùng nói một câu đầy ẩn ý.
Miệng Rộng ngẩn người, dường như đã hiểu ra.
“Ngươi nói ta của tương lai chưởng khống quyền hành hải vực, nắm giữ Thủy Chi Bản Nguyên, nên mới có thể bình an vô sự đi qua Quy Khư?”
Miệng Rộng tuy tùy hứng nhưng không hề ngốc nghếch, trong nháy mắt đã hiểu.
“Không sai, chỉ khi ngài nắm giữ sức mạnh Thủy Bản Nguyên, tất cả khả năng mới hình thành một vòng khép kín. Đó cũng là cách duy nhất để ngài có thể trở về.”
Ngao Quảng nói rất chân thành.
“Được, ta nghe ngươi!”
Sau khi nghe xong, Miệng Rộng trịnh trọng gật đầu.
Nếu những gì Ngao Quảng nói là thật, vậy hắn chỉ có thể chưởng khống Thủy Chi Bản Nguyên ở thời đại này, mới có thể khiến tất cả quỹ tích lịch sử tạo thành một vòng khép kín.
Trên thực tế, chỉ có thời đại này hắn mới có thể làm được!
Bởi vì sau này sẽ xuất hiện vô số cường giả, việc tranh đoạt Thủy Chi Bản Nguyên từ tay bọn họ sẽ khó khăn gấp bội.
Không cần nói đâu xa, Thủy Thần Cộng Công ở thời đại tiếp theo thôi, thực lực đã không hề kém cạnh Thánh Nhân.
Hơn nữa còn có một đám Tổ Vu huynh đệ hỗ trợ, hắn lấy gì để tranh với người tai
Nghĩ đến đây, ánh mắt Miệng Rộng trở nên kiên định.
“Ta phải làm thế nào để thu hoạch được Thủy Chi Bản Nguyên?”
“Trước hết phải bắt đầu từ việc thống nhất hải vực. Chỉ khi hoàn toàn chưởng khống hải vực, ngài mới có thể cảm nhận được sự tồn tại của Thủy Chi Bản Nguyên.”
Chủ đề vòng đi vòng lại vẫn trở về chỗ cũ.
“ ”
Miệng Rộng cạn lời, nãy giờ nói dài dòng hóa ra toàn là vô nghĩa!
“Ngươi nói thẳng xem chúng ta nên đánh ai trước thì hơn!”
“Thần thú Hải Uyên ở Tây Hải. Đánh bại nó rồi, hãy đi khiêu chiến Chúc Long.”
Thần thú là hung thú duy nhất trong Hải Vực hiện tại có thể gây uy hiếp cho hắn.
Chi có đánh bại nó, mới có thể củng cố vị trí bá chủ hải vực của Tổ Long.
Vì vậy, Ngao Quảng nhắm mục tiêu vào nó.
“Ngươi không phải nói Thần thú giỏi huyễn cảnh sao? Ngươi tìm được cách đối phó nó rồi?”
Miệng Rộng hiếu kỳ hỏi.
“Mượn đao giết người!”
Ngao Quảng nhẹ nhàng phưn ra bốn chữ.
“Ý gì?”
“Kỳ Lân nhất tộc có thể nhìn thấu hư ảo. Ngài có thể mời Thủy Kỳ Lân đến làm khách, nhờ hắn giúp đỡ bài trừ huyễn cảnh.”
“Ta có quen biết gì hắn đâu, hắn dựa vào cái gì giúp ta?”
Miệng Rộng lắc đầu.
“Các ngài tuy không quen, nhưng dù sao cũng thân thiết hơn với Nguyên Phượng. Chỉ cần ngài bằng lòng giúp hắn đối phó Nguyên Phượng, hắn chắc chắn sẽ bằng lòng giúp ngài.”
Ngao Quảng muốn lợi dụng mâu thuẫn giữa Thủy Kỳ Lân và Nguyên Phượng, để Tổ Long lôi kéo đối phương trước.
Phần Chính Sơn không thể thiếu nước, đại địa không thể rời xa nguồn nước, Thủy Kỳ Lân cũng chưa chắc không muốn chưởng khống Thủy Bản Nguyên.
Chỉ tiếc, thực lực của hắn bị hạn chế ở thủy vực, căn bản không thể chiến thắng hung thú trong hải vực.
Vì vậy, hợp tác là lựa chọn sáng suốt nhất.
“Sao ngươi dám chắc hắn nhất định sẽ hợp tác với ta? Vừa rồi ngươi cũng nói rồi đấy, hắn cũng đang nhắm đến Thủy Chi Bản Nguyên.”
Miệng Rộng hỏi lại.
“Thông gia. Chúng ta dùng thân phận long tộc, cưới sinh linh dưới trướng hắn, sinh hạ đời sau, quan hệ hai bên tự nhiên sẽ ổn định.”
“Được thôi, cứ theo lời ngươi nói mà làm. Ta sẽ phái người đến liên hệ với Thủy Kỳ Lân ngay.”
Miệng Rộng ngẫm nghĩ rồi đáp.
“Ta thấy ngài tự mình đi một chuyến thì tốt hơn, như vậy sẽ thể hiện thành ý hơn.”
Ngao Quảng đề nghị.
“…”
Miệng Rộng vừa định nói mình không chịu nổi người này.
Nhưng lại nghe Ngao Quảng thản nhiên nói: “Tất cả vì Thủy Chi Bản Nguyên, phải biết tùy cơ ứng biến.”
Vừa nghe thấy câu này, Miệng Rộng lập tức như quả bóng da xì hơi, trong nháy mắt mất hết khí thế.
“Được! Ta tự mình đi!”
Rất nhanh, Hổ Sa Vương và những người khác đã chuẩn bị xong một đống lớn lễ vật cho Miệng Rộng.
Tất cả đều là trân bảo dưới đáy biển sâu.
Một đám người trùng trùng điệp điệp đi qua dòng sông, tìm đến chỗ của Thủy Kỳ Lân.
“Ai đó?”
Thủy Kỳ Lân khi nhìn thấy một đám người đi ra từ dòng sông lớn, vẻ mặt cảnh giác nhìn bọn họ.
“Kỳ Lân lão ca, đã lâu không gặp.”
Miệng Rộng nhìn thấy Thủy Kỳ Lân, lập tức nhiệt tình chạy tới.
“Là ngươi? Ngươi đến đây làm gì?”
Thủy Kỳ Lân cũng nhận ra Miệng Rộng, dù sao hắn cũng từng mắng Nguyên Phượng là con chim tạp mao.
“Tự giới thiệu một chút, ta tên là Miệng Rộng. Lần này đến là để cảm tạ Kỳ Lân đại ca đã ra tay cứu giúp lần trước, nếu không ta đã bị con chim tạp mao kia ức hiếp rồi. Chút lễ mọn, không thành kính ý.”
Miệng Rộng vung móng vuốt, ra hiệu những người khác mang lễ vật lên.
Thủy Kỳ Lân chưa từng thấy cảnh tặng quà như thế này bao giờ.
Ở thời đại của bọn họ, thích cái gì là trực tiếp cướp đoạt, chưa từng có chuyện tặng quà rồi mới nói chuyện.
Cùng lắm thì thích cô nương nhà ai, săn giết mấy con mồi, mời đối phương cùng thưởng thức.
“Đây là cái gì?”
Thủy Kỳ Lân có chút kinh ngạc nhìn những thứ Miệng Rộng mang đến.
Loạn thất bát tao cái gì cũng có, nào san hô, dạ minh châu, thiên tài địa bảo trong biển.
Tuy đều là những thứ không đáng tiền, nhưng đối với Thủy Kỳ Lân sống trên mặt đất mà nói, tất cả đều là những vật hiếm có chưa từng thấy.
Miệng Rộng nhìn vẻ chưa từng thấy việc đời của đối phương, trong lòng buồn cười.
Vừa nhiệt tình giới thiệu với hắn, vừa nịnh nọt vuốt mông ngựa.
Rất nhanh, hai người đã trở nên thân thiết như anh em ruột.
“Không hổ là đóa hoa giao tiếp của yêu hoàng, ngoài miệng thì nói không cần, nhưng thân thể lại rất thành thật!”
Ngao Quảng nhìn hai người anh em tốt, trong lòng cảm khái không thôi.